Đảng cúi mãi dân sao ngóc lên được?


VRNs (08.12.2012) – Washington DC, USA – Nếu Lãnh đạo đảng và nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cứ mãi cúi trước người Trung Quốc thì đến bao giờ dân mới ngóc đầu lên được ?

Câu hỏi này đang sôi sục trong đầu người dân ở Việt Nam vào cuối năm 2012 khi Trung Cộng đã chứng minh bằng hành động sẽ chiếm vĩnh viễn chủ quyền ở Biển Đông.

Hãy kể ra một số việc điển hình:

-Bắc Kinh đã công khai đem hàng ngàn thuyền cá bao vây đánh bắt tự do trên vùng biển của Việt Nam, sau khi đã thường xuyên bắn giết, bắt giam, tích thu tài sản ngư dân Việt Nam rồi bắt chuộc tiền, buộc ký giấy đã xâm phạm lãnh thổ của Trung Cộng.

-Họ ngang nhiên khai thác dầu khí ngay trong vùng Vịnh Bắc Bộ và đang chuẩn bị đào dầu ở vùng Hòang Sa mà họ đã chiếm từ tay Việt Nam Cộng Hòa năm 1974 và Trường Sa, nơi họ cũng đã chiếm mất 8 đảo đá ngầm từ tay quân đội CSVN năm 1988.

-Tổng công ty Dầu khí hải dương Trung Quốc (China National Offshore Oil Corp – CNOOC) còn khoanh vùng để gọi đấu thầu quốc tế ngay trên vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

-Thành lập Bộ Chỉ huy quân sự, cơ quan hành chính, tổ chức chính quyền cho Thành phố Tam Sa thành lập từ ngày 24/07/2012. Họ cũng đang tổ chức du lịch, nghiên cứu đáy biển, thăm dò tài nguyên trên tòan vùng Tam Sa chiếm từ 80 đến 85% diện tích trên 3,000 cây số vuông bao gồm Hòang Sa-Trường Sa và Trung Sa (bãi Macclesfield và bãi cạn Scarborough hay còn gọi là Bãi Cỏ Rong có tranh chấp giữa Trung Cộng và Phi Luật Tân).

Nếu Bắc Kinh nắm Tam Sa, chỉ còn lại từ 20 đến 25% diện tích Biển Đông dành cho 4 nước có tranh chấp trực tiếp với họ gồm Việt Nam, Phi Luật Tân, Mã Lai Á và Brunei.  Bắc Kinh sẽ tự do hòanh hành trong vùng “ao nhà” của họ, gây nguy hiểm cho an ninh tòan khu vực và đe dọa an ninh hàng hải của Thế giới từ Ấn Độ Dương qua Bắc Đại Tây Dương.

Một cuộc chiến trên Biển Đông với Trung Cộng có thể đến từ những nước trong khối ASEAN có tranh chấp, Nhật Bản hay Hoa Kỳ là điều không viển vông.

Ấy là chưa kể Đài Loan đang chiếm giữ đảo Ba Bình, lớn nhất trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam từ Đệ nhị Thế chiến. Đảo này có chiều dài 1,360 mét và chiều rộng 350 mét.

-Ngày 15/5/2012, Trung Quốc phát hành Hộ chiếu có hình Lưỡi Bò, một bước xâm lược mới vi phạm chủ quyền Việt Nam.

-Ngày 30-11-012, các thuyền đánh cá của Trung Cộng đã cố tình quấy phá và cắt cáp tầu khảo sát địa chấn Bình Minh 2 của Tập đòan Dầu khí Việt Nam ở  khu vực đảo Cồn Cỏ trong vùng Vịnh Bắc Bộ (nhìn từ Huế ra biển).

Đây là lần thứ hai tầu Bình Mình 2 bị phiá Trung Cộng cắt cáp. Lần thứ nhất xẩy ra vào ngày 26-5-011 khi con tầu này bị 2 tầu Hải Giám Trung Cộng đe dọa rồi cắt cáp trong vùng biển Phú Yên.

 

LÊ KHẢ PHIÊU VÀ LÃNH ĐẠO TẦU

Tất cả những sự việc nghiêm trọng này xẩy ra nhịp nhàng với những “lời ca xướng họa” của Lãnh đạo Việt-Trung  lúc nào cũng “vừa là đồng chí vừa là anh em”. Hay luôn luôn kẻ tung người hứng sống chung hòa bình theo phương châm “16 chữ vàng” và “tinh thần 4 tốt” của Tuyên bố chung 1999 giữa Tổng bí thư đảng CSVN Lê Khả Phiêu và Tổng Bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc Giang Trạch Dân.

Nhưng phương châm 16 chữ do ông Giang Trạch Dân tạo ra rồi giao cho phía Việt Nam chấp hành, theo đó hai nước thống nhất chủ trương “Ổn định lâu dài, hướng tới tương lai, láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện” và lúc nào cũng phải là “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt“.

Nghe qua thì người Việt Nam nào không yên lòng mở cờ trong bụng, nhưng cũng vào thời điểm này, ông Lê Khả Phiêu đã phải đồng ý Bản đồ phân chia lại Biên giới dành phần hơn cho Trung Quốc qua chứng minh mất phần đẹp nhất của thác Bản Giốc và Nam Quan.

Việt Nam cũng “đương nhiên” mất luôn những phần đất bị lính Tầu chiếm trong cuộc chiến tranh Biên giới năm 1979 và nhiều khu vực đất của Việt Nam cho người Trung Hoa mượn để chon mồ mả tổ tiên ở các bản, làng dọc biên giới hai nước.

Bằng chứng cắt đất cho Trung Cộng của ông Lê Khả Phiêu trong “Hiệp ước biên giới trên đất liền”, ký  ngày 30 tháng 12 năm 1999 đã được Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ của CSVN tại Bắc Kinh từ 1974 đến 1989 cho biết:

Đánh ta năm 1979 một mặt gạt bỏ sự hàm ơn của ta đối với những giúp đỡ trước đây của nhân dân Trung Quốc, mặt khác tự phơi bày ý đồ vụ lợi trong sự viện trợ cho ta. Khi không đạt được thì trở mặt….Năm 1984, Trung Quốc huy động một Trung đoàn với hỏa lực mạnh liên tục tấn công bắn giết phân đội quân ta đóng giữ cao điểm 1.502 ở huyện Vị Xuyên, cuối cùng chiếm lấy cao điểm ấy làm điểm quan sát từ xa, nhòm vào nội địa ta. Ở biên giới phía Bắc nước ta từ trước đến nay, dân hai bên đã có những việc xâm canh, xâm cư, dân ta cũng có một số điểm xâm canh sang đất Trung Quốc, diện tích không đáng kể, dân Trung Quốc xâm canh, xâm cư sang nước ta tại rất nhiều điểm, tổng diện tích khá lớn. Trong đàm phán phân định biên giới, Trung Quốc luôn nêu lên “phân định theo hiện trạng”, tranh luận qua lại, Trung Quốc luôn nêu “nhân nhượng lẫn nhau vì đại cục (?), cuối cùng Trung Quốc vẫn ăn hơn thì mới chịu. Thác Bản Giốc vốn của ta nay họ chiếm đứt được một nửa. Xưa Nguyễn Trãi tiễn cha đến tận ải Nam Quan, trước nay  ta vẫn nói đất nước ta từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, sau đàm phán, biên giới nước ta tụt lùi xuống mãi đến chợ Tân Thanh, đối diện đã là trụ sở hải quan của Trung Quốc….” (17-03-2010, Bauxite Viet Nam)

Một năm sau, ngày 25 tháng 12 năm 2000, cũng vẫn dưới thời Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu, đảng Công sản Việt Nam lại ký với Trung Cộng “Hiệp định về phân định lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của hai nước trong vịnh Bắc Bộ” “Hiệp định hợp tác nghề cá ở Vịnh Bắc Bộ”  gây thiệt hại không những chủ quyền trên biển mà còn mất cả tài nguyên, vựa cá truyền thống của ngư dân Việt Nam.

Quốc hội Việt Nam không hề  được đảng tham khảo hay được đọc các văn kiện lịch sử này mà vẫn  “nhắm mắt” chấp thuận.

Sau ông Phiêu đến phiên Tổng Bí thư đảng Nông Đức Mạnh, liên tục hai khoá đảng IX và X  (từ 2001-2010) nhận tiếp áp lực từ Trung Cộng do ông Phiêu chuyển sang để phải đồng ý cho Bắc Kinh vào khai thác Bauxite trên Tây Nguyên.

Dự án Bauxite ở Tân Rai (Lâm Đồng) và Nhân Cơ (Đắk Nông), cơ bản đồng ý với Trung Cộng  từ năm 2001 và thực hiện từ năm 2007, đã bị dư luận, đa số trong giới trí thức, chuyên viên, kể cả Đại tướng Võ Nguyên Giáp phản đối nhưng đảng không làm sao thoát khỏi gọng kìm của Bắc Kinh.

Cho đến cuối năm 2012, dù đã bỏ ra không biết bao nhiêu ngàn tỷ bạc của dân, vẫn chưa thu về được một đồng xu mà viễn ảnh có lời thì mù mịt. Nguy cơ “trái bom bùn đỏ” thập tử nhất sinh  và nền an ninh quốc gia bị người Tầu ngồi trên Tây Nguyên đe dọa vẫn đang treo trên đầu người dân.

Đã có nhiều lời khuyên tâm huyết nên “đình chỉ” để tránh họa cho dân nhưng đảng cứ cố đấm ăn xôi “bong bóng” của Trung Cộng !

Từ 4 bài học thỏa hiệp Biên giới, vịnh Bắc Bộ, Nghề cá và Bauxite sang áp lực ở Biển Đông, dường như Lãnh đạo Việt Nam vẫn còn “lạnh cảm” khiến trong dư luận người ta đã râm ran  nghĩ đến lời cảnh giác “cõng rắn cắn gà nhà” của Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang đưa ra trong Bài viết của ông dịp Lê Quốc khánh 2/9/2012.

Ấy là chưa kể nhiều ngàn mẫu rừng chiến lược và vùng ven biển “hái ra bạc, khạc ra tiền” cũng đã nằm trong tay các Công ty  trúng thầu “khó hiểu” với lý do khai thác không minh bạch của người Tầu !

Nhưng ai là người đã hay sẽ mang tội “phản quốc” này thì sẽ có Lịch sử làm chứng.  Bây giờ, vào thời điểm cuối năm 2012, mọi người phải suy nghĩ tiếp về thái độ tiếp tục cúi đầu trước Trung Cộng của nhiều người trong hàng ngũ Lãnh đạo đảng, Quân đội và Nhà nước.

 

VAI TRÒ NGUYỄN PHÚ TRỌNG

Chẳng hạn như trong ngày 2/12 (2012) tại cuộc tiếp Đòan đại biểu Trung Hoa do ông Lý Kiến Quốc,  Uỷ viên Bộ Chính trị, Phó Uỷ viên trưởng Uỷ ban Thường vụ kiêm Tổng Thư ký Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc Trung Quốc, dẫn đầu Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói : “Quan hệ hai Đảng, hai nước do Chủ tịch Hồ Chí Minh, Chủ tịch Mao Trạch Đông và các thế hệ lãnh đạo hai Đảng, hai nước dày công vun đắp, nay đã trở thành quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện. Những năm qua, quan hệ hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước đã không ngừng phát triển, đó là cơ sở quan trọng để hai bên tăng cường giao lưu, hợp tác trên mọi lĩnh vực, đồng thời giải quyết thoả đáng các vấn đề còn tồn tại, trong đó có vấn đề trên biển, qua đó không ngừng thúc đẩy quan hệ láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện Việt – Trung phát triển một cách lành mạnh, ổn định, vì lợi ích của nhân dân hai nước, vì hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển ở khu vực và trên thế giới.” (Theo Thông tấn xã Việt Nam,TTXVN)

Ông Lý sang Việt Nam có mục đích thông báo cho phía Việt Nam biết kết qủa Đại hội đảng Cộng Sản Trung Quốc (CSTQ) kỳ thứ 18, theo đó ông Tập Cận Bình, người đã họp với ông Trọng và một số Lãnh đạo khác của Việt Nam nhiều lần đã lên chức Tổng Bí thư và sẽ nhận  chức Chủ tịch Nhà nước vào tháng 3/2013.

Nhưng không phải Ông Lý tử tế gì đâu, hay ông Tập “yêu qúy” ông Trọng mà làm như thế. Sự thật là ông Trọng trước đó đã gửi đặc  sứ ông Hoàng Bình Quân, Uỷ viên Trung ương Đảng, Trưởng ban Đối ngoại Trung ương sang Bắc Kinh chúc mừng ông Tập từ hôm 17/11 (2012) rồi.

Vì vậy, mà ông Lý mới nói với ông Trọng những điều ngọt lịm rằng : “Đảng, Chính phủ Trung Quốc và Tổng Bí thư Tập Cận Bình hết sức coi trọng phát triển quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện giữa Trung Quốc và Việt Nam, coi đó là tài sản quý báu của hai Đảng, hai nước; nguyện cùng với Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam làm hết sức mình để vun đắp, thúc đẩy quan Trung – Việt trong giai đoạn mới phát triển ổn định đi vào chiều sâu, lên tầm cao mới.”

Úi cha ơi, nghe sao mà êm tai, thắm thiết sướng qúa !

Chả thế mà khi đến lượt  mình tiếp ông Lý, Bà Tòng Thị Phóng, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch Quốc hội  cũng phấn chấn như mở cờ trong bụng:” “Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam trước sau như một, hết sức coi trọng quan hệ với Đảng, Nhà nước và nhân dân Trung Quốc.”

Ông Lý Kiến Quốc cũng lại ca bài con cá tiếp tục “khẳng định quan hệ hữu nghị truyền thống Trung Quốc – Việt Nam là tài sản quý báu chung, cần được hai bên gìn giữ và phát huy”  khi gặp  bà Phóng.

Như vậy, có lẽ cả ông Trọng và Bà Phóng đều đã quên hay không dám hé răng than phiên với Lý Kiến Quốc về tai nạn mà tầu đánh cá của Trung Cộng không những đã trắng trợn xâm lăng lãnh hải Việt Nam để đánh bắt cá của Việt Nam trong vịnh Bắc Bộ mà còn cắt cáp tầu khảo sát Bình Minh 2 ngày 30/11/2012.

Trước đó vào ngày 24/10/2012, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã  tiếp  Mạnh Kiến Trụ, Ủy viên Quốc vụ, Bộ trưởng Bộ Công an Trung Cộng.

Theo báo điện tử đảng CSVN Mạnh Kiến Trụ  đã nói với ông Trọng rằng : “Vấn đề Nam Hải  (Biển Đông) không phải là toàn bộ của quan hệ Trung – Việt, nhưng xử lý không thoả đáng sẽ ảnh hướng đến toàn cục của quan hệ hai nước.”

Ông Trọng  đáp lại : “ Tình hữu nghị truyền thống hai nước Việt Nam – Trung Quốc nồng thắm.  Đảng, Chính phủ và nhân dân Việt Nam sẽ mãi mãi không quên sự giúp đỡ quý báu, chân thành của Trung Quốc dành cho Việt Nam lâu nay. Việt Nam sẵn sàng duy trì giao lưu cấp cao với Trung Quốc, tăng cường sự tin cậy chính trị, tăng cường đoàn kết và hợp tác, xử lý thoả đáng vấn đề trên biển thông qua hiệp thương hữu nghị trên tinh thần “vừa là đồng chí vừa là anh em”.

Theo bài viết của TTXVN thì trong cuộc họp này, ông Mạnh còn : “ Khẳng định chủ trương nhất quán của Đảng và Nhà nước Trung Quốc là coi trọng quan hệ hợp tác hữu nghị truyền thống với Đảng, Nhà nước, nhân dân Việt Nam và nỗ lực cùng nhau thúc đẩy mối quan hệ đó không ngừng phát triển.”

Và ông Trọng cũng nói : “Mặc dù thời gian qua gặp một số khó khăn, nhưng quan hệ hợp tác hữu nghị truyền thống giữa hai Đảng, hai nước Việt Nam – Trung Quốc tiếp tục được duy trì và phát triển. Tổng Bí thư nhấn mạnh, chỉ cần hai bên cùng nhau nỗ lực, tăng cường phối hợp, quán triệt nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai Đảng, hai nước, thực hiện nghiêm túc những thỏa thuận đã đạt được, thì quan hệ Việt – Trung nhất định phát triển đúng theo phương hướng đã định, đáp ứng lợi ích căn bản và nguyện vọng chính đáng của nhân dân hai nước, góp phần gìn giữ môi trường hòa bình, ổn định và phát triển ở khu vực và trên thế giới.”

 

CÁI THÒNG LỌNG THÀNH ĐÔ

Nhưng đó là ước mơ của ông Trọng còn người Trung Quốc thì không viển vông mà họ chỉ hành động theo sách lược đã thống nhất từ lâu. Trong trường hợp Việt Nam, chủ trương của Trung Cộng như đã chứng minh từ khi hai nước tái lập quan hệ ngọai giao năm 1991, là phải  “cột cứng” lãnh đạo đảng CSVN vào rọ để không còn đường chạy thóat như họ đã thành công ở Bauxite Tây Nguyên và trên Biển Đông.

Vì vậy có ai tin Tổng Bí thư đảng CSTQ Tập Cận Bình, mới lên chức ngày 14/11/2012, không biết chuyện Hộ chiếu Lưỡi Bò đã phát hành từ ngày 15/5/2012, trước 6 tháng Việt Nam bắt đầu không đóng dấu qua cửa khẩu?

Và có ai đã buột miệng hỏi : Tại sao  ông Tổng Bí thư khóa đảng VI Nguyễn Văn Linh, trong cuộc họp với Lãnh đạo Trung Cộng Giang Trạch Dân tại Thành Đô (Tứ Xuyên, Trung Cộng) tháng 09/1990, đã phải đồng ý với Trung Cộng 2 điều kiện để được bình thường hoá ngọai giao với Bắc Kinh, đó là : 1) Rút quân Việt Nam khỏi Cao Miên. 2) Lọai Bộ trưởng Ngọai giao Nguyễn Cơ Thạch ra khỏi Chính phủ ?

Sự nhượng bộ mà theo nhiều chuyên viên Việt Nam ở trong nước là một sai lầm lịch sử nghiêm trọng đã mang hệ lụy nhục nhã cho phía Việt Nam và sẽ  còn kéo dài cho đến ngày nào lãnh đạo Việt Nam biết ngẩng đầu lên ngang hàng với lãnh đạo Trung Cộng.

Tiếc rằng từ ông Linh đến ông Nguyễn Phú Trọng đã qua 5 đời Tổng Bí thư mà thời gian dài đằng đẵng 26 năm qua, cái cúi đầu của ông Linh, có sự chứng kiến của hai ông Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng ở Thành Đô, cứ thấp xuống mãi khiến cho Việt Nam lúc nào cũng bị đảng và nhà nước Tầu coi khinh.

Nhưng nếu lãnh đạo Việt Nam cứ cúi mãi xuống thì đến bao giờ dân tộc Việt Nam mới ngẩng cái đầu lên được, nói chi đến giấc mơ hão huyền “ngang tầm thời đại” với Thế giới ?

Phạm Trần

(12/012)