61 đảng viên kiến nghị bỏ đường lối chính trị sai lầm

VRNs (29.07.2014) – Sài Gòn - Chú Tễu viết: “Ngày 28.07.2014, 61 đảng viên lão thành, đứng đầu là Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh gửi thư yêu cầu Đảng: 1- Bạch hóa Hội nghị Thành Đô và các quan hệ với Trung Cộng. 2- Từ bỏ chủ nghĩa Mác – Lê nin, từ bỏ con đường đi lên Chủ nghĩa xã hội”.

140728005

Thư ngỏ được gởi đến Ban Chấp hành Trung ương và toàn thể đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam có đoạn mở đầu:

“Từ nhiều năm nay, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình xô-viết, được coi là dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin. Công cuộc đổi mới gần ba nươi năm qua nhằm sửa chữa sai lầm về đường lối kinh tế nhưng chưa triệt để, trong khi vẫn giữ nguyên thể chế độc đảng toàn trị kìm hãm tự do, dân chủ và chia rẽ dân tộc. Đường lối sai cùng với bộ máy cầm quyền quan liêu, tha hóa tạo điều kiện cho sự lộng hành của các nhóm lợi ích bất chính gắn với tệ tham nhũng, đưa đất nước lâm vào khủng hoảng toàn diện, ngày càng tụt hậu so với nhiều nước xung quanh.

Trong khi đó, giới lãnh đạo Trung Quốc từ lâu đã theo đuổi mưu đồ đặt nước ta vào vị thế lệ thuộc, phục vụ lợi ích của Trung Quốc. Sau Hội nghị Thành Đô năm 1990 đến nay,Việt Nam đã có nhiều nhân nhượng trong quan hệ với Trung Quốc, phải trả giá đắt và càng nhân nhượng, Trung Quốc càng lấn tới. Gần đây, trong bối cảnh quốc tế phức tạp, Trung Quốc có nhiều hành vi leo thang mới trong mưu đồ xâm lược và bá chiếm Biển Đông, coi Việt Nam là mắt xích yếu nhất cần khuất phục trước tiên. Thực tế bóc trần cái gọi là “cùng chung ý thức hệ xã hội chủ nghĩa” chỉ là sự ngộ nhận và “4 tốt, 16 chữ” chỉ là để che đậy dã tâm bành trướng. Cho đến nay, thế lực bành trướng Trung Quốc đã đi được những bước quan trọng trong mưu đồ biến Việt Nam thành “chư hầu kiểu mới” của họ”.

61 vị đảng viên cộng sản lão thành cho rằng để tình trạng này xảy ra là do lỗi của toàn đảng CSVN, mà đứng đầu là Ban chấp hành trung ương và Bộ chính trị.

Từ đó, các vị viết Thư Ngỏ đưa ra kiến nghị:

“Trước tình thế hiểm nghèo của đất nước, với trách nhiệm và vị thế của mình, ĐCSVN tự giác và chủ động thay đổi Cương lĩnh, từ bỏ đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội, chuyển hẳn sang đường lối dân tộc và dân chủ, trọng tâm là chuyển đổi thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ một cách kiên quyết nhưng ôn hòa. Ngay từ bây giờ, cần thảo luận thẳng thắn và dân chủ trong toàn Đảng và trong cả nước về tình hình mọi mặt của đất nước và những thách thức trước bước đi mới rất trắng trợn của Trung Quốc bá chiếm Biển Đông, vạch ra con đường chuyển đổi cơ cấu kinh tế lạc hậu và lệ thuộc nghiêm trọng vào Trung Quốc hiện nay, xây dựng hệ thống nhà nước pháp quyền thật sự dân chủ. Chỉ có như vậy mới phát huy được sức mạnh trí tuệ, tinh thần và vật chất của dân tộc Việt Nam, tăng cường được đoàn kết, hòa hợp dân tộc và tranh thủ được sự ủng hộ mạnh mẽ của nhân loại tiến bộ, mở ra một thời kỳ mới cho sự phát triển và bảo vệ đất nước”.

Nội dung này được các cụ yêu cầu phải đưa vào trong các thảo luận trong giái đoạn chuẩn bị đại hội đảng CSVN lần thứ 12 đang được tiến hành.

Để thực hiện căn bản và lâu dài đề nghị trên, 61 vị đưa ra những việc làm cụ thể, yêu cầu nhà chức trách phải thực hiện:

“Việc cần làm ngay để thể hiện sự thực tâm chuyển đổi thể chế chính trị, tạo niềm tin trong dân là các cơ quan công quyền chấm dứt các hành động sách nhiễu, trấn áp, quy kết tùy tiện đối với người dân biểu tình yêu nước, đối với các tổ chức xã hội dân sự mới thành lập, trả tự do cho những người đã và đang bị kết án hình sự chỉ vì công khai bày tỏ quan điểm chính trị của mình”.

Kiến nghị thứ hai, 61 vị bô lão yêu cầu bạch hóa thỏa hiệp Thành Đô năm 1990.

“Là người chủ đất nước, nhân dân có quyền được biết và phải được biết sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc và những điều quan trọng đã ký kết với Trung Quốc như thỏa thuận Thành Đô năm 1990, thỏa thuận về hoạch định biên giới trên đất liền và vịnh Bắc Bộ, những thỏa thuận về kinh tế v.v… “

Những việc cụ thể phải làm ở kiến nghị thứ hai này là kiện cộng sản Hoa Lục ra tòa án quốc tế, chủ động giải quyết tranh chấp với các nước cùng có quyền lợi trên Biển Đông thuộc khối Đông Nam Á, cùng với các nước này chống lại mọi hành động bành trướng, muốn độc chiếm vùng biển của Hoa Lục, phải liên kết quân sự với các nước lớn để được bảo vệ.

Đứng đầu danh sách 61 vị là các ông Nguyễn Trọng Vĩnh, vào Đảng năm 1939, Thiếu tướng, nguyên Ủy viên dự khuyết Ban chấp hành trung ương Đảng khóa III, nguyên Đại sứ Đặc mệnh toàn quyền Việt Nam tại Trung Quốc, Hà Nội. Đào Xuân Sâm, vào Đảng năm 1946, nguyên Trưởng khoa Quản lý kinh tế, Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, nguyên thành viên Ban nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ, Hà Nội. Trần Đức Nguyên, vào Đảng năm 1946, nguyên Trưởng ban Ban nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ, Hà Nội. Nguyễn Văn Tuyến, vào Đảng năm 1946, Đại tá, Cựu chiến binh, Hà Nội. Lê Duy Mật, vào Đảng năm 1947, Thiếu tướng, nguyên Tư lệnh phó, kiêm Tham mưu trưởng Quân khu II, Chỉ huy trưởng Mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang 1979 – 1988, Hà Nội.

Trong danh sách có nhiều tướng lãnh, cấp tá của quân đôi. Được biết, những vị này vẫn đang ảnh hưởng trên Ban lãnh đạo ngành quốc phòng hiện nay. Ngoài ra còn có một cựu cán bộ thuộc Bộ công an, nhiều nhà trí thức, nhà báo. Trong danh sách không thấy tên những người đang đấu tranh cho dân chủ.

Đảng viên kỳ cựu nhất được kết nạp năm 1939, đảng viên mới nhất kết nạp năm 1991 đã cùng ký Thư Ngỏ này.

PV. VRNs

Read more

Phạm Thanh Nghiên: Viết tặng Huỳnh Anh Trí

VRNs (29.07.2014) – Hải Phòng - Chắc không ít người cảm thấy nực cười về tính chất ly kỳ của những cái gọi là “Bản kết luận điều tra vụ án”, hay “Bản cáo trạng ” do các Cơ quan điều tra, Viện kiệm sát A, B, C gì gì đó trong hệ thống thực thi pháp luật Việt Nam đưa ra. Nó giống như một câu chuyện trinh thám ly kỳ và hài hước được “xây dựng”, “sáng tác” vụng về rồi gán cho cái mác rất nghiêm chỉnh và nghiêm trọng là “quá trình Tố tụng hình sự”. Có điều, những câu chuyện khôi hài, nực cười ấy lại là những tấn bi kịch cho các nạn nhân, cho thân nhân của “đương sự”. Và xét rộng hơn, nó là những câu chuyện buồn cho cả một Dân tộc.

14072900Bản Kết luận điều tra của Cơ quan cảnh sát điều tra, Công an tỉnh Đồng Tháp ngày 02 tháng7 năm 2014 về “vụ án”: “Gây rối trật tự công cộng” mà cơ quan này khẳng định các ông bà Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, Nguyễn Văn Minh (bị gọi là “bị can”) là môt câu chuyện mới nhất và rất điển hình cho kết luận trên của người viết. Nói “mới”, bởi trước “vụ án” này đã có hàng trăm nếu không nói là hàng ngàn, hàng vạn những “vụ án” vô lý, nực cười và ngớ ngẩn đã bóp chết không biết bao nhiêu thân phận người dân Việt Nam. Bản thân người viết cũng là nạn nhân của một câu chuyện như thế. Nói cho ngắn gọn và dễ hiểu: khi người dân nào đó công khai chỉ trích chế độ, bày tỏ khát vọng về Quyền con người, bất đồng về chính sách ngoại giao với Trung Quốc ắt sẽ bị cho là mối nguy hại cho đảng và nhà nước. Như thế tất nhiên phải bị trừng trị. Có nhiều cách nhưng thông dụng nhất vẫn là cho ngồi tù với một ngàn lẻ một lý do chả liên quan tới chính trị chính em gì sất. Tinh vi chưa!

Trở lại với cái gọi là “Bản kết luận điều tra” nói trên, người viết xin không đi vào phân tích các chi tiết vô lý mà cơ quan an ninh đưa ra. Bởi sự thật đã hoàn toàn bị bóp méo so với lời kể của các nhân chứng. Chỉ xin nêu một chi tiết thật nhỏ tưởng như không đáng kể. Nhưng, nó là cơn đau của bất cứ ai còn mang suy nghĩ và tình cảm của một con người bình thường.

Ở trang thứ ba của bản kết luận điều tra, vị trí thứ tự số 8 và 9 có ghi sơ về lý lịch của hai trong số 19 “đương sự” có liên quan là hai anh em ông Huỳnh Anh Tú và Huỳnh Anh Trí như sau:
8/ Huỳnh Anh Tú, sinh năm 1968; ngụ: 102 Phạm Thế Hiển, phường 4, quận 8, Tp Hồ Chí Minh
9/ Huỳnh Anh Trí, sinh năm 1971; ngụ: sống lang thang.
Thì ra chốn “thiên đường” xã hội chủ nghĩa này, cái sự “sống lang thang” cũng được xem là một nơi cư ngụ. Ông Huỳnh Anh Trí được chính quyền xác định (đúng hơn là quyết định) cho sống “lang thang”. Ông Huỳnh Anh Tú- anh ruột ông Trí – có vẻ “oách” hơn một tí. Ông được gán cho cái địa chỉ cụ thể hẳn hoi. Nhưng nó – căn nhà số 102 Phạm Thế Hiển, phường 4, quận 8, TP HCM- đã không còn là nhà của họ nữa kể từ sau khi gia đình họ lưu lạc. Hai anh em bị bắt năm 1999 chỉ vì “hồi còn ở bên Thái Lan thấy cảnh của người Việt sống lưu vong tại Campuchia và Thái Lan tôi rất bất mãn. Họ bấp bênh quá không một chỗ nương tựa, không ai bảo vệ quyền con người của họ. Xét ra họ là người vượt biên mà vượt biên khi không may mắn bị rớt lại không được đi sang nước thứ ba thì cuộc sống của họ giống như địa ngục vậy, rất đáng thương, chính chỗ đó là động lực khiến tụi tôi tham gia đấu tranh…(Huỳnh Anh Tú). Nhưng họ bị khép vào thứ tội mới nghe qua đã …dựng tóc gáy: “khủng bố chống chính quyền nhân dân”.

Trở về (nhưng không biết phải về đâu) sau 14 năm bị đọa đày nơi ngục tù cộng sản. Trong “Giấy chứng nhận chấp hành xong án phạt tù”, của Tổng cục VIII, trại giam An Phước (nhà tù cuối cùng giam ông Tú) và trại giam Xuyên Mộc (nhà tù cuối cùng giam ông Trí) yêu cầu hai anh em ông Huỳnh Anh Tú, Huỳnh Anh Trí “phải trình diện UBND xã/phường/thị trấn nơi về cư trú”. Trình diện tại “địa phương gốc” xong (vì dù nhà không còn nữa nhưng trước họ từng ở đó, đăng ký nhân khẩu hẳn hoi), hai anh em họ đến ở với người dì ruột ở quận 4, Sài Gòn. Chưa đầy nửa tháng, họ phải ra đi (lại vẫn chưa biết sẽ đi đâu) vì gia đình người dì dù thương cháu đến mấy cũng không chịu được sức ép từ chính quyền địa phương. Họ bắt đầu những ngày tháng nay đây mai đó để tiếp tục nuôi chí lớn, tiếp tục con đường tìm kiếm Tự do và Công lý cho Tổ quốc mình. Chính vì thế, hai anh em họ Huỳnh luôn nhận được sự “quan tâm đặc biệt” của chính quyền địa phương tại bất cứ nơi nào họ đi qua hay tá túc.

Sự quan tâm đặc biệt ấy đại loại thế này:
“Thực tế bây giờ hoàn cảnh của tôi đi đứng hay tạm trú rất phức tạp. Tôi lên làm chứng minh nhân dân thì họ nói anh không có hộ khẩu thường trú làm sao làm chứng minh nhân dân? Tôi mới nói là tôi ở tù mới ra, trước đó gia đình tôi vượt biên, nhà cửa bán hết và cũng không còn hộ khẩu, họ chỉ đông chỉ tây cuối cùng tôi giống như người vô gia cư” ( Huỳnh Anh Tú)
“ …bây giờ chưa có việc gì làm, vẫn còn rày đây mai đó…Vừa không có việc làm vừa không có chỗ nương thân và chính quyền lại không cho phép làm việc, cũng không cung cấp giấy tờ, hộ khẩu vậy chúng tôi làm sao sống được giữa xã hội bây giờ?….
“Thật sự bây giờ tôi cũng không biết nói như thế nào. Anh em Dân chủ trong nước nếu mà ai mở rộng vòng tay thì chúng tôi đến và tôi chỉ biết ghi nhận mà thôi. Thật sự thì cuộc sống anh em chúng tôi rất bấp bênh, nhà cửa không có…
“…nói tới hiện tại hay tương lai thì hiện nay tôi đang khó khăn. Không nhà không cửa, không người thân. Trong mười bốn năm tôi đã lưu lạc với gia đình đã mười mấy năm tại Campuchia, Thái Lan sau 14 năm ở trong ngục tù hôm nay ra tù tưởng rằng sẽ được một mùa xuân gọi là chút ý nghĩa. May mà có vòng tay mở rộng của chị Minh Hằng đón anh em chúng tôi chứ tôi nghĩ chắc họ muốn ép tôi vào đường cùng. Cho dù họ khủng bố tôi hay tôi có sống qua đêm nay hay không tôi không biết vì sức khỏe tôi bây giờ rất yếu”. (Huỳnh Anh Trí).

Cái “đêm nay” mà ông Huỳnh Anh Trí nhắc tới là Đêm giao thừa – thời khắc thiêng liêng nhất trong một năm và cũng là thời khắc con người ta cần phải yêu thương nhau nhất. Cái đêm mà “nhà chị Bùi Minh Hằng bị công an bao vây từ 9 giờ tối tới gần sáng” nhưng “rất may là không có chuyện đáng tiếc xảy ra mặc dù công an đã dùng xe ủi sập một phần cổng nhà nhưng họ không tấn công vào như mọi người dự đoán”.

Công nhận may thật! May là khi ấy chỉ bị “ủi sập một phần cánh cổng” mà không ai… bị sao cả. Vì mãi hơn 10 ngày sau, gần hai mươi người trong đó có cả bà Bùi Thị Minh Hằng, anh em ông Huỳnh Anh Tú, Huỳnh Anh Trí mới bị bắt, bị đánh đập về cái gọi là tội “gây rối trật tự công cộng” khi đang đi thăm người quen, chính xác là đang tham gia giao thông một cách bình thường và đúng luật. Càng may hơn là sau mấy ngày bị tạm giam, bị tịch thu (cướp) tài sản cá nhân, bị đánh đập thì mười mấy người được thả, chỉ có ba người là bà Bùi Thị Minh Hằng, ông Nguyễn Văn Minh và bà Nguyễn Thị Thúy Quỳnh “được” giữ lại để bổ sung nhân lực đang bị khuyết thiếu trong nhà tù. Nên mới có cái bản kết luận điều tra (khảo) trên. Cái sự “may” trong Đêm Giao Thừa ấy còn là không ai bị …chết ngay. Mà tới tận mấy tháng sau, chính xác là ngày 5 tháng 7 năm 2014, mới có người phải chết. Ông Huỳnh Anh Trí đã qua đời ở tuổi 43 do nhiễm HIV/AIDS trong thời gian bị cầm tù. Nguyên nhân dẫn đến việc ông Trí bị nhiễm HIV được chính ông, cũng như nhiều nhân chứng đáng tin cậy và ngay cả người viết cũng khẳng định rằng do chính sách tàn bạo và bất nhân của nhà tù gây ra. (xin xem phóng sự gồm 4 video clip do Truyền Thông Chúa Cứu Thế Việt Nam (VRNs)thực hiện, vạch trần một tội ác khủng khiếp của chế độ CSVN đối với những người bất đồng chính kiến).

Người Tù nhân lương tâm Huỳnh Anh Trí, khi cận kề cái chết vẫn không sợ chết. Vẫn bình thản và an nhiên. Vẫn không thù hận dù ông có nhiều lý do nhất để thù hận. Vẫn lo lắng cho người khác dù biết cơ hội dành cho mình đã không còn nữa. Câu hỏi của ông với Linh mục Anton Lê Ngọc Thanh “Con thì đã xong rồi, nhưng còn các anh em trong tù thì sao?” mãi mãi là một nỗi ám ảnh cho tất cả chúng ta, những người còn biết xót thương thân phận con người.

Cuộc đời ngắn ngủi bốn mươi ba năm với những năm tháng phiêu dạt tại xứ người và thời tuổi trẻ bị chôn vùi trong chốn ngục tù. Nhưng, chắc chắn lịch sử sẽ dành cho ông một chỗ dù khiêm tốn nhưng hết sức trang trọng và xứng đáng như sẽ dành cho người thầy giáo, Tù nhân lương tâm Đinh Đăng Định và nhiều người khác đã vì Tự do của Đất nước này mà chịu cành tù đày. Không có ngôi nhà riêng do mình sở hữu, nhưng Huỳnh Anh Trí chưa bao giờ là “kẻ lang thang không nơi cư ngụ” cho dù nhà cầm quyền này muốn thế. Ông sống trong sự bao bọc, tình yêu thương của đồng đội, của đồng bào mình và đã dành những tháng ngày ngắn ngủi cuối đời với chút sức lực cuối cùng để lên tiếng cho Tự do và Nhân quyền của quê hương Việt Nam. Trong một lần nói chuyện với tôi, Huỳnh Anh Tú có nói rằng ngoài cuộc sống của mình, ông sẽ sống thêm phần của em trai ông – Huỳnh Anh Trí. Vâng, chúng ta- những người Việt Nam khốn khổ- không chỉ sống riêng cho bản thân mình mà còn sống thêm phần cho người khác. Như chúng ta đã phải mang hai thân phận trong một cuộc đời mình: thân phận của riêng mình và thân phận của cả một Dân tộc.

Xin hãy yên lòng nhé, Huỳnh Anh Trí!

PHẠM THANH NGHIÊN

Nguồn: http://phamthanhnghien.blogspot.com

Read more

Nigeria báo động đỏ vì dịch Ebola

VRNs (29.07.2014) – Manila, Phi - Hãng tin BBC cho biết, Nigeria đã áp đặt tình trạng khẩn cấp tại các cửa khẩu trên tòan quốc sau khi một người đàn ông gốc Liberia đã tử vong vì virus Ebola khi đáp máy bay vào Nigeria.

Bên cạnh đó theo Reuters, chính phủ Liberia hôm Chúa nhật đã đóng cửa hầu hết các cửa khẩu biên giới với các quốc gia Tây Phi và giới thiệu các biện pháp y tế nghiêm ngặt nhằm hạn chế sự lây lan của virus Ebola. Virus này đã làm thiệt mạng ít nhất 660 người trong khu vực.

Nạn nhân 40 tuổi là nhân viên của chính phủ Liberia. Ông ngất xỉu tại sân bay Lagos vào Chúa nhật và được chuyển đến khu cách ly tại bệnh viện.

Bệnh nhân sau đó đã tử vong vào thứ Sáu tuần qua. Đây được xem là trường hợp tử vong đầu tiên vì Ebola tại quốc gia đông dân nhất châu Phi này. Các hành khách cùng chuyến bay hiện đang được cách ly theo dõi.

Bộ trưởng Y tế, Onyebuchi Chukwu cho biết: các chuyên gia y tế đã được triển khai và tăng cường “giám sát” tại “sân bay, cảng biển và biên giới đất liền Nigeria”.

Kể từ tháng Hai, hơn 660 người đã tử vong vì Ebola tại tòan khu vựcTây Phi. Ebola bắt đầu tại Nam Guinea và sau đó lan sang Liberia và Sierra Leone. Đây là đợt phát dịch nặng nề trên tòan thế giới cho đến hôm nay.

Ebola là một lọai virus có xác xuất lây lan rất cao qua các chất dịch cơ thể, bao gồm cả mồ hôi. 90% người nhiễm Ebola đã tử vong. Tuy nhiên, bệnh nhân vẫn có cơ hội sống sót nếu được điều trị sớm.

Bệnh nhân nhiễm Ebola (EVD – Ebola Virus Disease) có các triệu chứng sốt cao, xuất huyết hệ thống thần kinh trung ương trong thời gian ủ bệnh từ 2 đến 21 ngày. Hiện nay, chưa có bất kỳ lọai thuốc nào để điều trị hoặc chủng ngừa Ebola. Các phương pháp cấp cứu trong giai đoạn đầu bao gồm chống mất nước, ngăn chặn tiêu chảy và nôn mửa. Đây là một lọai virus xuất phát từ một lọai dơi ăn quả.

Các quốc gia Tây Phi hầu như thiếu trang thiết bị y tế để đối phó với đợt dịch tồi tệ nhất trên thế giới này.

Cảnh sát cho biết hàng ngàn người tham gia một cuộc biểu tình tại Kenema vào thứ Sáu để phản đối chính phủ trong việc xử lý tình trạng lây lan của đợt dịch Ebola này. Tổ chức Y tế Thế giới cho biết, 219 người đã chết vì Ebola chỉ riêng tại Sierra Leone.

Trinh Nguyễn

 

Read more

Giao tranh tiếp tục giữa Israel và Hamas

VRNs (29.07.2014) – Sài Gòn - Hãng tin BBC cho biết, lệnh ngừng bắn 24 giờ do Hamas công bố tại Gaza dường như đang bị trì hoãn, bởi các chiến binh Palestine và Israel đã tiếp tục cuộc công kích.

Hamas đã bắn thêm tên lửa vào Israel, và cáo buộc quốc gia này đã không tuân thủ lệnh ngừng bắn.

Hơn 1.030 người Palestine, chủ yếu là thường dân, và 43 binh sĩ Israel cũng như hai thường dân Israel đã thiệt mạng kể từ khi xảy ra giao tranh hồi đầu tháng Bảy.

Những tiến triển mới nhất tiếp tục làm suy yếu hy vọng rằng thỏa thuận ngừng bắn nhân đạo hôm thứ Bảy của cả hai bên có thể được mở rộng.

140728003

Tổng thống Barack Obama đã gọi điện cho ông Netanyahu vào ngày Chúa nhật để thúc đẩy “ngay lập tức một lệnh ngừng bắn nhân đạo vô điều kiện nhằm kết thúc chiến sự”.

Hai bên đã đạt được một thỏa thuận ngừng bắn 12 giờ vào ngày thứ Bảy.

Israel sau đó chấp nhận một đề nghị của Liên Hợp Quốc về lệnh ngừng bắn 24 giờ cho đến cuối Chúa nhật.

Tuy nhiên vào sáng Chúa nhật, quân đội Israel công bố họ quyết định tiếp tục các cuộc tấn vào dải Gaza để đáp trả “loạt tên lửa không ngừng” từ Hamas, lực lượng đã kiểm soát Gaza kể từ khi cướp chính quyền vào năm 2007.

Một thời gian ngắn sau khi cuộc tấn công của Israel được nối lại, Hamas cho biết họ quyết định đồng ý với một thỏa thuận ngừng bắn nhân đạo, bắt đầu lúc 11 giờ GMT (tức 17 giờ Việt Nam) để chuẩn bị cho dịp kết thúc tháng chay Ramadan.

Israel phát động cuộc tấn công quân sự từ hôm 8 tháng Bảy, và tuyên bố để ngăn chặn tên lửa của Hamas bắn vào Israel từ Gaza.

Theo các quan chức y tế Gaza, ít nhất tám người Palestine đã thiệt mạng trong cuộc tấn công hôm Chúa Nhật. Hamas cũng đã bắn hàng chục tên lửa vào Israel trong khi quốc gia này tiếp tục các cuộc không kích.

Pv.VRNs lược dịch

 

Read more

Cha Phan Văn Lợi không đáp ứng yêu cầu sai của công an

VRNs (29.07.2014) – Thừa Thiên Huế - Lúc 17:30 ngày 28.07.2014, ông khu vực trưởng đã đến đưa cho cha Phêrô Phan Văn Lợi giấy mời của công an (mời lên đồn làm việc ngay sáng mai, 29.07.2014). Tuy nhiên cha Lợi đã từ chối thư mời này.

Cha Lợi viết: “Theo nguyên tắc luật pháp, công an chỉ được quyền gọi dân đến đồn khi có một vụ án hình sự đã được khởi tố, mà công dân đó có liên quan, có chứng kiến hay có bị hại. Bằng không, công an phải đến nhà dân xin gặp.

Việc tôi nhận tiền là quyền của công dân. Tôi nhận cách hợp pháp từ các dịch vụ. Tôi không thấy có lý do gì để đến công an làm việc về vấn đề này.

Tôi không đến đồn và không gặp công an”.

Được biết thư mời của công an phường Phước Vĩnh, thành phố Huế, do ông Trung tá Nguyễn Trường Ngư, trưởng công an phương ký.

Trong thời gian qua, công an đã lạm dụng quyền để mời công dân thường xuyên đến trụ sở cơ quan công an làm việc, mà không tuân thủ đúng quy định của pháp luật.

140728001

140728002

PV.VRNs

 

Read more

Bế giảng khóa học kỹ năng truyền thông Công giáo

VRNs (27.07.2014) – Sài Gòn – Khóa học kỹ năng truyền thông Công giáo do Học viện truyền thông Chúa Cứu Thế (VRMI) thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam (DCCTVN) tổ chức đã kết thúc. Đây là khóa học thứ tám (VIII) do VRMI đã tổ chức tại Sài Gòn, từ ngày 21 đến 25 tháng 07 vừa qua.

Khóa học có sự tham gia của 19 học viên, đa số các học viên là những người hoạt động công tác xã hội và giáo hội. Họ đến từ nhiều tỉnh thành khác nhau trong cả nước như Hà Nội, Hà Nam, Hà Tĩnh, Bình Thuận, Miền Tây, Đồng Nai, Sài Gòn, và …. Các tham dự viên miệt mài học và thực tập suốt một tuần, mỗi ngày hai buổi sáng chiều.

Đến với khóa học các học viên được trang bị những kiến thức cơ bản như: Tầm nhìn Truyền thông Công giáo Việt Nam, Linh đạo truyền thông xã hội, Cấu trúc một bài báo, Chụp hình, Quay phim, Phỏng vấn: Nguyên tắc và kinh nghiệm, Kinh nghiệm viết phóng sự, Một vài kinh nghiệm của người biên tập. Đặc biệt khóa học này giúp cho các tham dự viên có khả năng làm phóng sự video. Họ được học và thực hành từ khâu tìm ý tưởng, hình thành câu chuyện, viết kịch bản phân cản, tổ chức quay và dựng phim.

Lm Antôn Lê Ngọc Thanh, CSsR là huấn luyện viên chính của khóa cho biết: Khóa học này có khá nhiều học viên đã khá quen thuộc với việc tác nghiệp truyền thông. Họ đã có cơ hội trải nghiệm trước đó nên phần giảng lý thuyết khá nhẹ nhàng, dành nhiều giờ hơn cho phần thực hành.

Học viên Huỳnh Công Thuận cho biết: Anh đã từng là phóng viên của Câu lạc bộ nhà báo tự do và nay đang là thành viên của Hội nhà báo độc lập nhưng trước đây anh chỉ viết theo cảm tính và chưa logic. Khi tham gia khóa học, anh mới thấy được tầm quan trọng của việc trình bày một bản tin chuẩn, câu chữ gọn gàng thì người đọc mới hiểu, mà điều quan trọng của nhà báo là làm sao người đọc hiểu được ý mình viết ra.

Học viên Thúy Nga cho biết: Nga đã tham gia làm truyền thông khá lâu, quay phim và chụp hình rất nhiều nhưng thời gian qua chưa thể dựng được phim và cũng chưa viết được một bản tin trọn vẹn. Qua khóa học này Nga học được rất nhiều điều bổ ích cho việc tác nghiệp sắp tới.

Học viên Hiền cho biết: Hiền rất vui mừng khi được tham gia khóa học này, qua khóa học Hiền đã nắm được phần kỹ thuật để viết một bản tin và các kỹ năng quay phim chụp hình, Hiền rất hy vọng mình sẽ trở thành một nhà báo chuyên nghiệp.

Một số học viên chụp hình lưu niệm

Một số học viên chụp hình lưu niệm

Được biết trong thời hạn hai tuần tới, các học viên phải tự làm một phóng sự (bài viết hoặc video), gửi về ban biên tập. Tác phẩm nào được đăng trên trang tiwww.chuacuuthe.com tức là học viên đó được tốt nghiệp khóa học và sẽ được nhận chứng chỉ tốt nghiệp trong dịp lễ tạ ơn cuối khóa.

Trong khuôn khổ buổi bế giảng khóa học, các học viên được các cựu học viên thuộc các khóa trước và nay đang là phóng viên và cộng tác viên của VRNs chia sẻ thêm về kinh nghiệm làm báo. Ngoài ra, các học viên còn được cha Giám tỉnh Vinh Sơn Phạm Trung Thành chia sẻ thêm về sự quan tâm của Giáo hội Việt Nam trong việc làm Truyền thông công giáo. Cha Giám tỉnh Vinh Sơn cho biết qua cuộc tiếp chuyện với Đức tổng Giám mục tổng Giáo phận Sài Gòn cha đã trình bày về sứ mạng của Truyền thông Chúa Cứu Thế là đem Tin Mừng vào thế giới truyền thông cho những người có đạo và chưa có đạo. Những người tin Chúa làm truyền thông không phải là vì quyền lực, không phải để củng cố thế đứng chính trị …. Cha Giám tỉnh Vinh Sơn cho biết ngài sẽ cố gắng hết mình để cùng sát cánh với các tân phóng viên truyền thông Công giáo để chúng ta cùng thi hành sứ mạng làm truyền thông và đem tình yêu thương, đem niềm hy vọng đến với thế giới mới, để thế giới phải được hình thành trong sự thật và công lý.

Cùng chia sẻ niềm vui với các học viên trong ngày bế giảng, chị Dương Thị Tân là vợ của anh Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) nguyên là thành viên sáng lập của Câu lạc bộ nhà báo tự do đã mời tất cả các học viên cùng dùng bữa cơm tối thân mật.

Anthony Le, VRNs

Read more

Tòa án Châu Âu nói CIA điều hành nhà tù bí mật ở Ba Lan

VRNs (27.07.2014) – Manila, Phi – Hãng tin Reuters cho biết, phiên đầu tiên cùa Tòa án Nhân quyền Châu Âu vào thứ năm đã tạo áp lực mạnh đến Ba Lan, vốn là một trong những đồng minh thân cận nhất của Washington, buộc Ba Lan phải lên tiếng về một chương trình mang tầm cỡ quốc tế về việc bắt giữ người bị tình nghi là thành viên Al-Qaeda.

Ba Lan bị cáo buộc về sự hiện diện của một trại tù bí mật thuộc CIA với tên gọi trại “Thạch Anh” ( Quartz). Trại Thạch Anh là một trong các cơ sở thuộc CIA dùng trong việc điều tra và thẩm vấn các tù nhân bị tình nghi là thành viên Al Qaeda có liên quan đến vụ thảm sát ngày 9 tháng 11 năm 2001 tại Hoa Kỳ dưới thời tổng thống George W. Bush.

Ba Lan phủ nhận về sự hiện hữu của nhà tù thuộc CIA trên lãnh thổ của mình bất chấp những thông tin rò rỉ từ các cựu quan chức tình báo Mỹ và một cuộc điều tra của Thượng viện Mỹ về nghi ngờ này.

Ảnh: Reuters

Ảnh: Reuters7

Amrit Singh, một luật sư thuộc Tổ Chức Tư pháp Xã hội đã đứng ra lên tiếng cho một tù nhân để đưa đơn kiện về các trại tù này cho biết, cả Ba Lan và Hoa Kỳ sẽ phải cẩn trọng diễn tiến mang tính lịch sử này. Bà nói: “Đã đến lúc chúng ta phải chấp nhận sự thật”

2 nam tù nhân đưa đơn kiện về trại tù CIA tại Ba Lan gốc Ả-rập, ông Abu Zubaydah và gốc Saudi, ông Abd al-Rahim al-Nashiri. Cả 2 đều hiện đang bị cầm tù tại trại tù Mỹ tại khu vực Vịnh Guantanamo. 2 ông đã tố cáo việc bị di chuyển cách bí mật đến một sân bay tại Ba Lan và sau đó bị chuyển giao cho CIA gần làng Stare Kiejkuty.

Luật sư bào chữa cho Nashiri cho biết cả 2 tù nhân này đã phải trải qua nhiều cuộc điều tra thẩm vấn bao gồm cả việc tra tấn. Đã có lần Nashiri bị buộc phải đứng trần truồng, đầu trùm kín trong khi các điều tra viên mở máy khoan điện tạo sợ hãi khi ông tưởng rằng đây là hình thức tra tấn dành cho ông. Một lần khác ông bị súng chĩa vào đầu trong khi thẩm vấn.

Cho dù “chiến dịch đặt biệt” của Hoa Kỳ được “bao bọc” kỹ càng nhưng nhưng tòa án Châu Âu hiện đã có các bằng chứng gián tiếp không thể phủ nhận viêc 2 tù nhân này đã từng bị giam giữ và tra tấn tại cơ sở CIA tại Ba Lan. Toà án cho rằng chính phủ Ba Lan đuơng nhiên ý thức về việc giam giữ và nguy cơ bị ngược đãi củaa các tù nhân này.

Tòa án Châu Âu cho rằng Ba Lan đã vi phạm Công ước châu Âu về Nhân quyền ở các điều khoản, ngăn chặn tra tấn, bảo đảm quyền tự do, và nghĩa vụ thực hiện đúng tiến trình điều tra. Chính quyền Ba Lan bị buộc phải bồi thường thiệt hại cho al-Nashiri với 100,000 Euro (~2,8 tỷ VND) và 130.000 Euro (3,7 tỳ VND) cho Zubaydah

“Đây là một phán quyết làm mất mặt và là một gánh nặng về tài chính cho Ba Lan ” Joanna Trzaska-Wieczorek, phát ngôn viên của Tổng thống Ba Lan cho biết. Bộ Ngoại giao Ba Lan vẫn chưa có quyết định khiếu nại. Tuy nhiên, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao, Marcin Wojciechowski cho biết phán quyết của tòa án không chính chắn vì các công tố viên Ba Lan vẫn còn đang trong tiến trình điều tra sự hiện diện của trại Thach Anh trên lãnh thổ Ba Lan.

Phán quyết này có tác động đối lớn với các quốc gia khác như Romania và Lithuania thuộc khối Châu Âu với các cáo buộc tuơng tự về việc chứa chấp các trại CIA trên lãnh thổ. Các cáo buộc này không bao gồm Hoa Kỳ vì vượt ngoài thẩm quyền của toà án Châu Âu.

Việc giam giữ và điều tra các nhân vật bị tình nghi có liên quan đến Al-Queda tại một quốc gia khác ngoài Hoa Kỳ khiến cho tiến trình điều tra và bảo vệ tù nhân không cần phải theo pháp luật Hoa Kỳ. Chính quyền Bush cho rằng đây là chiến lược quan trọng cho phép việc điều tra và khai thác thông tin với phạm vi rộng hơn.

Chính phủ Mỹ cho biết Abu Zubaydah đã tổ chức một trại huấn luyện tại Afghanistan và cung cấp các thành viên tham gia vào cuộc tấn công ngày 11 tháng 9. Al-Nashiri mặc khác chỉ đạo một cuộc tấn công vào chiến hạm Cole của Mỹ cảng Aden thuộc Yemen.

Sau khi nhậm chức vào năm 2009, Tổng thống Barack Obama đã ký lệnh chấm dứt việc sử dụng các nhà tù CIA. Tuy nhiên Obama đã không cho tiến hành bất kỳ cuộc điều tra nào về vai trò của các nhân viên Mỹ có liên quan đến vụ việc này.

Trinh Nguyễn

Read more

Tài xế mời công an về phường làm việc

VRNs (27.07.2014) – Sài Gòn - Mấy ngày vừa qua, cư dân mạng xôn xao video dài hơn 10 phút ghi lại cảnh “đôi co” giữa một Thượng úy cảnh sát trật tự và người đàn ông khoảng 40 tuổi, khi người lái xe này dừng đỗ xe trước khu vực bến xe Giáp Bát, Hà Nội. Video này được lan truyền nhanh chóng và vẫn đang gây tranh cãi.

Theo nội dung video ghi lại, Thượng úy công an tên là Trần Hoài Sơn đã yêu cầu tài xế xe ôtô  xuất trình giấy tờ. Tuy nhiên, tài xế đã chống nạnh “đề nghị” chiến sĩ công an này “về phường làm việc”.

Trong video, tài xế xe ô tô nói: “Tôi đề nghị đồng chí không có phù hiệu gì, tôi không biết đồng chí là ai, tôi mời đồng chí về công an phường… Không có phù hiệu, chẳng biết là thằng nào.., chắc gì đã là thượng úy, khéo lại là thằng xe ôm…”.

Trang mạng Soha nhận định, “Cảnh sát thì “đuối lý” vì không đeo biển hiệu, còn người lái xe thì liên tục yêu cầu cảnh sát về công an phường để làm việc”.

140726007

Nhiều cư dân mạng ủng hộ sự “dũng cảm” của tài xế ôtô, thậm chí có phần nặng lời với công an.  Như bạn đọc pham cuong viết: “Chính bản thân tôi đã 1 lần bị csgt tại 1 ngã tư dừng xe. Sau khi chào thì hỏi giấy tờ xe, chủ quan nên tôi đưa luôn. Sau đó tôi hỏi tôi mắc lỗi gì? Một anh csgt nói tôi lấn sang làn đi xe máy… tôi hỏi có bằng chứng không ? Anh ta chỉ vào mặt anh ta và nói: Nó là ở đây này. Tôi hỏi thế căn cứ vào đâu mà anh bắt tôi? Nghe vậy anh ta bỏ vào bốt gọi điện thoại. Tôi ngồi đợi khoảng 5 phút, không ai nói gì cả. Sau đó cả 2 người bàn bạc với nhau gì đó 1 lát thì bỏ ra đường đứng như chưa có chuyện gì xảy ra, bỏ mặc tôi cứ đứng đợi cạnh bốt giao thông. Một lát sau tôi sốt ruột nên ra bảo họ: Hai anh bắt tôi vào đây thì giải quyết đi cho tôi còn đi! Thật không thể tin lẫn không thể ngờ được mức độ lưu manh của họ khi một người quay lại nói với tôi: Anh hỏi đường đi đâu? Chúng tôi có cầm giấy tờ gì của anh đâu? Anh có bằng chứng là đã đưa giấy tờ cho chúng tôi không ??? Tôi lập tức hiểu ra ngay vấn đề… Anh lái xe trong Clip rất có kinh nghiệm”. Một bạn đọc có tên là Phạm cường hoan nghênh tinh thần của anh lái xe ôtô trên, Phạm cường viết: “Công an thích làm gì thì làm nó quen rồi”.

Vấn đề gây rắc rối ở đây là, khi làm việc, công an có buộc phải có biển hiệu, biển tên. Một bài báo trên trang Vietnamnet viết: “Khi được hỏi về lý do chiếc biển phù hiệu không đeo trên ngực, Thượng úy Sơn cho biết: “Chiếc biển phù hiệu trên áo lâu ngày đã bị hỏng, trước đó tôi đã báo cáo chỉ huy và lãnh đạo quận để xin cấp lại theo đúng quy định của ngành. Tôi khẳng định việc thực thi nhiệm vụ của mình là hoàn toàn hợp pháp”, lời Thượng úy Sơn.

Có hợp pháp hay không? Đa số người dân tham gia bình luận trên trang Vietnamnet đều khẳng định: “Làm nhiệm vụ mà không đeo biển hiệu, phù hiệu là sai”. Còn lãnh đạo cấp trên của anh cảnh sát thì né tránh: “… khi phóng viên hỏi thêm về việc cán bộ công an khi thực hiện nhiệm vụ đảm bảo an ninh trật tự trên địa bàn có phải đeo biển tên hay không, Đại tá Trần Văn Tỉnh- trưởng ca quận Hoàng Mai không xác nhận là đúng hay sai mà chỉ cho biết: “Có phải đeo biển hay không thì đó là thuộc về điều lệnh. Điều lệnh đã quy định đầy đủ cả rồi. Phóng viên hỏi vậy thì hơi thừa…(!?)”.

Trong khi đó, trao đổi với báo Đời sống và Pháp luật, Luật sư Vũ Văn Lợi thuộc Đoàn Luật sư TP Hà Nội cũng trưng dẫn điều luật để đưa ra ý kiến, nội dung là: “tại khoản 4, điều 7, thông tư số 47/2011/TT-BCA hướng dẫn thực hiện nghị định số 27/2010/NĐ-CP thì: Lực lượng công an xã chỉ được tuần tra, kiểm soát trên các tuyến đường liên xã, liên thôn thuộc địa bàn quản lý và xử lý các hành vi vi phạm trật tự, an toàn giao thông sau: điều khiển xe mô tô, xe gắn máy không đội mũ bảo hiểm, chở quá số người quy định, chở hàng hóa cồng kềnh; đỗ xe ở lòng đường trái quy định; điều khiển phương tiện phóng nhanh, lạng lách, đánh võng, tháo ống xả, không có gương chiếu hậu hoặc chưa đủ tuổi điều khiển phương tiện theo quy định của pháp luật và các hành vi vi phạm hành lang an toàn giao thông đường bộ như họp chợ dưới lòng đường, lấn chiếm hành lang an toàn giao thông. Nghiêm cấm việc Công an xã dừng xe, kiểm soát trên các tuyến quốc lộ, tỉnh lộ.

Trong trường hợp khi người tham gia giao thông bị dừng phương tiện, người dân có quyền được biết mình đã vi phạm về hành vi gì và lực lượng dừng xe có trách nhiệm thông báo về lỗi vi phạm. Nếu không chấp hành yêu cầu của lực lượng chức năng làm nhiệm vụ tuần tra kiểm soát về kiểm soát giấy tờ theo quy định thì bị xử phạt về hành vi “cản trở hoặc không chấp hành yêu cầu thanh tra, kiểm tra, kiểm soát của người thi hành công vụ” (quy định tại điểm a, khoản 2, điều 20 Nghị định số 167/2013/NĐ-CP).

Như vậy, qua những diễn biến như trong clip thì cả hai bên đều có lỗi sai phạm nhất định: sai của chiến sỹ công an phường là đã không chấp hành đúng nội quy, quy định của ngành khi thi hành nhiệm vụ phải có biển tên.

Về phía người lái xe ô tô có lỗi dừng ở đường cấm, không chấp hành yêu cầu của lực lượng chức năng làm nhiệm vụ kiểm tra, kiểm soát của người thi hành công vụ (ở đây thể hiện khi đồng chí Trung úy Nguyễn Văn Lưu xuất hiện và có yêu cầu người điều khiển ô tô xuất trình giấy tờ)”.

Ls Lợi hơi bị “hồ đồ”, kết tội cả hai bên không có căn cứ… Cứ tưởng Ls Lợi trưng dẫn Luật để nói công an sai… Trước hết, Ls Lợi dẫn Luật qui định về công an xã, qui định: “Nghiêm cấm việc Công an xã dừng xe, kiểm soát trên các tuyến quốc lộ, tỉnh lộ.” Như vậy, Ls Lợi có biết tuyến đường trong clip là quốc lộ, tỉnh lộ không? Ls Lợi không hề dẫn ra một điều luật nào làm căn cứ cho kết tội: “… phải có biển tên”.  Cũng vậy, chẳng có căn cứ nào kết “lỗi” người lái xe đã “dừng ở đường cấm”.

Hành vi của Thượng úy Trần Hoài Sơn sai, và lý do công an Sơn nại ra không thuyết phục. Nếu chưa đủ điều kiện thì công an Sơn không thể ra “đứng đường”. Bởi theo khoản 2 Điều 6 Thông tư số 17/2012/TT-BCA qui định: “Khi quan hệ với các tổ chức, công dân ngoài lực lượng Công an nhân dân, cán bộ, chiến sĩ công an phải chấp hành nghiêm chỉnh các quy định của Nhà nước, của cơ quan, đơn vị nơi mình đến quan hệ công tác; giữ đúng tư thế, lễ tiết, tác phong; không làm điều gì ảnh hưởng đến uy tín và danh dự của lực lượng Công an nhân dân”. Và “Cán bộ chiến sĩ mặc trang phục Công an nhân dân phải đồng bộ, thống nhất, gọn gàng, sạch sẽ, là phẳng, cài đủ cúc, khóa; đeo cành tùng đơn, cấp hiệu, phù hiệu, số hiệu, ký hiệu, dây lưng, caravát (đối với trang phục thu đông); đi giày, tất do Bộ Công an cấp. Cán bộ, chiến sĩ nam mặc trang phục xuân hè áo kiểu sơ mi phải để áo trong quần, áo kiểu bludông phải để áo ngoài quần; khi mặc trang phục không đeo khăn che mặt, găng tay, khẩu trang (trừ trường hợp được trang cấp để làm nhiệm vụ), không đeo đồ trang sức gây phản cảm hoặc trái với phong tục, truyền thống văn hóa Việt Nam” (khoản 2 Điều 26). Như vậy, không chỉ khi làm nhiệm vụ, mà trong mọi trường hợp, khi mặc trang phục công an là phải đồng bộ… đeo phù hiệu, số hiệu, ký hiệu…”

Nhân câu chuyện này, nhớ những “hồi ký”, “tâm sự”, “lời kể lại” của các tù nhân bị cán bộ quản giáo gọi bằng thằng này con nọ… thậm chí trên báo Tuổi trẻ trước đây có phóng sự ghi lại CSGT gọi những tài xế đứng tuổi cha chú của mình bằng “thằng”… và xem lại những qui định của Bộ công an mà… giật mình. Ví dụ như theo Điểm c khoản 2 Điều 38 quy định: “c) Khi giao tiếp với người vi phạm pháp luật: Đối với phạm nhân, trại viên gọi là “anh”, “chị” và xưng “tôi”. Các trường hợp khác, tùy theo lứa tuổi, xưng hô sao cho phù hợp với phong tục, truyền thống văn hóa Việt Nam.

Không biết những quản giáo, công an có biết qui định này? Hay chúng ta vẫn còn phải nhớ: “đừng nghe những gì công sản nói…”.

Theo SBTN cho hay: “Mới đây, một blogger nổi tiếng của Mỹ về du khảo, ông Charlie Pryor, vừa cho đăng tải bài viết, chỉ trích nặng nề hành động tham nhũng của cảnh sát giao thông Việt Nam trên trang web cá nhân”.

Ông Charlie Pryor, một nhà sản xuất truyền thông kiêm nhà văn và cũng là blogger khá nổi tiếng ở Mỹ.

Trên blog, ông Charlie Pryor viết: “Cảnh sát Việt Nam có quyền dừng xe của bất cứ ai, vào bất cứ lúc nào dù có lý do gì hay không, một cách hợp pháp. Một khi đã bị dừng xe thì họ sẽ viện đủ cớ để ép bạn phải mất thời gian và tiền bạc bằng cách này hay cách khác. Họ trông chẳng khác gì những kẻ “săn mồi” chỉ trực chờ ngồi đợi những lái xe sơ sểnh.”

SBTN nhận định, “Đây không phải là lần đầu tiên cảnh sát Việt Nam bị người ngoại quốc chỉ trích, trước những tờ báo lớn như Straits Times, Huffington Post…v.v cũng đã có những bài nói về nạn mãi lộ đang trở thảnh điều tệ hại nhất của mọi du khách dến Việt Nam”.

Pv.VRNs

Read more

Giáo sĩ hàng đầu của Iraq kêu gọi TT Maliki từ chức vì lợi ích quốc gia  

VRNs (27.07.2014) – Sài Gòn - Hãng tin Reuters cho biết, vị giáo sĩ dòng Shiite có ảnh hưởng nhất tại Iraq hôm thứ Sáu đã kêu gọi các nhà lãnh đạo chính trị đừng cố gắng bám lấy vị trí quyền lực của mình – một ám chỉ rõ ràng đối với Thủ tướng Nuri al-Maliki, người đã bất chấp những đề nghị từ chức.

Phát biểu thông qua một phụ tá sau buổi cầu nguyện ngày thứ sáu ở thành phố linh thiêng Kerbala, giáo chủ Ayatollah Ali al-Sistani cho biết, các nhà lãnh đạo phải thể hiện tính linh hoạt để phá vỡ những bế tắc chính trị và để Iraq có thể đối đầu trước lực lượng nổi dậy.

Thủ tướng Nuri al-Maliki (bên phải) - Ảnh: Reuters

Thủ tướng Nuri al-Maliki (bên phải) – Ảnh: Reuters

Ông Maliki đã phải chịu nhiều áp lực kể từ khi các chiến binh dòng Sunni, nhựng người muốn thiết lập Nhà nước Hồi giáo, quét qua miền bắc Iraq hồi tháng trước và đã chiếm được một dải rộng lớn lãnh thổ.

Việc này cũng đặt ra thách thức bậc nhất cho chính phủ của người Shiite do Maliki lãnh đạo kể từ khi quân đội Mỹ rút khỏi Iraq năm 2011.

Những người chỉ trích nói rằng ông Maliki là một nhân vật gây chia rẽ, thiên vị và chống lại người Sunni cũng như người Kurd tại Iraq, khiến cho cộng đồng thiểu số Sunni hỗ trợ cho các chiến binh nổi dậy.

Giáo sĩ Sistani cho biết đây là thời điểm để các chính trị gia suy nghĩ về lợi ích của Iraq, chứ không phải của riêng của họ.

“Độ nhạy cảm của giai đoạn này đòi hỏi rằng, tất cả các bên liên quan cần phải có một tinh thần trách nhiệm quốc gia, đòi hỏi việc hy sinh và từ bỏ chính mình, cũng như không nên đừng cố bám lấy vị trí quyền lực.”

Reuters nhận định, lời kêu gọi của giáo sĩ Sistani có thể đẩy nhanh tiến độ ra đi của Maliki trong khi Quốc hội Iraq đang thành lập một chính phủ mới. Giáo sĩ Sistani được xem là người có tiếng nói và tầm vóc đối với hàng triệu tín đồ dòng Shiite chiếm đa số tại Iraq.

Lực lượng nổi dậy đã chiếm giữ nhiều phần lãnh lãnh thổ tại Iraq và Syria, cũng như đã công bố một ‘Caliphate’ (nhà nước Hồi giáo), nhằm mục đích vẽ lại bản đồ Trung Đông và đặt sự tồn tại của quốc gia thống nhất Iraq vào vòng nguy hiểm.

Quân đội Iraq gần như sụp đổ trước cuộc tiến công chớp nhoáng của quân nổi dậy.

Dân quân Shiite và các chiến binh cảm tử người Kurd đã trở thành lực lượng quan trọng trong việc chống lại Nhà nước Hồi giáo, trong khi các chiến binh thánh chiến nhắm vào thủ đô.

Quân đội Mỹ và các quan chức an ninh Iraq ước tính, lực lượng thuộc Nhà nước Hồi giáo có ít nhất 3.000 chiến binh tại Iraq, và đã tăng lên con số 20.000 khi các tân binh gia nhập vào tháng trước.

Pv.VRNs

Read more

Anh nằm xuống …

VRNs (27.07.2014) – Sài Gòn -Chúng tôi vừa đi thăm hai cụ bà, thân mẫu của hai người anh em chúng tôi đã qua đời, một anh vì tai nạn và một anh vì chứng ung thư.

Khi chọn thời điểm ngày 27 tháng 7 để viếng thăm các gia đình của anh em trong Tỉnh Dòng đã qua đời, anh em hay nói đùa đó là “Ngày “Thương Binh Liệt Sĩ”, thật ra chính xác phải nói là chung quanh ngày 26 tháng 7, vì ngày 26 tháng 7 là ngày Lễ kính ông Thánh Gioakim và bà Thánh Anna, hai cụ là song thân của Mẹ Maria. Hơn nữa, ngoài thời điểm này, chúng tôi còn được thêm một lần nữa để thăm các cụ là song thân của các anh em trong Dòng vào cuối năm âm lịch theo truyền thống của dân tộc, như vậy hai thời điểm được phân bố khá đều..

140726009

Thăm các cụ bà vào thời điểm này thật trùng hợp, được thêm nhiều ý nghĩa thân thương, đó là người anh em của chúng tôi mất vì tai nạn có bổn mạng cũng là Gioakim, còn người anh em mất vì ung thư thì dịp này cũng rất gần với ngày giỗ của anh.

Tám năm trôi qua rồi kể từ ngày anh Gioakim gặp tai nạn và qua đời ( 2006 ), chúng tôi đứng trước di ảnh của anh với lời kinh nguyện, bà mẹ già 92 tuổi khóc ngất khi thấy Nhà Dòng đến thăm và đọc kinh cho con mình, lần nào cũng vậy, những cảm xúc thương tâm nơi bà làm tôi vô cùng xúc động. Tình thương của cha mẹ dành cho con cái là vô bờ bến.

Tôi thầm trách anh đã làm khổ mẹ già như vậy, anh có biết là mẹ thương anh lắm không ? Lẽ ra tuổi già của mẹ sẽ là an vui, hãnh diện về anh và hạnh phúc khi mỗi lần anh về thăm mẹ, nhưng bây giờ mẹ ngồi đó, âu sầu mỗi ngày nhìn lên di ảnh của anh, tuổi già yếu đau mẹ không ra ngoài được, các con cháu bận rộn chuyện gia đình, chuyện làm ăn, chuyện học hành, ít ai ngó ngàng đến mẹ, mẹ cứ héo hắt với nỗi nhớ thương con trai yêu dấu, chiếc áo len và chiếc khăn trên đầu không đủ ấm trong những chiều mưa bão, tôi nhìn bà co ro lạnh lẽo từ bên trong mà không cầm được nước mắt.

Buổi sáng hôm ấy, khi tôi đang trên đường về Nhà Dòng để chuẩn bị cho Công Hội Tỉnh trong những ngày sau đó, chiếc điện thoại của tôi báo tin có cuộc gọi của anh Gioakim, nghe rồi mới biết tin anh bị tai nạn trọng thương ở Bình Định, người đi đường nhặt được điện thoại của anh bấm gọi để báo tin, và sau đó thì hoàn toàn không liên lạc được với họ nữa. Liên lạc nhờ các anh chị em ở Bình Định lo cho anh ở nhà thương, tôi rời Sàigòn sau cơm trưa hôm ấy để nhanh chóng ra Quy Nhơn, nhưng đến chiều, khi xe đến bãi biển Cà Ná, tin anh qua đời đã được loan đi.

Nhà Dòng đề nghị đưa thi hài của anh về quàn tạm ở Giáo Xứ Phù Mỹ, nơi anh Toàn, một anh em DCCT ở Quy Nhơn phụ trách. Khi tôi ra đến nơi thì đã nửa đêm, đêm đó lại là đêm chung kết World Cup 2006, tôi vào phòng quàn xác anh đúng lúc hai đội phân tranh thắng bại bằng những cú đá luân lưu. Cám ơn anh Toàn đã hết lòng lo cho anh trong những giờ phút cuối đời, cám ơn các anh em Linh Mục, các chị em Nữ Tu ở Bình Định đã giúp anh Toàn để công việc lo cho anh Gioakim được chu đáo.

Khi tôi đến Phù Mỹ cũng là lúc một đoàn Giáo Dân và anh em mình từ DCCT Huế vào đến nơi để đón xác anh. Từ ngày anh về Huế phụ trách cộng đoàn và lo cho Giáo Xứ, qua sự tận tụy của anh, lòng nhiệt thành của anh, lối sống khiêm nhu, khó nghèo và đơn sơ của anh, Thiên Chúa thổi luồng gió mới làm nức lòng Giáo Dân, đem lại an bình trong cộng đoàn. Anh ra đi để lại nỗi tiếc thương đau xót cho nhiều người, thiệt hại rất lớn cho Nhà Dòng, cho Hội Thánh. Vẫn biết là Thánh Ý Chúa, nhưng sự bất cẩn của con người làm thệt hại và thương đau cho nhiều người khác. Cuộc đời của chúng ta không phải sống cho mình, nhưng là sống vì và sống cho người khác. Anh ra đi như vậy có công bằng với người khác và với mẹ của anh không ? Anh đừng tròn mắt sau cặp kính cận nhìn tôi rồi phá lên cười như những ngày, những lần, anh em gặp gỡ và trêu ghẹo nhau.

Sự bất cẩn khi giao thông đã cướp đi một sinh mạng, hệ lụy không lường hết được thảm khốc thế nào, di chứng thiệt hại cho con người và xã hội không tính toán được hết, bài học đơn giản và quen thuộc vẫn là phải cẩn thận trong việc chọn lựa phương tiện giao thông và chọn lựa cách giao thông.

Tai nạn giao thông ở Việt Nam vẫn luôn là con số vượt mức báo động đỏ, mỗi năm số mạng người chết vô lý vì giao thông vẫn còn quá lớn so với thời còn chiến tranh, số người mang thương tật để lại gánh nặng cho xã hội không thể thống kê được. Thế nhưng hình như mạng người ở Việt Nam rẻ lắm, vì vẫn còn đó vô số những vấn đề lớn của giao thông không được giải quyết đến tận nguồn…

Lm. VĨNH SANG, DCCT
(Tựa đề là câu hát mở đầu bài
“Cho một người vừa nằm xuống” của TCS)

 

Read more