Triển lãm tranh Lê Hiếu: Về nguồn cùng 117 vị thánh tử đạo tại Việt Nam

VRNs (31.10.2014) – Sài Gòn – Lúc 17g30 ngày 30/10 vừa qua, họa sĩ Lê Hiếu đã khai mạc buổi triển lãm tranh Công giáo tại tiền sảnh nhà sách, thuộc giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp số 38 Kỳ Đồng.

Buổi triển lãm mang tên ‘Về Nguồn’ với 117 tác phẩm dâng kính cho 117 vị thánh tử đạo tại Việt Nam, sẽ mở cửa từ ngày 30/10 đến ngày 10/11.

Với buổi triển lãm ‘Tranh Lê Hiếu và Thơ Lãng Đãng’ hồi cuối tháng Năm vừa qua, đây là lần thứ hai trong năm họa sĩ Lê Hiếu mở buổi triển lãm tranh tại giáo xứ ĐMHCG.

Vị họa sĩ 56 tuổi cho biết, sự kiện nhằm “để tạ ơn 117 vị thánh tử đạo tại Việt Nam. Nhờ 117 vị thánh tử đạo [Giáo hội] chúng ta mới có ngày hôm nay.” Ông cũng cho biết, thông qua buổi triển lãm ông muốn “truyền cho mọi người có cùng cảm giác như mình, cùng nghe thấy tiếng gọi ‘Về nguồn’”.

Trước đó lúc 16g30, cha Vinhsơn Phạm Trung Thành, Giám Tỉnh DCCT Việt Nam đồng thời là Tổng Thư Ký Ủy Ban Giám Mục Nghệ Thuật Thánh, đã dâng thánh lễ cầu nguyện cho buổi triển lãm. Trong đó ngài lưu ý, “người nghệ sĩ Công giáo sẽ không chỉ thổi hồn, cảm xúc của mình nhưng còn phải thổi ơn cứu độ Chúa ban cho mình vào trong tác phẩm, để khi người khác chiêm ngưỡng thì họ có thể nhận ra hình ảnh của Thiên Chúa, nhận ra lời mời gọi để gặp gỡ Chúa.”

Hiện diện trong ngày khai mạc, có trên 50 người tham quan cùng các linh mục, tu sĩ từ nhiều hội dòng, những người quan tâm đến nền nghệ thuật Công giáo.

Cha Giuse Phạm Hưng Thịnh thuộc dòng Đaminh, linh hướng và là người sáng lập Ban Mỹ Thuật Đa Minh gồm 30 thành viên chính thức nhận xét, buổi triển lãm “như những bước khởi đầu. Chỉnh chu tuy chưa hẳn là độc đáo, tuy nhiên đó là những bước khởi đầu cần thiết” cho nền nghệ thuật Công giáo.

Cha Giuse còn chia sẻ về mối liên hệ giữa nghệ thuật và đức tin. Cha nói: “cái đẹp thì ai cũng thích, nó bàng bạc trong tất cả những cái chúng ta đập vào mắt. Người nghệ sĩ là người sẽ lan tỏa, truyền đạt cái đẹp. Và nếu mình suy gẫm thêm chút nữa thì cái đẹp đó bắt nguồn sâu xa từ nơi Thiên Chúa.”

Anh Nguyễn Đỗ Hùng Vũ, một bạn trẻ thuộc giáo xứ Tân Phước tham dự sự kiện chia sẻ: “tôi thấy bữa nay có thể dùng một cụm từ để mô tả là, Chúa được diễn tả rất Việt. Nó rất gần gũi với người Việt Nam.”

Trong khi đó ông Đặng Minh Phúc thuộc giáo xứ ĐM HCG thì nhận xét: “cái ấn tượng là các bức tranh đã làm cho chúng ta đi sâu hơn, có cảm xúc hơn khi cầu nguyện với những mầu nhiệm [trong đức tin Công giáo]”.

141031006

Ông Phúc cũng nhận xét, tranh của họa sĩ Lê Hiếu có những nét rất riêng không thể nhầm lẫn. Đồng tình với ý kiến trên, nữ họa sĩ Ngọc Uyển còn chia sẻ: “tranh của họa sĩ Lê Hiếu rất phong phú về các thể loại và cách thể hiện. Họa sĩ đã không chỉ vẽ bằng cọ mà còn dùng những vật liệu khác như bố, vải hay lá cây để làm cho bức tranh thêm sinh động.”

Là một họa sĩ không Công giáo, bà Ngọc Uyển cho biết thêm: “tôi từng học trong trường dòng nên cũng biết đôi chút về Công giáo. Bên cạnh đó, đối với tôi bất cứ tôn giáo nào cũng dẫn đến việc thiện. Vì thế đây là dịp để mình mở mang kiến thức, là dịp để người ngoài Công giáo hiểu được người họa sĩ trong Công giáo muốn thể hiện cái gì trên bức tranh của mình.”

Đức Thiện

Read more

Sức mạnh của sự tha thứ

VRNs (31.10.2014) – Sài Gòn – Một trong các khía cạnh tuyệt vời nhất của sự tha thứ là hệ quả tẩy rửa và cao quý, tạo nên tính cách của người tha thứ. Rõ ràng, người ta không chịu tha thứ vì chưa hiểu giá trị cao quý của lòng tha thứ. Người ta ít khi đạt tới đỉnh cao của sức mạnh và sự cao thượng nên khó loại bỏ cơn oán giận, khó tha thứ sai lầm của người khác.

141031002Chắc chắn sự trả thù không thể chấp nhận khi giải quyết xung khắc. Trong Bài Giảng Trên Núi, Chúa Giêsu đưa ra phương pháp tốt nhất mà không cần phải trả thù: “Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương” (Mt 5:7).

Thánh Phaolô cũng khuyên: “Hãy chúc lành cho những người bắt bớ anh em, chúc lành chứ đừng nguyền rủa: vui với người vui, khóc với người khóc. Hãy đồng tâm nhất trí với nhau, đừng tự cao tự đại, nhưng ham thích những gì hèn mọn. Anh em đừng cho mình là khôn ngoan, đừng lấy ác báo ác, hãy chú tâm vào những điều mọi người cho là tốt. Hãy làm tất cả những gì anh em có thể làm được, để sống hoà thuận với mọi người. Anh em thân mến, đừng tự mình báo oán, nhưng hãy để cho cơn thịnh nộ của Thiên Chúa làm việc đó, vì có lời chép: Đức Chúa phán: Chính Ta sẽ báo oán, chính Ta sẽ đáp trả. Trái lại, kẻ thù ngươi có đói, hãy cho nó ăn; có khát, hãy cho nó uống; làm như vậy, ngươi sẽ chất than hồng lên đầu nó. Đừng để cho sự ác thắng được mình, nhưng hãy lấy thiện mà thắng ác” (Rm 12:14-21). Thế nhưng nhiều người lại cho rằng đời sống thực tế phức tạp hơn nhiều, khó có thể yêu thương và tha thứ cho mọi người.

Tuy nhiên, hãy cân nhắc các vụ khủng bố thường xuyên xảy ra và giết người bừa bãi ngày nay, đó là hậu quả của các cuộ xung đột giữa các quốc gia, sự tha thứ là khí cụ rất cần thiết để chữa lành các vết thương của thế giới đầy những thứ rắc rối này. Tha thứ là thách đố lớn vì hòa bình thế giới, tha thứ là điều cấp bách và không thể coi thường. Xã hội luôn cần có hòa bình và tha thứ. Các gia đình, các giáo xứ, các cộng đoàn tu trì, các hội đoàn, các nhóm, các tổ chức, các quốc gia, và cả cộng đồng quốc tế luôn rất cần sự tha thứ để phục hồi các hệ lụy đã bị rạn nứt hoặc bị tách rời.

Cựu Ước giới thiệu Thiên Chúa là Đấng “có lòng thương xót và hay tha thứ” (Đn 9:9). Đức Chúa là Thiên Chúa của ân sủng, thương xót không ngừng, và sẵn sàng tha thứ, mặc dù chúng ta “cứng đầu cứng cổ không vâng lệnh Chúa truyền, giả điếc làm ngơ, cũng chẳng thèm ghi nhớ những kỳ công Chúa làm” (Nkm 9:16). Trong Tân Ước, lòng tha thứ được thể hiện bởi Thánh Stêphanô và Thánh Phaolô, nhưng đỉnh cao và kiểu mẫu của sự tha thứ được diễn tả nơi Đức Giêsu Kitô. Trái tim tha thứ là biểu tượng của sự vĩ đại. Chúng ta có mẫu gương về sự chịu đựng, sự tử tế, lòng bác ái và lòng tha thứ mà Thiên Chúa đã tạo ra hoàn hảo nơi Chúa Giêsu, và chúng ta phải nỗ lực noi gương.

Chúa Giêsu bị hành hạ, bị sỉ nhục, bị đội vòng gai, bị mỉa mai,… Nhưng Ngài vẫn chịu đựng mọi nhục hình mà con người áp đặt. Khi bị treo trên Thập Giá, Ngài đã nhìn những người lính Rôma bằng ánh mắt nhân từ và bênh vực họ trước mặt Chúa Cha: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23:34).

Chúa Giêsu đã tha thứ cho chúng ta đến giọt máu cuối cùng, vô điều kiện, thế thì chúng ta không thể không thương xót và không tha thứ cho nhau!

TRẦM THIÊN THU (Viết theo DivineMercy.org)

Read more

Kinh muộn

VRNs (31.10.2014) – Cần Thơ – Lâu rồi, nhưng chưa lâu lắm. Lâu vì đã gần sáu mươi năm. Chưa lâu lắm vì mới hơn năm mươi năm chứ mấy. Đó là năm 1957. Mới sáng sớm, ông Hương Liệt sang nhà, nói với ông bà Trưởng Vạn:

-Hôm nay giỗ thầy, chúng tôi có gói chè Chính Thái, chú thím phận con, mua lá giầu, quả cau, mấy cây nến, anh em đến đọc kinh cho thầy.

Giỗ thầy là giỗ cụ Bá Ký. Cụ Bá Ký là người có chữ nhất của hai làng Thái Lãng và An Cống. Ngày ấy, cụ vừa là thầy thuốc, vừa là thầy ký, vừa là thầy đồ dạy cho các môn sinh trong làng. Cụ dạy chữ Nho: Nào là “Thiên trời, địa đất, cử cất, tồn còn…”, nào là “Thiên trời, địa đất, vân mây; vũ mưa, phong gió, nhật ngày, dạ đêm…” cho lớp vỡ lòng; nào là “nhân chi sơ, tình bản thiện; tính tương cận, tập tương viễn…” cho lớp lớn hơn; nào là: “Quan quan thư cưu, tại hà chi châu. yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu…”, hay: “Thái cực sinh lưỡng nghi, lưỡng nghi sinh tứ tượng, tứ tượng sinh bát quái…” cho lớp lớn hơn nữa. Hoặc cụ dạy chữ Quốc ngữ: “A bê xê là xề bánh đúc, u xê úc là cục mắm tôm…”. Hoặc cụ dạy tiếng Tây: “Xanh đầu xanh đít xít ngược xít xuôi”. Cụ Bá Ký có năm người con, bốn trai một gái, nhưng không ai theo được nghề thuốc của cụ. Những người được chân truyền lại không phải con cái ruột thịt trong nhà, mà là người họ hàng gần xa. Người ta có thể kể đến ông Lang Mùa, ở giáo xứ Thánh Gia kinh Thầy Ký, không ai không biết tiếng; ông Chánh Dõng ở giáo xứ Thạnh An với tiệm thuốc bắc Đức Ái; ông Lang Động nổi danh ở Bến Cát, Bình Dương và giáo xứ Tân Hưng, Chợ Cầu; ông Lang Đỉnh được tiếng mát tay ở giáo xứ Bùi Thái, Tam Hiệp…

Di cư vào Nam, phần đông dân hai làng định cư ở kinh Thầy Ký. Ông Hương Liệt là học trò lớn, vẫn làm trưởng tràng, đứng đầu mấy chục môn sinh lớn bé. Làng nước gọi ông là ông Hương, nhưng ông thích người ta gọi ông Trưởng (tràng) hơn, vì người trưởng tràng (kiểu trưởng lớp bây giờ, nhưng là trưởng lớp của tất cả các lớp), có vị và có thế hơn, dù anh em có chức vị cao đến đâu trong xã hội vẫn phải một điều anh Trưởng, hai điều bác Trưởng. Ngày giỗ thầy, ông thông báo và kêu gọi anh em tham dự đông đủ. Buổi tối, các ông môn sinh dồn dập tới: ông Quản Trịnh, ông Trùm Đàm, ông Quỹ Hận, ông Trưởng bạ Kiệm, ông Lý Vận, ông Vệ Hạo, ba trong bốn ông thầy lang đã kể trên đây, và nhiều nữa… Ông nào cũng có chức danh đứng trước tên, nhưng không phải tên riêng, mà là tên con đầu lòng bất kể trai gái. Các ông  trải chiếu xuống đất trước bàn thờ đơn sơ, chỉ có một tượng chịu nạn và một bức ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp mang từ ngoài Bắc vào, mỗi bên bàn thờ thắp ba cây nến, không hương không hoa. Mấy mươi chiếc áo the thâm, áo dài khăn đóng, quần chân què trắng đứng lên, quỳ xuống, trang trọng, sốt sắng. Phần kinh nguyện giỗ, các ông đọc đều tăm tắp theo nhịp 3/4: “Phục dĩ tôn Chân Chúa cửu trùng cao ngự chi thiên: khả tiểu phàm khu vạn vậng hữu sinh chi địa…” 

Kinh hạt xong, họ ngồi xuống chiếu, nhai giầu bỏm bẻm, hút thuốc lào vặt, uống nước trà suông, ôn lại những tháng ngày còn thầy, còn cửa Khổng, sân Trình. Trời khuya, ông Hương Liệt nói lời chia tay:

-Ở xa, còn ông Hương Trác, ông Chánh Thịnh, ông Tuần Phụ, ông Hội San…; ngoài Bắc, còn ông Trương Toàn, ông Trưởng Vê, ông Trùm Tiến… Xin Chúa ban cho một ngày anh em về vun quén nấm mộ cho thầy, đọc cho thầy câu kinh như ngày hôm nay.

*

Hơn hai mươi năm chiến tranh, rồi đất nước thống nhất, rồi thời bao cấp, rồi những năm kinh tế khó khăn, rồi đổi mới mở cửa, “một ngày” đó chưa đến thì các vị chánh phó trương trùm trưởng đạo đời ấy lần lượt nối chân nhau đi về thiên cổ. Năm ngoái, ông Nguyễn, đã vào hàng U70 về thăm làng cũ. Không còn cây đa, bến nước, lũy tre xanh. Cây cầu đá cụ Bá Bồng bắc năm 1817, đã phải thay một phiến đá bằng bê tông cốt thép, tấm bia đầu cầu chỉ còn là một phiến đá đen sì, lỗ rỗ tổ ong, chữ khắc trên đó đã bị thời gian xóa sạch. Đình An Hương có từ cuối thập niên 1870, mỗi năm đến lễ Phục Sinh phải lấy phên tre chia làm hai, bên cúng bên cầu, bị trưng dụng làm kho lúa hợp tác xã, đã bị tàn phá, san bằng trong chiến tranh. Ngôi nhà thờ xây dựng năm 1883 vẫn sừng sững, uy nghi đứng đó, nhưng đến nay vẫn chưa có linh mục, cách một tuần Bề Trên mới cho một thánh lễ Chúa Nhật. “Thương hải biến vi tang điền”, nhưng sao thời gian không xóa được lòng người. Ở đây, tình làng nghĩa xóm vẫn đầy ăm ắp. Nghe tin có khách trong Nam, cháu nội cụ Bá Ký về quê, người người đến thăm rồi về, rồi lại đến hàn huyên tâm sự suốt đêm. Đến chuyện mời cơm cũng phải lên lịch: Sáng mai nhà ông A, chiều mai nhà bà B, rồi ngày kia, ngày kỉa, ngày kìa…

Một bà già nói với ông Nguyễn:

-Thế nào cậu cũng phải ra thăm các cụ ngoài nghĩa địa nhỉ? Tiện thể ghé nhà tôi, nhé!

Nhìn bà cụ đã già lắm, tay chống gậy, lưng còng thành một vòng cung có lẽ hơn chín mươi độ, ông Nguyễn mau mắn:

-Vâng, cụ cứ về, con sẽ ghé thăm.

Bà cụ một tay vịn vào thành ghế, một tay xua xua gậy, móm mém:

-Ấy, đừng, tội chết. Gọi tôi bằng chị thôi. Tôi là Liễu, con ông Hương Liệt, học trò cụ Bá Ký đây. Ngày ấy, thầy tôi là trưởng tràng. Gớm! Mỗi lần có khách trên phủ, trên huyện về, thiếu chân tổ tôm, cụ vẫn gọi thầy tôi sang hầu, tôi phải sang theo, nước non, điếu đóm cho các cụ. Cậu còn nhớ mặt cụ Bá Ký nhà mình không nhỉ? Gớm! Râu quai nón thế này này, như ông thánh Phêrô…

*

141031001

Chiều, nắng vàng hiu hắt. Họ men theo bờ ruộng ra viếng nghĩa địa. Từ năm 1965, hai làng sáp nhập thành làng Thái An, người ta an táng kẻ chết ở nghĩa trang ngoài, gần tỉnh lộ 391, nghĩa trang trong này chỉ còn là một bãi cỏ hoang vu. Cỏ thấp lè tè. Những mô đất trước đây là nấm mộ của một con người cũng thấp lè tè. Một cây Thánh giá bằng bê tông mới dựng được vài năm dang cánh tay chở che cho những người đang an giấc ngàn thu, đổ bóng suốt chiều dài nghĩa địa. Ông Nguyễn nhớ về tổ tiên của mình. Ông thở dài thườn thượt:

-“Than ôi! Từ xưa đến giờ, biết bao nhiêu người khôn ngoan, biết bao nhiêu người vụng dại, biết bao nhiêu người hưng công lập nghiệp, biết bao nhiêu người vong thân tán gia, nào hiền, nào ngu, nào phàm, nào thánh, bây giờ ở đâu cả, chẳng qua cũng mờ mịt trong một đám cỏ xanh mà thôi!” (Phan Kế Bính,Việt Nam Phong Tục).

Họ đọc kinh viếng nghĩa địa. Khi đọc kinh Tin Kính tới câu: “Tôi tin xác sống lại và sự sống đời sau”, ông Nguyễn thì thầm:

-Con tin, vâng con tin.

Rồi quay sang bà Liễu, ông nói, nhưng như nói với những ai ở xa xôi lắm:

-Lời kinh hôm nay, ở đây, đã muộn sáu mươi năm rồi, phải không, chị?

lãongu

Read more

Việt Nam đã mất chủ quyền biển vào tay Trung Cộng

VRNs (31.10.2014) – Washington DC, USA – Lãnh đạo Cộng sản Việt Nam đã  bằng lòng đổi chủ quyền Biển Đông để được sống yên ổn bên cạnh nước láng giềng Trung Quốc sau  kỳ họp lần thứ 7 của Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam – Trung Quốc diễn ra tại Hà Nội ngày 27/10/2014.

Kết qủa này thật ra đã được đồng ý trên nguyên tắc giữa hai Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam và Lý Khắc Cường của Trung Quốc tại cuộc họp tại Milan, Italy ngày 16/10/2014, bên lề Hội nghị cấp cao ASEM-10 (The Asia–Europe Meeting,ASEM ).

14103100

Tuy nhiên, thỏa hiệp mới  đã được chi tiết hóa rõ hơn tại phiên họp chung tại Hà Nội giữa 2 phái đòan của Quốc vụ viện Trung Cộng Dương Khiết Trì và phía Việt Nam do Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngọai giao Phạm Bình Minh dẫn đầu.

Vì vậy, không ai ngạc nhiên khi thấy phía Việt Nam đã tự ý phổ biến nhiều bức hình tươi cười, chứa đựng sự thỏa mãn của ông Dương Khiết Trì chụp chung với các ông Phạm Bình Minh, Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.

Những hình ảnh của ngày 27/10 đã khác một trời một vực với những tấm hình chứa nhiều nỗi bất bình, cố nén trong căm tức của Lãnh đạo Việt Nam với ông Dương Khiết Trì khi ông này sang Hà Nội ngày 18/06/2014 để nói như ra lệnh cho phía Việt Nam phải chấm dứt ngay lập tức các hoạt động phá rối hoạt động tìm kiếm dầu của gìan khoan Hải Dương 981, do Bắc Kinh tự đặt sâu trong vùng Đặc quyền Kinh tế của Việt Nam từ ngày 02/05/2014 đến ngày 17/07/2014.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đi thăm Ấn Độ  cùng ngày họ Dương họp ở  Hà Nội  (27/10/2014) khiến  Nhân Dân nhật báo của Trung Cộng bực mình, ngụ ý nói ông Dũng muốn mở rộng hợp tác kinh tế với Tân Đề Ly (New Delhi) để giảm lệ thuộc vào Bắc Kinh. Báo này đăng bài  bình luận của Tô Hiểu Huy, Phó Chủ nhiệm Sở Nghiên cứu Chiến lược quôc tế thuộc Viện Nghiên cứu các vấn đề quốc tế  còn lên án việc phái đòan Nguyễn Tấn Dũng ký thỏa hiệp khai thác dầu khí chung ở Biển Đông với Ấn Độ là vi phạm “chủ quyền của Trung Quốc ở Nam Hải”.

Nhưng đâu là sự thật ?

Sự thật là ông Nguyễn Tấn Dũng đã  “bắt cá hai tay” để chứng tỏ  Việt Nam giữ vững  đường lối ngọai giao độc lập, không chịu ảnh hưởng của Bắc Kinh để có lợi, nhưng mặt khác thì ông Dũng cũng đã để lộ ra “lá bài hai mặt” của Việt Nam trong cuộc chiến tranh chấp chủ quyền trên biển với Trung Cộng ở  thế yếu, vì Việt Nam đã chịu làm theo “ý muốn của Trung Quốc”.

Tiêu biểu là trong cả 2 cuộc họp ở Hà Nội và ở Milan (Italy), phía Việt Nam đã không đề cập đến, hoặc có nói thì cũng chỉ  trong tư thế “nói nhỏ cho nhau nghe”, những vụ tầu cá Việt Nam liên tục bị tầu Trung Cộng tấn công hoặc đâm chìm ở vùng biển Hòang Sa mà báo chí Việt Nam, ngay cả Ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Thiện Nhân, Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cũng chỉ được phép gọi là “tầu lạ” hay “tầu nước ngòai” !

Việc Trung Cộng không ngừng củng cố, xây dựng trên quần đảo Hòang Sa chiếm của Việt Nam năm 1974 và biến các đảo Gạc Ma và 7 bãi đá khác chiếm của Việt Nam ở Trường Sa năm 1988 thành các đảo nhân tạo, xây sân bay, bãi tầu, căn cứ quân sự phòng thủ cũng không thấy ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói trong cuộc họp với Lý Khắc Cưởng.

Thái độ nhu nhược này cũng diễn ra trong các cuộc họp giữa các ông Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang và Phạm Bình Minh với  Ủy viên Quốc vụ viện Dương Khiết Trì tại Hà Nội ngày 27/10 (2014). Những vi phạm trắng trợn chủ quyền biển đảo Việt Nam và hành động vô nhân đạo, bất chấp sinh mạng của ngư dân Việt Nam và luật pháp quốc tế  của phiá Trung Cộng cũng đã không được báo chí  của đảng CSVN và Bộ Ngọai giao nói đến trong dịp này.

Nếu cứ tin vào ngôn ngữ của nhà nước và báo chí Việt Nam thì  không có chuyện gì xẩy ra giữa Việt Nam và Trung Cộng trước và trong thời gian ông Dương Khiết Trì có mặt ở Hà Nội.

Như vậy, thiệt thòi cuối cùng đã  thuộc về nhân dân Việt Nam, chủ nhân của đất nước nhưng quyền này đã bị đảng cướp mất từ lâu nên cứ è cổ ra mà gánh chịu  hậu qủa bởi những quyết định sai lầm trong quan hệ ngọai giao với Trung Cộng.

LỜI HỨA  CỦA NGUYỄN TẤN DŨNG

Trước hết hãy nói về chuyện ở Milan, Ý Đại Lợi,  ngày 16/10 (2014) ông Dũng đã nhân danh Chính phủ  cam kết với Lý Khắc Cường những điều sau đây,theo Bộ Ngọai giao Việt Nam:

Ông :“Khẳng định Đảng, Chính phủ và nhân dân Việt Nam quý trọng giữ gìn và mong muốn củng cố quan hệ láng giềng hữu nghị truyền thống và tăng cường hợp tác toàn diện giữa hai nước phát triển lành mạnh, ổn định.”

Ông : “ Đề nghị hai bên duy trì gặp gỡ và tiếp xúc cấp cao để tăng cường tin cậy, thúc đẩy hợp tác cùng có lợi trên các lĩnh vực, đồng thời kịp thời chỉ đạo giải quyết thỏa đáng các vấn đề nảy sinh trong quan hệ hai nước.”

Ông cũng đã đồng ý : “ Hai bên nhất trí triển khai thực chất 03 nhóm công tác hợp tác về xây dựng cơ sở hạ tầng, hợp tác về tiền tệ và bàn bạc hợp tác cùng phát triển trên biển trong khuôn khổ đoàn đàm phán cấp Chính phủ về biên giới lãnh thổ hai nước.”

“Về vấn đề Biển Đông”, Bản tin Bộ Ngọai giao nói tiếp, “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh đề nghị hai bên kiểm soát tốt tình hình trên biển, không có hành động làm phức tạp thêm tình hình, thúc đẩy các cơ chế đàm phán tiến triển, nghiêm túc thực hiện Thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam – Trung Quốc; tôn trọng Luật pháp quốc tế, cùng nhau duy trì hòa bình, ổn định của khu vực và thế giới.”

Về phiá ông Lý Khắc Cường, Bộ Ngọai giao cho biết ông ta đã : “ Khẳng định Đảng, Chính phủ Trung Quốc luôn kiên trì phương châm láng giềng hữu nghị, hợp tác cùng có lợi với Việt Nam, luôn mong muốn xử lý thỏa đáng các vấn đề khó khăn phát sinh trong quan hệ hai nước, cùng thúc đẩy quan hệ hai Đảng, hai nước phát triển lành mạnh, ổn định.”

Sau cùng, Bộ Ngọai giao Việt Nam nói ông  Lý Khắc Cường “đã phản hồi tích cực đối với những đề xuất của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về các biện pháp cụ thể nhằm tăng cường quan hệ hai Đảng, hai nước thời gian tới.”

Tất nhiên là phải “phản hồi tích cực” vì những gì ông Nguyễn Tấn Dũng nói ra từ miệng mình, trong tư cách một Thủ tướng Việt Nam, đã đáp lại đúng lập trường bất di bất dịch của Trung Cộng gọi là “ quyền lợi cốt lõi” của Trung Quốc ở Nam Hải (Biển Đông) qua tuyên bố “Biển của ta, gác tranh chấp cùng khai thác”.

Chủ trương coi lãnh thổ của người khác cũng  là của mình đã được  Lãnh tụ Đặng Tiểu Bình đưa ra năm 1979 và  được các thế hệ lãnh đạo thừa kế  của Trung Cộng tuyệt đối tuân thủ và thi hành qua chiều bài  “tự vẽ” ra hình Lưỡi Bò, hay “đường 9 đọan” rồi chuyển sang “10 đọan” chiếm ¾ diện tích 3.5 triệu cây số vuông Biển Đông.

HAI ÔNG TRỌNG-SANG

Vì vậy mà ta không lạ khi thấy trong ngôn ngữ  cuối cùng sau một ngày họp giữa Dương Khiến Trì và Phạm Bình Minh,  phát biểu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang không gay gắt như khi hai ông Trọng tiếp họ Dương ngày 18 tháng 6 năm nay (2014).

Hồi đó, ông Trọng đã “khẳng định lập trường về chủ quyền của Việt Nam đối với các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và trên biển Đông là không thay đổi và không thể thay đổi.” (Thông tấn xã Việt Nam,TTXVN).

Theo tin Chính phủ Việt Nam thì trong cuộc gặp Dương Khiết Trì ngày 27/10/2014, hai ông Trọng và Sang đã:” Khẳng định chính sách nhất quán của Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam luôn coi trọng quan hệ hữu nghị, hợp tác với Trung Quốc; nhấn mạnh việc giữ gìn, củng cố và làm cho mối quan hệ Việt Nam-Trung Quốc phát triển lành mạnh là trách nhiệm chung của cả hai bên, phù hợp với lợi ích căn bản, lâu dài của nhân dân hai nước và cũng có lợi cho cục diện hòa bình, ổn định của khu vực và thế giới.”

Hai Lãnh đạo Việt Nam cũng : “Đề nghị Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác song phương cần tiếp tục phát huy tốt hơn vai trò định hướng, góp phần thiết thực thúc đẩy quan hệ hữu nghị và hợp tác giữa hai nước, đưa quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc phát triển ổn định, lành mạnh.”

Ông Sang không gặp Dương Khiết Trì ngày 18/06/2014, nhưng trong lần gặp hôm 27/10 (2014) vừa qua, Chủ tịch nhà nước CSVN nói : “ Vấn đề trên biển hết sức hệ trọng đối với mỗi nước cũng như quan hệ hai nước. Đây không chỉ là vấn đề giữa hai Đảng, hai nước mà còn là vấn đề giữa nhân dân hai nước. Nếu hai Đảng, hai nước không kiểm soát được bất đồng trên biển thì quan hệ hai Đảng, hai nước không những bị ảnh hưởng mà tình cảm của nhân dân hai nước cũng bị tổn thương.”

Tại buổi tiếp này, ông Dương Khiết Trì “khẳng định Đảng, Chính phủ Trung Quốc hết sức coi trọng và luôn mong muốn tăng cường trao đổi cấp cao, củng cố hữu nghị nhân dân, xây dựng môi trường thuận lợi để phát triển quan hệ tốt đẹp, ổn định lâu dài với Việt Nam, đồng thời sẵn sàng cùng với Việt Nam đẩy mạnh và nâng cao hiệu quả hợp tác trên mọi lĩnh vực kinh tế, chính trị, quốc phòng, an ninh, văn hóa, xã hội, giao lưu nhân dân…”

Ông Dương Khiết Trì nhấn mạnh: “ Việc xử lý thỏa đáng bất đồng là phù hợp với lợi ích căn bản của nhân dân hai nước, có ý nghĩa tích cực đối với ổn định và phát triển của khu vực.”

 

SỰ THẬT ĐÃ PHƠI RA

Qua những câu chữ đấy tình “vừa là đồng chí vừa là anh em” ngọt sớt này, tuy vắng bóng 16 chữ vàng và tinh thần 4 tốt (“láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai và  “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt.)

nhưng bên trong vẫn thấy bóng dáng của “những nỗi xót xa” hiện ra nguyên hình trong thỏa thuận Phạm Bình Minh-Dương Khiết Trì sau đây:

1) “Hai bên cho rằng, xử lý thỏa đáng vấn đề trên biển có ý nghĩa quan trọng đối với quan hệ hai nước.”

2) “Hai bên thực hiện nghiêm chỉnh nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai Đảng, hai nước, căn cứ “Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam – Trung Quốc” thúc đẩy các cơ chế đàm phán về vấn đề trên biển. Dựa trên nguyên tắc dễ trước khó sau, tuần tự tiệm tiến, sớm triển khai công việc khảo sát chung, tạo cơ sở cho việc thúc đẩy đàm phán phân định vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ đi đôi với hợp tác cùng phát triển tại vùng biển này như Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường đã nhất trí với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại cuộc gặp tại Mi-lan, I-ta-li-a ngày 16/10/2014.

Ở đọan này, cả hai bên Việt Nam và Trung Cộng đều không giải thích hay làm cho rõ “khảo sát chung” những cái gì, khóang sản, dầu khí, hay cả các tài nguyên, ngư trường khác nữa ?

Và tại sao Việt Nam lại đồng ý “khảo sát chung” với Trung Cộng khi Bắc Kinh không có chủ quyền ở vùng Biển Đông ?

Ngòai ra, nguy hiểm hơn, Việt Nam còn đồng ý “đàm phán phân định vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ đi đôi với hợp tác cùng phát triển tại vùng biển này ” ?

Như vậy là rõ ràng thỏa hiệp Phạm Bình Minh-Dương Khiết Trì ngày 27/10/2014 đã vượt ra khỏi thỏa hiệp giữa Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Chủ tịch Nhà nước Trung Quốc Tập Cận Bình ngày 20/06/2013 tại Bắc Kinh.

Hồi đó một “thỏa hiệp mới được phía Việt Nam gọi là “gia hạn”  và “sửa đổi” lần thứ 4 hợp tác giữa  Tập đoàn Dầu khí Việt Nam và Tổng Công ty dầu khí ngoài khơi quốc gia Trung Quốc (China National Offshore Oil Corporation, CNOOC),  thì diện tích tìm kiếm chung sẽ mở rộng từ 1541 cây số vuông  lên thành 4076 cây số vuông.  Và hiệu lực của Thỏa thuận Thăm dò Chung có hiệu lực đến hết năm 2016.”

Ông Đỗ Văn Hậu-Tổng Giám đốc Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN) đã giải thích về nguồn gốc của  thỏa thuận giữa hai nước như thế này : “Theo Quy định tại Điều 7 của Hiệp định Việt Nam-Trung Quốc về Phân định Lãnh hải, Vùng Đặc quyền Kinh tế và Thềm lục địa trong Vịnh Bắc Bộ (ký ngày 25/12/2000 và có hiệu lực từ ngày 20/6/2004), nếu có các mỏ dầu khí vắt ngang qua Đường Phân định, hai nước sẽ cùng nhau hợp tác khai thác chung. 

Từ năm 2005, Tổng Công ty Dầu khí Quốc gia Việt Nam, nay là Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (Petrovietnam) và Tổng Công ty Dầu khí Ngoài khơi Quốc gia Trung Quốc (CNOOC) đã ký kết và thực hiện Thỏa thuận Khung về hợp tác dầu khí trong Khu vực Thỏa thuận Ngoài khơi trong Vịnh Bắc Bộ. Trên cơ sở kết quả thực hiện Thỏa thuận Khung, Thỏa thuận Thăm dò chung Việt Nam-Trung Quốc trong Khu vực xác định Ngoài khơi trong Vịnh Bắc Bộ được ký kết giữa Petrovietnam và CNOOC ngày 6/11/2006 và có hiệu lực từ ngày 2/1/2007, sau khi được Chính phủ hai nước phê chuẩn.”

Hiệp định về Vịnh Bắc Bộ năm 2000, cũng như  “Hiệp ước biên giới trên đất liền giữa nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa do Tổng bí thư đảng Lê Khả Phiêu ký với Trung Cộng ngày 30/12/1999 đã không được đem ra thảo luận tại Quốc hội trước khi ông Phiêu đặt bút ký nên tòan dân, cho đến bây giờ (2013), vẫn chưa được biết tường tận về những điểm lợi và hại của hai văn kiện quan trọng này.

Quốc hội của Nhà nước  Cộng sản Việt Nam cũng đã nhắm mắt phê chuẩn Hiệp định này vào năm 2004  mà không có bất cứ cuộc điều tra hay nghe điều trần của Chính phủ nên  cũng mập mờ như dân !

Do đó, sau khi có loan báo từ Bắc Kinh nói rằng hai phiá Việt-Trung đã thỏa thuận “gia hạn” và “sửa đổi” hợp tác giữa hai tập đòan dầu khí của hai nước trên Vịnh Bắc Bộ thì mọi người mới biết rằng Việt Nam đã chịu để cho Trung Cộng được quyền cùng khai thác dầu khí bên trong phần biển thuộc về Việt Nam, dù khu vực khai thác chung nằm trên đường ranh giới phân định giữa hai nước !

ông Đỗ Văn Hậu giải thích tiếp rằng : “Thỏa thuận hợp tác giữa PVN và CNOOC được ký lần đầu từ năm 2006 phù hợp với Hiệp định đã ký kết giữa hai nước về phân định Vịnh Bắc Bộ. Thỏa thuận này đã được gia hạn 3 lần và lần này là lần thứ 4 với thời hạn đến năm 2016. 

Theo đó, Việt Nam và Trung Quốc đã thỏa thuận với nhau về một vùng biển nằm trên Vịnh Bắc Bộ, nằm trên đường phân định hai quốc gia; cùng thăm dò và cùng khai thác khi phát hiện có dầu khí. Ngoài việc gia hạn, thỏa thuận lần thứ 4 này đã thống nhất mở rộng khu vực thăm dò chung nằm trên đường phân định hai quốc gia trên Vịnh Bắc Bộ lên gần 3 lần so với lần đầu năm 2006. 

Khu vực này được chia đều qua đường phân định trên Vịnh Bắc Bộ, một nửa nằm phía Việt Nam và một nửa nằm bên phía Trung Quốc. Trên khu vực này, hai Tổng công ty của hai Nhà nước sẽ cùng nhau tiến hành thăm dò, nhằm phát hiện các cấu tạo địa chất có chứa dầu khí. Khi phát hiện có dầu khí thì 2 bên sẽ tiếp tục bàn thảo, để cùng nhau hợp tác khai thác.”  (Thống tấn xã Việt Nam, TTXVN, 20-6-2013)

Giờ đây, Việt Nam và Trung Cộng lại đồng ý “thúc đẩy đàm phán phân định vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ đi đôi với hợp tác cùng phát triển tại vùng biển này”  là vùng biển nào, nếu không là vùng còn lại của Biển Đông vẫn thuộc chủ quyền của Việt Nam thì của ai ?

Không có bất cứ bản tin nào của phía Việt Nam hay của Trung Quốc gỉải thích rõ về điểm quan trọng này, ngòai việc ông Phạm Bình Minh đã : “Khẳng định Việt Nam luôn coi trọng việc phát triển quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện với Trung Quốc; nhấn mạnh hai bên cần triển khai hiệu quả những thỏa thuận đạt được trong chuyến thăm Trung Quốc của đồng chí Lê Hồng Anh, Đặc phái viên của Tổng Bí thư Đảng  Cộng sản Việt Nam (tháng 8/2014) về việc khôi phục giao lưu hợp tác, kiểm soát tốt những bất đồng trên biển, không có hành động làm phức tạp, mở rộng tranh chấp.”

Điều này có nghĩa phía Việt Nam đã đồng ý “giữ nguyện hiện trạng” ở Biển Đông, hay nói cách khác là “quân đâu đứng nguyên ở đó”, có nghĩa công nhận sự có mặt của quân Trung Cộng trên vùng biển Trường Sa và Hòang Sa của Việt Nam.

Bộ trường Quốc phòng Phùng Quang Thanh mới họp từ Bắc Kinh về (từ 16 đến 19/10/2014) đã xác nhận với báo chí ở Hà Nội ngày 20/10 (2014).

Đáp câu hỏi : “Hai bên có bàn về việc phía Trung Quốc đốc thúc nhiều hoạt động xây dựng trên khu vực quần đảo Trường Sa của Việt Nam, cũng như chuyện giàn khoan đã xảy ra ít tháng trước?

Tướng Thanh: “Chúng tôi có trao đổi phải giữ nguyên hiện trạng trên biển Đông và phải thực hiện đầy đủ tinh thần Tuyên bố về ứng xử của các bên trên Biển Đông – DOC. Quan điểm chung là các bên không mở rộng tranh chấp, không cắm mốc mới. Khi trao đổi với bạn, nói chung bạn ghi nhận ý kiến của phía Việt Nam.

H:- Phía Trung Quốc có đưa ra cam kết nào về việc giữ nguyên hiện trạng, thưa ông?

Tướng Thanh:”Hai bên đều thống nhất phải thực hiện DOC – nghĩa là không mở rộng, làm phức tạp thêm tranh chấp. Quan trọng là phải thống nhất với nhau giữ cho được môi trường hoà bình, ổn định, hợp tác, tránh dùng vũ lực.”

Bộ Ngọai giao Việt Nam nói thêm: “Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Phạm Bình Minh cũng nêu rõ quan điểm, lập trường của Đảng, Nhà nước ta trong vấn đề Biển Đông, khẳng định Việt Nam luôn ưu tiên thông qua các biện pháp hòa bình để cùng Trung Quốc giải quyết tranh chấp, bất đồng tại Biển Đông trên cơ sở tuân thủ các nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai nước, Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam-Trung Quốc, luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982 và Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC).

Ủy viên Quốc vụ Dương Khiết Trì bày tỏ, Trung-Việt là hai nước láng giềng quan trọng của nhau, Đảng, Chính phủ và nhân dân Trung Quốc hết sức coi trọng và luôn kiên trì phương châm hợp tác hữu nghị với Việt Nam. Với sự nỗ lực chung, hai bên đã khắc phục được những khó khăn gặp phải trong thời gian vừa qua. Hiện quan hệ song phương đang từng bước khôi phục, hai bên cần nắm chắc phương hướng phát triển quan hệ hai nước, xử lý thoả đáng và kiểm soát tốt bất đồng trên biển, tạo môi trường thuận lợi cho hợp tác song phương. Ủy viên Quốc vụ Dương Khiết Trì nhất trí tăng cường chỉ đạo các cơ quan hữu quan Trung Quốc tích cực triển khai các thỏa thuận đã đạt được tại Phiên họp lần này.”

Như vậy xem ra Dương Khiết Trì đã “mát lòng mát dạ” sau khi chỉ mất một ngày họp ở Hà Nội với ông Phạm Bình Minh mà xem ra không tốn bao nhiêu công sức.

Bởi vì : “Hai bên cho rằng, quan hệ hữu nghị Việt Nam – Trung Quốc phát triển lành mạnh, ổn định là phù hợp với nguyện vọng và lợi ích căn bản của nhân dân hai nước, có lợi cho hoà bình, ổn định và phát triển của khu vực. Hai bên sẽ cùng nhau nỗ lực thực hiện nghiêm túc các thỏa thuận và nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai nước, không ngừng củng cố và thúc đẩy quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam – Trung Quốc phát triển ngày càng đi vào chiều sâu. 

-Hai bên nhất trí tạo điều kiện thuận lợi để thúc đẩy giao lưu hợp tác giữa hai nước; đẩy mạnh thực hiện hiệu quả Chương trình hành động triển khai quan hệ đối tác hợp tác chiến lược Việt Nam – Trung Quốc; khẩn trương thành lập Nhóm công tác hợp tác về cơ sở hạ tầng và Nhóm công tác về hợp tác tiền tệ để tăng cường hợp tác trên các lĩnh vực liên quan.

-Hai bên nhất trí thực hiện nghiêm túc 3 văn kiện về biên giới trên đất liền Việt Nam-Trung Quốc, phối hợp giải quyết kịp thời những vấn đề nảy sinh trong công tác quản lý biên giới.”

Nghe qua thì có vẻ hòa bình, hữu nghị đấy nhưng kẻ bị thiệt trong thỏa thuận Phạm Bình Minh-Dương Khiết Trì ngày 27/10/2014 không phải là đảng CSVN mà thuộc về số phận hẩm hiu của nhân dân  Việt Nam, những người đã không những chỉ mất quyền làm chủ đất nước vào tay đảng mà còn bị Lãnh đạo Việt Nam đầy vào chân tường khi không giữ được tài sản của Tổ tiên để lại cho đời sau.

Phạm Trần

Read more

Giáo dân đòi đất “vô cớ” hay “chính quyền” hành động bất chính?

VRNs (30.10.2014) – Sài Gòn – Sau nhiều ngày im lặng, một cơ quan báo chí của Hà Nội đã đưa loạt bài về công trình đang thực hiện tại đất hồ Ba Giang thuộc sở hữu của Tu viện – Nhà thờ Thái Hà. Động thái này theo sau chuỗi thời gian 10 ngày các linh mục, tu sĩ và giáo dân Thái Hà liên tục yêu cầu ngừng thi công và trả lại đất đai tôn giáo. Không những không chỉ ra được cái sai của các yêu cầu như vậy, loạt bài này cho thấy rõ hành động bất chính của nhà cầm quyền.

14103000

“Nếu có người tới đập nhà bạn ra xây công viên?”

Thiết nghĩ, quyền sở hữu của Dòng Chúa Cứu Thế với đất hồ Ba Giang, cũng như tu viện nay đang bị “mượn” làm bệnh viện Đống Đa và khu đất bị “phù phép” thành công viên 1/6, là điều đã được khẳng định, không cần bàn cãi thêm. Hàng chục năm nay, các linh mục, tu sỹ, giáo dân liên tục khẳng định quyền sở hữu của mình đồng thời xác nhận chưa từng giao, bán cho cá nhân, tổ chức nào. Đặc biệt, chính cơ quan địa chính cũng xác nhận điều này. Các chứng cớ đã được Tu viện – Nhà thờ trình bày qua các đơn thư trong gần 20 năm qua rộng rãi đến mức người ta có thể tìm dễ dàng trên mạng Internet.

Suy nghĩ thông thường, nếu ngôi nhà của ai đó bị người lạ san bằng và được đưa ra lí do là vì lợi ích của nhân dânvà “đáp ứng nguyện vọng của nhân dân trong khu vực”, người chủ nhà sẽ phản ứng ra sao và hành động đó có hợp tình hợp lý hay không? Đó chính là điều nhà cầm quyền Hà Nội đang thực hiện trên đất hồ Ba Giang của giáo xứ Thái Hà.

Nhà cầm quyền, qua các văn bản trả lời đơn khiếu nại và  gần đây nhất là qua báo Hà Nội Mới, lặp đi lặp lại luận điệu cho rằng các linh mục, tu sĩ, giáo dân Thái Hà “đi ngược lại lòng dân”. Tuy nhiên, những luận điệu như vậy không thể nào và không bao giờ hợp làm cho hành động của nhà cầm quyền trở nên hợp lý, trái lại, còn cho thấy một lỗ hổng và chính là vấn đề tiên quyết: QUYỀN SỞ HỮU KHU ĐẤT HỒ BA GIANG LÀ CỦA AI? Nếu thuộc quyền sở hữu của giáo xứ Thái Hà, TẠI SAO NHÀ CẦM QUYỀN NGANG NGƯỢC đưa ra bản quy hoạch khu đất thành công viên để lấy ý kiến của người dân, mà không quan tâm đến chủ sở hữu đích thực của khu đất? Như vậy, nhà cầm quyền đã coi thường pháp luật, coi thường đạo lý để chà đạp trắng trợn lên cơ sở đất đai tôn giáo cũng như coi thường dư luận nói chung và người dân địa phương nói riêng.

Lối làm việc áp đặt, độc đoán và bất chính

Trước khi giáo xứ Thái Hà gửi đơn khiếu nại khẩn cấp ngày 16/10 về việc “không rõ có sự chỉ đạo từ đâu, và kẻ nào đã chống lưng cho một lực lượng đưa các thiết bị cơ giới như máy xúc, máy ủi, và nhiều máy móc thiết bị chuyên dụng khác … tích cực và vội vã san lấp hồ Ba Giang” đã diễn ra nhiều ngày trước đó, nhà cầm quyền không có một thông báo chính thức nào tới giáo xứ Thái Hà cũng như người dân trong khu vực về công trình này. Mãi cho tới khi các linh mục, tu sĩ, giáo dân Thái Hà gửi đơn phản đối, yêu cầu ngừng thi công và trao trả lại đất đai tôn giáo của Nhà thờ – Tu viện, Phó chủ tịch UBND Hà Nội, trong văn thư trả lời ngày 21/10, mới cho biết họ đang xây dựng cái gọi là “Xây dựng khu cây xanh, sân chơi, tiểu cảnh” và yêu cầu giáo xứ Thái Hà tuân thủ chấp hành. Đây là lối làm việc áp đặt, độc đoán. Thực tế cho thấy giáo xứ Thái Hà không hề được tham khảo ý kiến trong lần thi công bất hợp pháp này. Hơn thế, sau khi bị phản đối quyết liệt, nhà cầm quyền vội vã sử dụng cơ quan tuyên truyền của mình đưa lên những cái gọi là “ý kiến của người dân trong khu vực” về công trình đó cũng như về sự phản đối của giáo xứ Thái Hà. Tất nhiên, ai cũng có thể đoán được, tất cả là ý kiến một chiều với công thức “ủng hộ công trình này”, nhà thờ đòi đất “vô lý”.

Với những ý kiến của người dân liên quan tới vấn đề quan trọng như vậy, nhà báo phải tham khảo và trình bày khách quan các quan điểm, dù trái ngược nhau. Không thể nào có sự ủng hộ tuyệt đối đối với hành động phi pháp như vậy của nhà cầm quyền bởi vìsự phản đối của giáo xứ Thái Hà trong những ngày vừa qua là rõ ràng, mạnh mẽ đến mức nhà cầm quyền không thể làm ngơ.

Nếu việc làm của nhà cầm quyền Hà Nội là chính đáng, hợp pháp thì không bao giờ cách hành xử của họ lại mập mờ như thế. Chỉ việc ngược lại pháp luật, trái với đạo lý mới cần đến sự ngụy biện, khua môi múa mép, bẻ cong ngòi bút của cả các nhà lãnh đạo cũng như cơ quan tuyên truyền.

Hành động của nhà cầm quyền thực sự sai trái, bất công nhưng chính sự tuyên truyền méo mó, không tôn trọng sự thật của họ cho thấy đến lúc này, những con người tham lam, độc đoán đó không hề có ý định dừng việc thi công lại. Điều này sẽ chỉ làm khơi dậy sự thất vọng của giáo dân Thái Hà  nói riêng cũng như công luận nói chung. Trong khi đất nước đang đứng trước nguy cơ đe dọa sống còn, phải xây dựng sự đoàn kết chặt chẽ cũng như tinh thần phấn khởi trong nội bộ dân tộc cũng như vươn mình ra giành vị thế trên quốc tế, sự bất chính này của nhà cầm quyền sẽ chỉ đi ngược lại ước vọng của nhân dân và con đường tiến lên của đất nước, chứ không phải do “các thế lực thù địch” hay “tổ chức chống phá” mà bộ máy tuyên truyền của nhà cầm quyền vẫn đổ vấy.

Gerard

Read more

Thì làm bớt đi một chút !

VRNs (29.10.2014) – Sài Gòn – Tài tử điện ảnh Châu Nhuận Phát đã nói một cách vui vẻ và đơn giản như vậy khi được cho biết Cục Điện ảnh & Phát thanh Truyền hình (PRC) của Trung Quốc sẽ phong toả ngăn chận mọi hình ảnh và hoạt động của ông ở đại lục vì dám ủng hộ cuộc biểu tình của giới sinh viên đòi dân chủ ở Hồng Kông.

“Thì tôi làm bớt đi một chút thôi”, bản tin mô tả ông vui vẻ nói về điều này.

Châu Nhuận Phát, vốn là tài tử cũng được nhiều người Việt Nam hâm mộ, đã lên tiếng chỉ trích việc cảnh sát Hồng Kông dùng hơi cay tấn công vào người biểu tình ôn hoà vào đầu tháng 10 này.

“Tôi không muốn nhìn thấy bất cứ ai bị tổn thương … đó là một cuộc biểu tình hòa bình, và không đáng bị đáp trả bất kỳ bạo lực hoặc hơi cay.”, Châu Nhuận Phát nói.

Diễn viên Châu Nhuận Phát

Diễn viên Châu Nhuận Phát

Châu Nhuận Phát đã cùng các nhân vật nổi tiếng đến từ Hồng Kông và Đài Loan lên tiếng ủng hộ những người biểu tình, trong đó có ca sĩ Hồng Kông Denise Ho, nam diễn viên Lương Triều Vỹ và diễn viên-ca sĩ Lưu Đức Hoà.

Ca sĩ Hồng Kông Anthony Wong, người cũng tham gia vào các cuộc biểu tình, cũng cho tờ The New York Times biết rằng Trung Quốc đã cho “hoãn vô thời hạn” hai show diễn của ông ở đại lục mà không nói lý do là gì.

“Bắc Kinh muốn dùng chuyện cấm chúng tôi như một cách để răn đe các nghệ sĩ khác, và nghĩ rằng chúng tôi sẽ sợ hãi vì không làm ra tiền nữa”, Wong nói.

Trong tình cảnh tương tự như vậy, tài tử Châu Nhuận Phát cười và nói rằng “không sao, tôi dành dụm đủ tiền để sống mà, không sao”.

Tuấn Khanh
lược dịch từ Shanghaiist và Epoch Times

Read more

Cướp đất hồ Ba Giang không có lợi cho nhà cầm quyền

VRNs (29.10.2014) – Sài Gòn – Bản thân nhà cầm quyền Việt Nam cùng với các nhóm bên trong nó sẽ phải tự cân nhắc và đưa ra quyết định hợp lý.

Nhà nước đang gấp rút thi công tại khu đất Hồ Ba Giang

Nhà nước đang gấp rút thi công tại khu đất Hồ Ba Giang

Trong lúc đang tăng cường đối thoại tìm kiếm sự liên kết với Mỹ, việc khơi lại và làm phức tạp hóa vấn đề Thái Hà xem chừng không phục vụ cho mục tiêu đầy tham vọng đó của nhà cầm quyền Việt Nam. Từng là một quốc gia nằm trong danh sách đen “cần quan tâm đặc biệt” (CPC) của chính phủ Mỹ liên tục từ năm 2004 đến năm 2006. Việt Nam luôn được biết đến là một quốc gia ngăn cản, xâm phạm quyền tự do tôn giáo mặc dù hiến pháp và pháp luật đều công nhận và quy định bảo vệ nhóm quyền con người cơ bản này. Dẫu vậy, trong từng hoàn cảnh chính trị nội bộ của quốc gia đứng đầu thế giới cùng với chiến lược đối ngoại của nó, sự vi phạm đó của Việt Nam được đánh giá theo những cách khác nhau. Điều đó cho thấy, Việt Nam vẫn luôn nằm trong nguy cơ quay lại CPC – một cản trở cho quá trình xích lại gần Mỹ mà nhà cầm quyền hay nói chính xác là một nhóm đang nỗ lực tiến hành.

Luôn xâm phạm tự do tôn giáo

Suốt từ năm 2004 tới nay, theo đánh giá của chính phủ Mỹ, Việt Nam luôn là một quốc gia xâm phạm tự do tôn giáo. Tuy nhiên, cách trình bày sự đánh giá này thay đổi theo từng thời kỳ. Điều này có thể được nhìn thấy trong câu đầu tiên của phần nói về Việt Nam trong bản Báo cáo về quyền tự do tôn giáo thế giới được Bộ Ngoại giao Mỹ đưa ra hàng năm.

Trong giai đoạn trước năm 2006, tình hình tự do tôn giáo tại Việt Nam được nói từ đầu rằng: “Cả Hiến pháp và các sắc lệnh chính phủ tuyên bố quyền tự do thờ phượng, tuy nhiên, chính phủ tiếp tục cản trở một cách đáng kể những hoạt động được tổ chức công khai của các nhóm tôn giáo không được công nhận bởi chính phủ hoặc không đúng chính sách và pháp luật của nhà nước (được hiểu là không chấp nhận sự áp đặt của nhà cầm quyền)”. Từ năm 2007, câu nói mở đầu này được thay đổi không nhiều, trở thành: “Hiến pháp công nhận quyền tự do thờ phượng, tuy nhiên, sự cản trở của chính phủ vẫn tiếp tục duy trì đối với những hoạt động có tổ chức của các nhóm tôn giáo”. Sự thay đổi nhẹ nhàng về mặt câu chữ nhưng cho thấy cách nhìn của chính phủ Mỹ về vấn đề Việt Nam đã chuyển hướng từ chú trọng vào sự kềm kẹp của nhà cầm quyền Việt Nam đối với các tổ chức tôn giáo sang những vấn đề hiện trạng – tức là kết quả của sự kềm kẹp đó còn sót lại trong sinh hoạt tôn giáo, vào thời điểm nằm 2007 trở đi.

Hơn thế nữa, từ năm 2011, phần đánh giá này được đổi thành: “Hiến pháp và các luật khác và các chính sách công nhận quyền tự do tôn giáo, nhưng trên thực tế, có trường hợp chính phủ thực hiện, có trường hợp lại cản trở quyền tự do tôn giáo”. Câu nói này xem ra làm dịu sự căng thẳng gây ra cho nhà cầm quyền Việt Nam hơn, khi công nhận sự tự do tôn giáo trong một số lĩnh vực đã được thực hiện.

Mặc cho những nỗ lực kêu gọi đưa Việt Nam trở lại CPC do thực trạng tồi tệ trong việc thực thi quyền tự do tôn giáo tại đây, chính phủ Mỹ vẫn nhất quyết không thực hiện điều này. Nó gây ra “sự thất vọng” cho các nhà hoạt động. Tuy nhiên, có một sự nhất quán trong quan điểm của chính phủ Mỹ rằng nhà cầm quyền Việt Nam vẫn xâm phạm quyền tự do tôn giáo mặc dù công nhận quyền này. Điều này vừa phản ánh sự “khéo léo ứng xử” trong ngoại giao với Việt Nam để thực hiện chính sách đối ngoại của Mỹ, vừa cho thấy rằng Mỹ vẫn chưa đặt sự tin tưởng hoàn toàn vào một quốc gia bất nhất giữa lời nói và việc làm.

Tiêu cực nhiều hơn tích cực

Rõ ràng hơn, khi quan sát các bản báo cáo thường niên, nói về Việt Nam, các liệt kê và đánh giá của chính phủ Mỹ luôn bao gồm phần tiêu cực và tích cực, mà tỷ lệ nội dung tiêu cực luôn luôn nhiều hơn phần tích cực. Tích cực có nghĩa là những “cải thiện và phát triển tích cực” trong khi tiêu cực có nghĩa là những “cản trở”, “xâm phạm”, “ép buộc cải đạo”, theo ngôn từ bản báo cáo sử dụng.

141028009

Nhìn vào biểu đồ dưới đây, có thể thấy rõ trong giai đoạn Việt Nam bị đưa vào danh sách CPC, hầu như không có sự tiến triển tích cực nào, trái lại, phân nửa lượng từ được sử dụng trong bản báo cáo là để điểm lại những vi phạm của nhà cầm quyền Việt Nam. Sau đó, tương quan này đã thay đổi, khi có những cải thiện tăng lên. Dẫu vậy, những sự kiện và đánh giá tiêu cực lại có xu hướng tăng dần từ khi Việt Nam được đưa ra khỏi CPC.

141028010

Cải thiện một thì vi phạm mấy lần, thực tế này cho thấy rằng thực sự nhà cầm quyền Việt Nam không có ý định thực thi quyền tự do tôn giáo một cách đầy đủ. Tôn giáo là một con bài chính trị đem ra mặc cả với những quốc gia quan tâm tới quyền này của con người bên cạnh những mục tiêu phát triển kinh tế của mình. Một mặt, cải thiện tình hình tự do tôn giáo trong nước để thúc đẩy đàm phán với nước ngoài, một mặt, gia tăng vi phạm quyền tự do tôn giáo để đây luôn luôn là vấn đề nhức nhối. Dù đạt được mục đích đàm phán hay không, nhà cầm quyền sẽ luôn luôn giữ độ nóng của con bài đầy uy lực này của mình để khi cần sẵn sàng đem ra tấn công hoặc đổi chác.

Có một điểm đáng lưu ý là những dấu hiệu tích cực trong việc thực thi quyền tự do tôn giáo tại Việt Nam từ năm 2012 đã sụt giảm rất nhiều, theo cách đánh giá của chính phủ Mỹ. Bên cạnh đó, nếu để ý vào cách sử dụng từ ngữ trong bản báo cáo từ năm 2011, phần trình bày về các điểm tiêu cực được cho vào mục “Hành động Thực tế của Chính phủ” (Government Practices). Chính phủ Mỹ cũng nhận ra sự sụt giảm những dấu hiệu tích cực và gia tăng vi phạm này và đang dần thay đổi thái độ trong cách đánh giá về vấn đề tại Việt Nam.

Bản Báo cáo về Tự do Tôn giáo Quốc tế được công bố bởi Ủy ban Tự do tôn giáo Mỹ tháng 7/2014 – bản báo cáo với những khuyến nghị cho chính phủ Mỹ, cụ thể là Bộ Ngoại Giao để đưa ra bản báo cáo về Tự do Tôn giáo Quốc tế hàng năm,  đã xếp Việt Nam vào nhóm các quốc gia được khuyến nghị để Bộ Ngoại Giao đưa vào danh sách CPC, thậm chí cùng với Iraq là nơi đang xảy ra thảm kịch diệt chủng tôn giáo bởi nhóm tự xưng là “Nhà nước Hồi giáo”. Tiếp theo đó, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Mỹ, nghị sĩ Ed Royce thuộc đảng Cộng Hòa cũng lên tiếng kêu gọi tương tự, đồng thời đưa ra nhận xét “Khi tới thăm Việt Nam để thăm Hòa thượng Thích Quảng Độ, tôi thấy rằng chính phủ Cộng sản Việt Nam sẽ trừng phạt những bất đồng quan điểm một cách ôn hòa về tôn giáo”.

Không có lợi cho nhà cầm quyền Việt Nam

Từ những phân tích ở trên, có thể thấy, nếu để bùng phát lên một sự kiện đàn áp tôn giáo, Việt Nam sẽ thực sự bị đánh giá tồi tệ bởi chính phủ Mỹ, và dù muốn thúc đẩy đối thoại, xích lại gần nhau, Mỹ cũng sẽ chùn bước với câu hỏi về lòng tin chính trị trong mối quan hệ với Việt Nam. Mỹ đang đứng trước một thể chế chính trị tuyên bố công nhận và bảo vệ quyền tự do tôn giáo nhưng không thực thi. Đó cũng là một nhà cầm quyền không giữ uy tín khi một mặt vận động để ra khỏi danh sách CPC bằng những cải thiện tích cực – cho thấy rằng họ hoàn toàn có khả năng thực thi quyền tự do tôn giáo, nhưng một mặt, thẳng tay đàn áp tôn giáo hoặc bằng những nhóm tôn giáo do nhà nước lập nên hoặc bằng sự kềm kẹp, đàn áp, bóp nghẹt tự do tôn giáo. Kể từ khi bình thường hóa quan hệ Việt – Mỹ năm 1995, quan hệ đôi bên đã có những cải thiện tích cực, nhưng không vì thế mà đạt được sự tin tưởng hoàn toàn. Nếu một lần nữa Việt Nam bị đưa vào danh sách CPC hoặc dù không đến mức độ như thế nhưng một lần nữa Việt Nam đánh mất chữ tín của mình thì nỗ lực thắt chặt mối quan hệ với Mỹ mà một nhóm trong hệ thống chính trị đang thực hiện sẽ đổ bể.

Quay trở lại vấn đề tại Thái Hà, liên quan tới khi đất hồ Ba Giang của giáo xứ, quyết tâm xâm chiếm và cướp đoạt trắng trợn, trái pháp luật của chính quyền đã thể hiện rõ ràng qua việc vội vã bao kín khu vực bằng các tấm tôn và liên tục cho xe san lấp mặt bằng. Cùng với đó, lực lượng công an cũng được đưa tới để ngăn cản những người chủ thực sự – như được pháp luật công nhận, tới phản đối quá trình thi công vô lý này. Bên cạnh đó, quyết tâm đòi lại khu đất thuộc quyền sở hữu chính đáng của mình trong các linh mục, tu sỹ và giáo dân Thái Hà cũng được thể hiện rõ ràng qua các cuộc biểu tình cũng như các phát biểu, trả lời phỏng vấn trong những ngày qua. Hai bên sẽ giải quyết sự xung đột này ra sao không chỉ liên quan tới riêng khu đất, mà còn liên quan tới những mức độ cao và rộng hơn.

Vấn đề Thái Hà năm 2008 được nhắc đến trong Báo cáo năm 2009.

Vấn đề Thái Hà năm 2008 được nhắc đến trong Báo cáo năm 2009.

Quyền sở hữu của giáo xứ Thái Hà tại đất hồ Ba Giang là hoàn toàn rõ ràng và không thể chối cãi, dẫu là người ngoài cũng có thể tìm đầy đủ bằng chứng quá mạng internet. Do đó, người ta không thể lấy bất kì lí do nào để xâm chiếm tài sản hợp pháp của tổ chức tôn giáo như đang diễn ra những ngày qua. Đây rõ ràng là một sự vô lý và cố tình được thực hiện nhằm một mục đích khác bên cạnh giá trị vật chất của khu đất.

Người ta cho rằng những cán bộ tham nhũng đã phân lô khu đất này và bán đi lấy tiền nhưng khi định xây dựng thì đã vấp phải sự phản đối đầy đủ lý lẽ từ giáo xứ Thái Hà nên phải ngừng lại. Người ta nghi ngờ rằng lần thi công mờ ám lần này là một bước đệm để dập tắt sự phản đối và sau này sẽ âm thầm chia chác với nhau. Tuy nhiên, nếu chỉ vì lí do này mà họ dám và có đủ quyền để làm bùng nổ một tranh chấp tôn giáo giữa lòng thủ đô thì xem ra không hợp lý.

Cho đến bây giờ, người ta vẫn chưa biết rõ ai hay nhóm nào là người hậu thuẫn cho động thái lần này của nhà cầm quyền. Dù giữa giáo xứ Thái Hà và Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội đã có trao đổi văn thư (đơn khiếu nại của giáo xứ Thái Hà và trả lời của UBND Hà Nội) qua lại thì vẫn có cơ sở để nhận định rằng người ký thư trả lời không chắc chắn có đủ quyền ký và thực hiện như vậy mà không có sự dẫn dắt của cấp cao hơn. Dù là ai và với toan tính gì, đây rõ ràng là một sự cản trở trên con đường hội nhập với thế giới, tìm vị thế cân bằng chiến lược với một quốc gia láng giềng Trung Quốc hiếu chiến đang trỗi dậy một cách không hòa bình. Nếu để cho sự việc tại khu đất hồ Ba Giang bùng nổ thành một cuộc đàn áp tôn giáo, đơn giản chỉ với một cuộc tấn công vũ lực của nhà cầm quyền đối với giáo dân, hay một bước đi quyết liệt cướp đoạt bằng được cơ sở tôn giáo, thì con đường nói trên sẽ thu hẹp lại. Bản thân nhà cầm quyền Việt Nam cùng với các nhóm bên trong nó sẽ phải tự cân nhắc và đưa ra quyết định hợp lý.

Nickname Fides Spes Caritas

Read more

Trách nhiệm, nhiệm vụ của lực lượng công an Việt Nam bị đảo ngược?

VRNs (29.10.2014) – Sài Gòn – “Công an Tp.Hồ Chí Minh đã “sáng tạo” ra kiểu bôi nhọ hình ảnh đất nước, con người Việt Nam và thanh danh đội ngũ cán bộ chiến sĩ ngành Công an cả nước?”. Đó là lời nhận xét của tác giả Xuân Dương được đăng tải trên Báo Giáo dục Việt Nam, vào ngày 27.10.2014.

141028007Hành vi bôi tro trát trấu của công an Tp.HCM được tác giả bài viết khẳng định đó là “công an phường Phạm Ngũ Lão, quận 1, Tp. HCM” đã “phát tờ rơi cho khách du lịch”, với mục đích “để chống các tệ nạn trên đường phố”, và “phải tự bảo vệ tài sản cá nhân khi đi lại nơi công cộng”.

Nội dung của các tờ rơi này được cho nhằm “cảnh báo tội phạm”: “Tội phạm bạo lực rất hay xảy ra tại thành phố Hồ Chí Minh. Hãy giữ túi xách của bạn luôn bên người, không đeo các đồ trang sức quý và cố gắng không để lộ liễu máy ảnh và điện thoại di động”. Hay, “đừng tin vào đồng hồ trên xe taxi. Đây là hành động móc túi hành khách một cách trắng trợn của lái xe không trung thực. Hãy lựa chọn các hãng taxi đáng tin cậy như Vinasun và Mailinh.”

Nhận định về nội dung của tờ rơi, tác giả Xuân Dương viết: “Đọc xong những dòng chữ in trên tờ rơi này, người Việt đương nhiên cả người nước ngoài buộc phải cho rằng Công an Tp.HCM đã “sáng tạo” ra phương cách “tốt nhất” nhằm bôi nhọ hình ảnh đất nước, con người Việt Nam và cũng là bôi nhọ thanh danh chính đội ngũ cán bộ chiến sĩ ngành Công an cả nước.

Cảnh báo tội phạm không phải là hiếm tại các thành phố lớn trên thế giới, nhưng công an sở tại lưu ý người nước ngoài rằng tại thành phố mình đang quản lý “tội phạm bạo lực rất thường xảy ra”, còn đồng hồ đo trên taxi đều “không thể tin được” thì mới thấy lần đầu tại Tp. HCM. Không chỉ có thế, việc một cơ quan nhà nước khuyến cáo du khách chỉ sử dụng dịch vụ của hai hãng taxi Vinasun và Mailinh còn là hành động vi phạm luật cạnh tranh trong kinh doanh thương mại trên địa bàn thành phố.”

Một số bạn đọc phê phán cách đánh giá thiếu khách quan của của tác giả Xuân Dương.

141028008

Hoàng Long phản bác: “Bôi nhọ gì mà bôi nhọ. Có thì nói, sai thì sửa. Mỗi người nên tự lo cho chính mình chứ đừng ỷ lại vào người khác. Tôi thấy đây là một cách làm hay. Có thể lời lẽ chưa được tế nhị lắm, nhưng về tinh thần là đúng đắn.”

Ngược lại, nhiều bạn đọc rất đồng tình với ý kiến phản biện của tác giả Xuân Dương và nhận xét, lực lượng công an đang trốn tránh trách nhiệm khi đứng trước các tệ nạn xã hội, bởi họ bất lực trước các vấn nạn này.

le van nói: “Nhiệm vụ của công an là bảo vệ xã hội và con người, mà bây giờ để người dân tự bảo vệ. Thấy buồn cười cho công an Tp.HCM.” Du lịch kiểu Việt nam tiếp lời: “Hóa ra công an Tp.HCM tự nói “nhiệm vụ của chúng tôi chỉ là thông báo, phát tờ rơi” còn an ninh trật tự thì quý khách “linh hồn ai nấy giữ”. honghy nói thẳng thắn và cụt lủn: “Nhiệt tình cộng dốt nát = phá hoại”.

Binh Do đặt câu hỏi: “Sao không để thời gian phát tờ rơi mà đi bắt cướp nhỉ?”. moonlight trả lời: “vì phát tờ rơi an toàn hơn bắt cướp !!!”. Trương Long bổ sung thêm: “Công an lo đi hà hiếp dân và canh ai tỏ ra bất đồng với đoảng là bắt thôi, vấn đề an ninh xã hội thì không quan tâm.”

Hiện nay, có một lực lượng không nhỏ công an và an ninh suốt ngày đi canh me, canh chừng những người bất đồng chính kiến bởi vì họ khác chính kiến với đảng cầm quyền. Cũng như, tại VN càng ngày xảy ra nhiều vụ công an đánh dân ngay giữa thanh thiên bạch nhật, chỉ cần tra cứu cụm từ “công an đánh dân” trên google thì có ngay khoảng 13.100.000 kết quả trong 0,32 giây, hoặc tra “công an cướp của dân” thì có liền khoảng 773.000 kết quả trong 0,52 giây.

Trách nhiệm nhiệm vụ của lực lượng công an Việt Nam đã bị đảo ngược?

Nạn trộm cắp, cướp giật, giá cả chặt chém… là những món ‘thường thấy’ ở VN đã được nhắc đến trong nội dung tờ rơi của công an, nhưng vẫn còn thiếu nhiều những cảnh báo cần thiết. Bổn Đình Nguyễn bổ sung:

“Tui có đọc và thấy cái tờ rơi này nói đúng chứ có sai đâu? Và nó còn thiếu rất nhiều cảnh báo cần thiết cho du khách… Theo tui còn rất nhiều cái thiếu cần cảnh báo, ví dụ như có thể viết thêm: “Nếu quí khách ra đường vào ngày mưa, nên trang bị áo phao vì rất có thể quí khách sẽ chết đuối trên đường phố của chúng tôi!”, hoặc: “Quí khách nên ăn tại những hàng quán gần bệnh viện, bởi có khả năng ăn xong quí khách sẽ ra về bằng xe cấp cứu!”.”

Cũng dẫn từ nguồn trên, tác giả Xuân Dương có vẻ thất vọng hơn khi dẫn chứng ở Tp.HCM có “08 vị lãnh đạo gồm bốn thiếu tướng, bốn đại tá”.

“So sánh quân hàm và chức vụ công an với bên quân đội, bốn đại tá tương đương bốn sư đoàn trưởng, bốn thiếu tướng tương đương bốn tư lệnh/chính ủy quân đoàn hoặc tư lệnh/chính ủy binh chủng. Giả thiết một quân đoàn gồm 3 sư đoàn thì cấp bậc của lãnh đạo Công an Tp.HCM tương đương với cấp chỉ huy 16 sư đoàn chính quy!”.

Tác giả chất vấn: “Với đội ngũ lãnh đạo cao cấp như thế, bên dưới là một lực lượng hùng hậu gồm công an phường, quận, thành phố, cảnh sát cơ động, cảnh sát trật tự, cảnh sát giao thông, các đội săn bắt cướp và còn một trung đoàn cơ động (khoảng 600 chiến sĩ) từ Bộ Công an chi viện, vậy tại sao tình hình vẫn tồi tệ, không được cải thiện?”.

Trong một diễn biến khác về tình hình an ninh, trật tự của thành phố mang tên HCM, Vnexpress có bài viết: “Hoảng loạn vì người nghiện ở Sài Gòn” với hàng chữ in đậm nổi bật trên cùng: “Giám đốc trung tâm cai nghiện bị học viên xin “đểu”, chủ tịch thành phố không dám bước xuống xe khi thấy người nghiện…”. Bài báo này viết: “Không chỉ người dân hoảng loạn mà ngay cả Chủ tịch UBND thành phố Lê Hoàng Quân cũng bất an khi đối diện với người nghiện.”

Bài báo dẫn chứng tiếp: “Hôm đó tôi xuống quận 2 làm việc, ngay chỗ cây cầu sắt. Thấy một anh người thì xăm trổ, tay cầm ống tiêm ngồi trên cầu tôi cũng hoảng, không dám bước xuống xe”, ông Quân cho biết tại cuộc họp với các sở ngành, quận huyện.”

Hay trước đó, cũng trong một buổi họp, vị giám đốc Sở Lao động – Thương binh và Xã hội đã thuật lại câu chuyện “giám đốc trung tâm cai nghiện bị con nghiện xin tiền” khiến nhiều người giật mình. Tình huống xảy ra khi ông Hoàng Liên Sơn, Giám đốc Trung tâm Giáo dục lao động xã hội Phú Nghĩa về nhà. Ông Sơn gặp một người từng là học viên cai nghiện ma túy ở trước cổng, ông dừng lại hỏi thăm cuộc sống của người này thì nhận được câu trả lời: “Tái nghiện hết trơn rồi. Chú cho con mượn năm chục (50.000 đồng)”.

Qua những diễn biến trên cho thấy, thứ nhất, trong cách đưa tin của nhà nước, điều gì tỏ ra sạch, đẹp, tươm tất thì họ sử dụng Tp. HCM, ví dụ như “mùa xuân trên thành phố HCM”; còn những gì bị xem là tệ nạn thì họ gọi là Sài Gòn, điển hình như bài báo “hoảng loạn vì người nghiện ở Sài Gòn”. Chỉ cái gì tươi, đẹp… truyền thông nhà nước mới cho mang tên HCM, nhưng thực tế sau hơn 40 năm mà nhà cầm quyền cs gọi là ngày giải phóng đất nước, thì sản phẩm của người cộng sản tạo ra được là ‘ông Chủ tịch thành phố hoảng, không dám bước xuống xe’ vì bị con nghiện xin tiền, và vào năm 2014 cả nước có 204.377 người nghiện ma túy ở mọi thành phần trong xã hội từ học sinh, sinh viên, cán bộ công chức, viên chức, người lao động. Trong đó, đại đa số chiếm 74% ở độ tuổi 18-35 và có 1% dưới 18 tuổi. Số thống kê này được trích dẫn từ nguồn báo Sài Gòn Giải Phóng. Báo này còn nhận định, “số người nghiện ma túy có hồ sơ quản lý đã tăng gần 4 lần trong 20 năm kể từ năm 1994 đến nay”, và “trung bình mỗi năm Việt Nam có thêm khoảng 7.000 người nghiện ma túy“.

Thứ hai, ông chủ tịch thành phố còn hoảng hốt, không dám bước xuống xe khi gặp người nghiện,  thì công an phường, quận là cái đinh gì mà không “hoảng”, mà dám bước xuống xe khi gặp tội phạm. Lực lượng công an “chỉ biết còn đảng còn mình”, nên những thứ khác như: chống tội phạm – không phải là tội phạm chống đảng; hay bôi nhọ hình ảnh đất nước; mạng sống, an toàn cho du khách và người dân thì không ảnh hưởng tới công an.

Tội phạm, người nghiện ma túy gia tăng, du khách giảm, hình ảnh đất nước bị bôi tro trát trấu nhưng đảng còn thì lực lượng công an còn khỏe mạnh! Nên công an chỉ tấn công người vi phạm giao thông và dân oan , vì họ không có vũ khí, không có tiền án, nhưng có “tiền mặt”. Còn nhóm tội phạm có thể có vũ khí, có bơm kim tiêm thì làm sao mà chống lại được. Chi bằng cảnh báo bằng tờ rơi, để du khách tự bảo vệ hoặc họ cảm thấy lo sợ, không dám đến địa bàn công an quản lý nữa, thế là công an ngủ khỏe, khỏi sợ bị “soi” do để xảy ra tội phạm trên địa bàn… “Còn đảng là còn mình” mà, phải canh me, phải trừng trị, phải dùng mọi thủ đoạn trấn áp những người đấu tranh đòi đa đảng, đòi xóa bỏ điều 4 Hiến pháp, đòi nhân quyền, dân chủ, đòi ngang hàng với đảng kìa, đấy mới là “sống, còn” của công an.

HT, VRNs

Read more

Hòn sỏi và lời nói

VRNs (29.10.2014) – Đồng Nai – Có một định lý trong cuộc sống là:

Thả một hòn sỏi vào trong nước: một miếng nước bắn toé lên, rồi chìm nghỉm. Nhưng để lại vô số gợn sóng lăn tăn xoay tròn. Lan toả từ trọng tâm, tràn ra biển cả.

141028005Thả một hòn sỏi vào trong nước: trong phút chốc bạn lãng quên. Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn, hoà vào con sóng lớn. Bạn đã xáo động một đại dương hùng vĩ chỉ bằng một hòn sỏi mà thôi!

 Thả một lời nói không tốt, không cẩn trọng: trong phút chốc bay đi. Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn xoay tròn, lan toả… Và không có cách nào lấy lại một khi bạn đã nói ra.

Thả một lời nói không tốt: trong phút chốc bạn lãng quên.

Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn mãi… Có thể bạn đã làm ứa một dòng nước mắt trên con tim buồn. Bạn đã xáo động một cuộc đời hạnh phúc chỉ vì những lời nói kia.

Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: chỉ trong giây lát chúng bay đi.

Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn, xoay tròn mãi. Mang hy vọng, niềm vui, an ủi trong mỗi con sóng xô bờ. Bạn sẽ không ngờ được sức mạnh của một lời nói tốt bạn cho đi.

Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: trong giây lát bạn lãng quên;

Nhưng niềm vui dâng tràn, và những gợn sóng reo vui xoay tròn mãi. Bạn đã làm cho con sóng được vỗ về trong điệu nhạc êm ái.

(Sưu tầm)

Xem ra từng hành vi, từng lời nói của chúng ta không vô nghĩa bao giờ. Nó có thể để lại cho đời niềm vui và cũng có thể thể xoáy vào tha nhân nỗi đau tột cùng. Nếu chúng ta biết thả vào đời những lời nói yêu thương, những việc làm bác ái, những thái độ bao dung nhân từ thì chắc chắn chúng ta đang làm cho những con sóng cuộc đời trào dâng tình người nồng ấm. Nếu chúng ta thả vào dòng đời những thù hận, những ghen tương, đố kỵ là chúng ta đang làm gợn lên những làn sóng của bạo lực và chiến tranh.

Cuộc sống gia đình thật hạnh phúc biết bao khi mỗi thành viên biết thả vào đó những hy sinh, những nhịn nhục và sự quan tâm săn sóc, thì có lẽ gia đình sẽ không thiếu niềm vui và tiếng cười.

Giữa dòng cuộc đời mà ai đi qua cũng thả vào đó tinh thần xây dựng, hiệp nhất yêu thương thì có lẽ sẽ không có chiến tranh hận thù. Cuộc sống sẽ là thiên đường tại thế thật hạnh phúc, bình yên.

Các thánh nam nữ là những người đã bước qua cuộc đời này và để lại cho đời những gợn sóng của tình yêu dâng hiến, của tình người vị tha phục vụ quên mình. Họ đã thả vào dòng đời này một tình yêu hiến dâng, một tình yêu cao vời dành cho Thiên Chúa, một con tim rộng mở đến cho tha nhân. Họ là những người nam, người nữ đã cống hiến cuộc đời để đem lại hạnh phúc cho tha nhân. Họ có thể là những con người biết tận dụng khả năng Chúa ban để làm đẹp cho cuộc đời bằng biết bao nghĩa cử yêu thương. Họ có thể là những con người kém may mắn nhưng đã âm thâm gieo vào đời những lời kinh nguyện, những hy sinh cho những người thân yêu. Họ đã biết tôn vinh Chúa qua dòng đời đầy trái ngang bể dâu này.

Hôm nay chúng ta mừng các thánh nam nữ là dịp để nhắc nhở ơn gọi của chúng ta là nên thánh. Ai cũng phải nên thánh. Nên thánh trong bổn phận. Nên thánh trong hy sinh vì lợi ích tha nhân. Nên thánh trong việc đón nhận thánh ý Chúa với lời xin vâng trọn vẹn. Nên thánh giữa dòng đời tục lụy là điều rất khó nhưng không phải là không có thể.

Nếu nên thánh là để lại cho đời những gương sáng, những hy sinh, những khước từ ham muốn tầm thường. Con đường nên thánh không khó. Vì nên thánh chỉ đơn giản là làm theo ý Chúa. Ý Chúa dạy chúng ta phải trung thành với bổn phận. Ý Chúa dạy chúng ta đừng để danh lợi thú sai khiến mình làm hại tha nhân. Ý Chúa bảo chúng ta đón nhận mọi sự với niềm tín thác nơi Chúa. Ý Chúa mời gọi chúng ta vui sống với phận mình. Và chắc chắn nên thánh luôn là con đường hoàn thiện mình trên con đường của tám mối phúc, của một lối sống để cho ý Chúa luôn thể hiện trong cuộc đời của mình.

Như thế, mừng lễ các thánh nam nữ là mừng mọi tín hữu đã đi qua dòng đời này và đã thả vào dòng đời biết bao gương sáng của yêu thương, của phục vụ, của dâng hiến. Họ là những người sống giữa đầm lầy của sự dữ nhưng vẫn giữ được nét thanh cao của con cái Thiên Chúa. Họ không để dòng đời làm vẩn đục tâm hồn họ bởi tham sân si. Họ đã vượt thắng tất cả để “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.

Ước gì cuộc đời chúng ta luôn biết chiến thắng những ham muốn tầm thường, những cám dỗ của hưởng thụ ích kỷ để sống thanh cao trong cuộc sống. Xin cho từng bước chân của chúng ta luôn để lại cho đời những dấu ấn của tình yêu nồng say. Yêu Chúa trên hết mọi sự và yêu tha nhân như chính mình. Xin cho những lời ta nói, việc ta làm luôn tạo lên những gợn sóng yêu thương mang lại niềm vui và hạnh phúc cho tha nhân. Amen

Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

Read more

Thông báo ghi danh Khóa giáo lý hôn nhân Agape 36

VRNs (29.10.2014) – Sài Gòn – Trung tâm mục vụ Dòng Chúa Cứu Thế thông báo:

141028006

Khóa Giáo Lý Hôn Nhân AGAPE 36 sẽ bắt đầu vào lúc 18g15 chiều thứ sáu 5.12.2014, tại Hội Trường lầu 4 Nhà Hiệp Nhất khối A (sau lưng Nhà Thờ) thuộc Giáo Xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, DCCT, 38 Kỳ Đồng, Phường 9, Quận 3, Sàigòn.

Chương trình học từ 18g30 đến 21g00 mỗi tối thứ hai – tư – sáu trong tuần, tổng cộng 19 buổi học và 7 Thánh Lễ Chúa Nhật.

Khoá học sẽ kết thúc với Thánh Lễ Tạ Ơn lúc 8g Chúa Nhật 25.1.2015, cuối Lễ các học viên sẽ nhận chứng chỉ nếu đã học đầy đủ các bài.

Khóa học sẽ do các Linh Mục Dòng Chúa Cứu Thế cùng một số các Bác Sĩ, Luật Sư, Giáo Sư, Huynh Trưởng Hướng Đạo có tâm huyết phụ trách giảng dạy, cùng với sự cộng tác phục vụ của các bạn Nhóm Fiat.

Các bạn có thể đến ghi danh tại một trong địa điểm:

- Văn Phòng Giáo Xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Sàigòn

- Nhà Bảo Vệ ở ngay cổng vào Nhà Thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp

Các bạn cũng có thể ghi danh bằng cách gửi một E-Mail (ghi rõ tên Thánh nếu có, họ tên, năm sinh, địa chỉ nhà ở, điện thoại, địa chỉ E-Mail) về cho Lm. Giuse Lê Quang Uy qua địa chỉ Mail sau đây: [email protected] Subject ghi: Ghi danh Agape 36.

Khóa học có thể nhận tối đa 250 bạn học viên. Thời gian ghi danh bắt đầu từ lúc có thông báo này (thứ ba 28.10.2014) cho đến khi đã nhận đủ số học viên.

Khi đi học, ngay từ buổi đầu, các bạn nhớ luôn luôn mang theo cuốn Kinh Thánh Tân Ước khổ nhỏ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch các Giờ Kinh Phụng Vụ. Xin đi học đúng giờ và không bỏ lỡ bất cứ một buổi học nào trong suốt khóa để có thể nhận được Chứng Chỉ trong ngày kết khóa.

CÁC ĐỀ TÀI HỌC HỎI VÀ TRAO ĐỔI TRONG KHÓA AGAPE 36:

HÔN NHÂN, CHUYỆN TÌNH VỚI CHÚA GIÊSU

HÔN NHÂN VÀ 2 MỤC ĐÍCH: HẠNH PHÚC LỨA ĐÔI – SINH DƯỠNG CON CÁI

HÔN NHÂN VÀ 2 ĐẶC TÍNH: ĐƠN HÔN – VĨNH HÔN

HÔN NHÂN VÀ 5 ĐỊNH LUẬT KHÁC BIỆT VỀ TÂM LÝ

HÔN NHÂN VÀ CÁC BÍ TÍCH CHÚA GIÊSU BAN TẶNG

HÔN NHÂN VÀ THÁNH LỄ, CUỘC HẸN TUYỆT VỜI VỚI CHÚA GIÊSU

HÔN NHÂN, LẮNG NGHE VÀ CẦU NGUYỆN VỚI LỜI CHÚA

HÔN NHÂN VÀ NHỮNG XUNG ĐỘT CẦN GIẢI GỠ

HÔN NHÂN GIA ĐÌNH VÀ THỰC TRẠNG XÃ HỘI HÔM NAY

HÔN NHÂN VÀ MẦU NHIỆM SỰ SỐNG

HÔN NHÂN, CHUẨN BỊ TRƯỚC VÀ SAU KHI SINH EM BÉ

HÔN NHÂN VÀ VẤN ĐỀ BẢO VỆ SỰ SỐNG

HÔN NHÂN VÀ CÁC PHƯƠNG PHÁP TRÁNH THAI TỰ NHIÊN

HÔN NHÂN VÀ CÁC BỆNH CÓ THỂ MẮC PHẢI

HÔN NHÂN TRƯỚC BI KỊCH NGỪA THAI VÀ PHÁ THAI

HÔN NHÂN, LUẬT ĐẠO VÀ LUẬT ĐỜI

HÔN NHÂN VÀ TRÁCH NHIỆM GIÁO DỤC CON CÁI

HÔN NHÂN VÀ ĐẠO HIẾU VỚI TỔ TIÊN, ÔNG BÀ CHA MẸ

HÔN NHÂN VÀ VẤN ĐỀ KHÁC ĐẠO

Trung tâm mục vụ DCCT

Read more