Chứng cớ phục sinh

VRNs (19.04.2014) – Sài Gòn - Ngôi mộ thực sự trống trơn. Chúa Giêsu phục sinh hay thi thể Ngài bị đánh cắp? Chắc chắn có điều bất thường đã xảy ra, vì những người theo Chúa Giêsu không còn khóc thương Ngài, che giấu Ngài, và bắt đầu can đảm rao giảng: CHÚA GIÊSU ĐÃ PHỤC SINH.

14041901Các nhân chứng đều nói rằng Chúa Giêsu bất ngờ hiện ra với họ trong thân xác như trước khi Ngài chết, trước tiên Ngài hiện ra với các phụ nữ. Trong thế kỷ đầu, các phụ nữ không có quyền gì, số phận lép vế lắm. Thế mà chính Chúa Giêsu lại ưu tiên hiện ra với họ trước, nghĩa là phụ nữ là những người đầu tiên thấy Chúa Giêsu phục sinh. Thật là độc đáo vô cùng. Phụ nữ cũng là những người đầu tiên phát hiện ngôi mộ trống, được nói chuyện với Ngài và đi làm chứng về Ngài.

Sau đó, các tông đồ mới được thấy Chúa Giêsu, và thấy hơn 10 lần. Ngài cho họ xem tay chân và cạnh sườn và bảo sờ thử xem sao. Ngài còn ăn uống với họ, và có lần Ngài hiện ra với hơn 500 người đi theo Ngài.

Học giả John Warwick Montgomery cho biết: “Năm 56 sau công nguyên, tông đồ Phaolô cho biết rằng có hơn 500 người đã được thấy Chúa Giêsu phục sinh và nhiều người trong số đó vẫn còn sống (1 Cr 15:6-8). Điều đó không có nghĩa là các Kitô hữu thời sơ khai có thể dựng chuyện như vậy rồi rao truyền cho những người nhẹ dạ cả tin bằng cách làm ra thân thể Chúa Giêsu” (1).

Các học giả Kinh Thánh Geisler và Turek nói: “Nếu sự phục sinh không xảy ra, tại sao tông đồ Phaolô lại dám đưa ra con số nhiều các chứng nhân như vậy? Nếu không đúng, tông đồ Phaolô sẽ mất uy tín với các tín hữu Côrintô vì ông nói dối trắng trợn” (2).

Tông đồ Phêrô nói với đám đông ở Xê-da-rê về lý do ông và các tông đồ khác đã tin Chúa Giêsu sống lại: “Còn chúng tôi đây xin làm chứng về mọi việc Người đã làm trong cả vùng dân Do-thái và tại chính Giê-ru-sa-lem. Họ đã treo Người lên cây gỗ mà giết đi. Ngày thứ ba, Thiên Chúa đã làm cho Người trỗi dậy, và cho Người xuất hiện tỏ tường, không phải trước mặt toàn dân, nhưng trước mặt những chứng nhân Thiên Chúa đã tuyển chọn từ trước, là chúng tôi, những kẻ đã được cùng ăn cùng uống với Người, sau khi Người từ cõi chết sống lại” (Cv 10:39-41).

Học giả Kinh Thánh Michael Green (người Anh) nói: “Những lần Chúa Giêsu hiện ra chính xác như bất cứ thứ gì cổ xưa… Không thể nói rằng những điều đó đã không xảy ra” (3).

Sự phục sinh của Đức Giêsu Kitô là một sự kiện lịch sử đã thực sự xảy ra, không là huyền thoại như nhiều người vô thần đã nói. Các cuộc nghiên cứu khảo cổ vẫn tiếp tục phát hiện sự chính xác mang tính lịch sử của Kinh Thánh. Ngoài các sách Phúc Âm và sách Công Vụ, còn có những chứng cớ về sự hiện hữu của Chúa Giêsu phục sinh trong các tác phẩm của Flavius Josephus, Cornelius Tacitus, Lucian Samosata, và Tòa án Tối cao Do-thái (Jewish Sanhedrin).

Đây là 7 chứng cớ về sự phục sinh cho thấy Đức Giêsu Kitô đã thực sự trỗi dậy từ cõi chết:

1. Ngôi mộ trống

Ngôi mộ trống có thể là bằng chứng hùng hồn nhất về sự phục sinh của Chúa Giêsu. Có 2 lý do chính được những người không tin đưa ra: Ai đó đã lấy trộm xác Chúa Giêsu, hoặc các phụ nữ và các tông đồ đến không đúng mộ. Người Do-thái và người Rôma không có động cơ để cướp xác, còn các tông đồ quá nhát đảm và phải trốn quân lính Rôma. Các phụ nữ thấy mộ trống và không còn thấy xác Chúa Giêsu, họ biết chắc đó là mộ an táng Chúa Giêsu. Giả sử họ đến không đúng mộ, Tòa án Tối cao Do-thái có thể lấy xác ở đúng mộ để ngăn cản chuyện phục sinh. Vải liệm Chúa Giêsu được xếp gọn gàng trong mộ, kẻ trộm nào cũng vội vàng, không ai lại cẩn thận như vậy. Chính các thiên thần nói rằng Chúa Giêsu đã sống lại.

2. Các nữ chứng nhân đạo đức

Các nữ chứng nhân là bằng chứng rằng Phúc Âm là tài liệu lịch sử chính xác. Nếu được bịa đặt, không tác giả cổ nào lại dùng phụ nữ làm nhân chứng cho sự phục sinh của Đức Kitô. Phụ nữ là giai cấp công dân thứ yếu trong thời đó, chứng cớ của họ không được xem xét ở tòa án. Nhưng Kinh Thánh nói rằng Đức Kitô phục sinh hiện ra trước tiên với bà Ma-ri-a Ma-đa-lê-na và mấy phụ nữ đạo đức khác. Ngay cả các tông đồ cũng không tin bà Ma-ri-a khi bà nói về ngôi mộ trống. Chúa Giêsu luôn tôn trọng các phụ nữ này, Ngài đề cao họ bằng cách cho họ trở thành nhân chứng đầu tiên về sự phục sinh của Ngài. Các Thánh sử đã kể lại hành động lúng túng này, vì đó là cách nó xảy ra.

3. Các tông đồ can đảm

Sau khi Chúa Giêsu bị đóng đinh, các tông đồ đã trốn biệt trong các phòng khóa chặt cửa, sợ sẽ đến lượt mình bị lôi đi xử tử. Nhưng có sự thay đổi khác thường: Họ đang là những người nhát đảm trở thành những người rao giảng can trường. Bất kỳ ai biết bản chất con người thì đều hiểu rằng con người không thể thay đổi mau chóng như vậy nếu không có sự tác động lớn. Sự ảnh hưởng đó là được thấy Thầy sống lại từ cõi chết. Chúa Giêsu đã hiện ra với họ trong căn phòng còn khóa kín cửa, trên bờ biển Ga-li-lê, và trên núi Ô-liu. Sau khi thấy Thầy phục sinh, tông đồ Phêrô và các tông đồ khác đã ra khỏi phòng và đi rao giảng về Đức Kitô phục sinh, bất chấp mọi nguy hiểm có thể xảy ra với mình. Họ không còn trốn tránh vì họ đã biết sự thật. Cuối cùng, họ hiểu rằng Chúa Giêsu là Thiên Chúa nhập thể làm người và cứu mọi người thoát khỏi tội lỗi.

4. Biến đổi Giacôbê và những người khác

Cuộc sống biến đổi là một bằng chứng khác về Chúa Giêsu phục sinh. Tông đồ Gia-cô-bê, anh em họ với Chúa Giêsu, đã từng nghi ngờ không biết Chúa Giêsu có là Đấng Mê-si-a hay không. Nhưng sau đó, ông đã trở thành người lãnh đạo can đảm của giáo đoàn Giê-ru-sa-lem, thậm chí còn bị ném đá chết vì đức tin. Tại sao? Kinh Thánh nói rằng vì Đức Kitô phục sinh đã hiện ra với ông. Thật là cú sốc cho người anh em của ông còn sống, sau khi nghe tin này. Tông đồ Gia-cô-bê và các tông đồ khác cũng đều trở thành các nhà truyền giáo hăng say vì họ đã được thấy và chạm vào Đức Kitô phục sinh. Với các chứng nhân như vậy, Giáo hội sơ khai đã phát triển mau chóng, lan rộng từ Giê-ru-sa-lem tới Tây phương, tới Rôma và xa hơn nữa. Gần 2.000 năm qua, những người gặp được Đức Giêsu phục sinh đều thay đổi cách sống.

5. Đám đông

Đám đông hơn 500 người đã cùng nhau tận mắt thấy Chúa Giêsu phục sinh (1 Cr 15:6-8). Thánh Phaolô nói rằng đa số họ còn sống khi ông viết lá thư đó, khoảng năm 55 sau công nguyên. Chắc chắn họ nói với người khác về “sự lạ” này. Ngày nay, các tâm lý gia nói rằng không thể có số đông người như vậy mà chỉ là ảo giác cộng đồng. Các nhóm nhỏ cũng thấy Chúa Giêsu phục sinh, chẳng hạn như các tông đồ, ông Clê-ô-pa và người bạn đồng hành. Họ cùng thấy một sự việc, còn trường hợp các tông đồ, họ còn sờ vào Chúa Giêsu và xem rõ các vết thương của Chúa Giêsu, rồi tận mắt thấy Ngài ăn uống nữa. Không thể nào là ảo giác, vì sau khi Chúa Giêsu lên trời, họ mới không còn gặp lại Ngài.

6. Phaolô trở lại

Cuộc trở lại của Thánh Phaolô là bằng chứng mạnh mẽ về việc biến đổi cuộc đời mau chóng. Là Sao-lê cùa thành Tác-sô, ông là người bắt đạo dữ dội. Khi Chúa Giêsu phục sinh hiện ra với ông trên đường Đa-mát, ông trở thành nhà truyền giáo của Kitô giáo. Ông chịu 5 lần đánh bằng roi, 3 lần đánh đập, 3 lần đắm tàu, 1 lần bị nén đá, chịu nghèo nàn và bị chế nhạo. Cuối cùng, hoàng đế Nê-rô của Rôma đã chặt đầu Phaolô vì tội không chịu bỏ niềm tin vào Đức Kitô phục sinh. Điều gì khiến Phaolô chịu cực hình như vậy? Các Kitô hữu tin rằng cuộc trở lại của Phaolô là nhờ ông đã gặp được Đức Kitô phục sinh.

7. Người ta dám chết vì Chúa Giêsu

Vô số người đã dám thí mạng vì Chúa Giêsu, chắc chắn sự phục sinh của Chúa Giêsu là một sự kiện có thật trong lịch sử. Truyền thống nói rằng có 10 tông đồ trong Nhóm Mười Hai đã tử đạo vì Đức Kitô phục sinh. Hàng trăm, hàng ngàn Kitô hữu thời sơ khai đã chịu chết tại đấu trường Rôma và tại các nhà lao tù vì họ vững tin vào Đức Kitô phục sinh. Ngày nay, người ta cũng vẫn bị bách hại vì tin vào Đức Kitô phục sinh. Rất nhiều vị tử đạo đã chết ở nhiều nơi suốt gần 2.000 năm qua, vì họ vững tin rằng Chúa Giêsu sẽ ban cho họ sự sống đời đời.

TRẦM THIÊN THU

(Chuyển ngữ từ Y-Jesus.com và Christianity.about.com)

______________________________

(1) John W. Montgomery, Lịch sử và Kitô giáo (Downers Grove, ILL: InterVarsity Press, 1971), 78.

(2) Norman L. Geisler và Frank Turek, Tôi Không Đủ Tin Để Là Người Vô Thần (Wheaton, IL: Crossway, 2004), 243.

(3) Michael Green, Thập Giá Trống Trơn Của Chúa Giêsu (Downers Grove, IL: InterVarsity, 1984), 97, trích dẫn trong John Ankerberg và John Weldon, Biết Sự Thật Về Sự Phục Sinh (Eugene, OR: Harvest House), 22.

Read more

Niềm tin Phục Sinh

VRNs (19.04.2014) – Đồng Nai - Có một người đố tôi thế này: Thưa cha, người ta kể rằng sau khi Chúa Giê-su về trời, các thiên thần và các thánh đều nghe nói Chúa Giê-su khi còn ở dương thế có thể đi trên mặt nước, liền đề nghị Chúa Giê-su biểu diễn. Nhưng Chúa Giê-su đã bất lực không thể đi trên mặt nước được nữa! Đố cha lý do tại sao?

140415006Tôi còn suy nghĩ thì người ấy nói: Bởi vì đôi chân của Chúa đã bị lỗ đinh xuyên thủng nên nước tràn qua chân rồi!

Quả thực, nếu nhìn biến cố Phục sinh bằng con mắt phàm trần có lẽ chúng ta khó có thể hiểu được những gì đã diễn ra trong cái chết và phục sinh của Chúa. Chúng ta không thể hiểu được người chết sống lại sẽ như thế nào?

Có người còn đố nhau nếu mai sau sống lại thì mình sẽ sống lại ở lứa tuổi nào để có thể nhận ra nhau? Sống lại với dung nhan ở tuổi 20 đầy sức sống, ở tuổi 40 với vẻ quý phái, hay ở tuổi 60 đầy phúc hậu . . . Có người còn đố nhau sau khi sống lại sẽ ăn gì, mặc gì . . .?

Những câu hỏi thực tiễn ấy đều được trả lời qua biến cố Chúa Giê-su phục sinh. Ngài đã phục sinh nhưng không còn trong thân xác hữu hạn của con người. Thế nên, các môn đệ đã không nhận ra Người. Sự phục sinh đưa Ngài vào cõi sống trong Thiên Chúa không còn lệ thuộc bởi không gian và thời gian, càng không lệ thuộc bởi cái ăn, cái mặc. Ngài có thể hiện diện ở nhiều nơi cho nhiều người khác nhau. Các tông đồ ở Giê-ru-sa-lem cũng từng thấy Người hiện ra, và hai môn đệ trên đường Emmau cũng từng thấy Người. Họ gặp nhau và kể lại về những cuộc hiện ra của Người.

Hôm nay chúng ta vui mừng cử hành lễ Chúa Giê-su phục sinh. Chúng ta cùng nghe những chứng nhân kể lại việc Chúa đã sống lại thế nào? Và chính họ đã dùng cả tính mạng mình để làm chứng cho điều mà các ngài đã nghe và đã thấy về sự phục sinh của Chúa. Cho dù có bị cấm đoán, bị đe dọa đến tính mạng các ngài vẫn can đảm nghe lời Thiên Chúa hơn là nghe lời phàm nhân.

Sự kiện Chúa Giê-su phục sinh cũng khơi lên trong chúng ta niềm vui về cuộc đời này. Cuộc đời chúng ta không có tận cùng. Chúng ta sinh ra đã là bất tử vì được tạo dựng giống hình ảnh Chúa vĩnh hằng. Cái chết không là tận cùng mà là cửa ngõ đưa ta vào cõi vĩnh hằng. Tuy nhiên, trong cõi vĩnh hằng ta sống trong hồng phúc với Chúa hay chịu luận phạt trong biển lửa đời đời? Điều này tùy thuôc vào lối sống của chúng ta hôm nay. Chọn Chúa hay chọn theo ma quỷ? Đi theo lẽ phải hay đi theo tà tâm? Làm việc thiện hay làm điều gian ác? Mọi việc chúng ta làm đều được Chúa phân xử công minh.

Thế nên, muốn có được sự sống đời đời hãy theo gương Đức Ky-tô. Hãy sống một cuộc đời như Đức Ky-tô là tìm kiếm và thi hành ý Chúa. Hãy can đảm từ khước những ước muốn tội lỗi, những cám dỗ mà ma quỷ bày ra để ta phản nghịch cùng Chúa. Xin đừng vì những thú vui trần thế mà đánh mất ơn nghĩa cùng Chúa, đánh mất thiên đàng mai sau.

Ước gì niềm tin Chúa phục sinh sẽ biến đổi cuộc đời chúng ta như đã từng biến đổi các tông đồ. Biến đổi từ con người nhút nhát trở thành con người kiên cường. Từ con người yếu đuối trở thành mạnh mẽ trong ơn thánh của Chúa. Từ con người tầm thường trở thành những con người làm thay đổi thế giới nhờ văn hóa ky-tô giáo mà các ngài rao giảng. Xin Chúa cũng biến đổi tâm tư và cuộc sống chúng ta theo giáo huấn của Chúa. Xin Chúa cũng dùng chúng ta như khí cụ loan báo tin vui Chúa Phục Sinh đến tận cùng thế giới. Amen

Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

Read more

Đảng CSVN: Một con cá bị chết đuối?

VRNs (19.04.2014) – Sydney, Úc – Một con cá bị chết đuối!!!

Nghe hơi lạ?

Vâng, xin thưa, chết đuối là chết ở trong nước khi người hay vật bị rơi xuống vùng nước sâu mà không biết bơi, chả ai lại đi nói “CÁ BỊ CHẾT ĐUỐI” bao giờ!!

1404170005Vì “ NƯỚC” là môi trường sống của “CÁ” …

Chả thế mà ngạn ngũ của Dân Tộc ta, khi ám chỉ kẻ gặp vận may thường nói:

“NHƯ CÁ GẶP NƯỚC, NHƯ RỒNG GẶP MÂY”

Xin Quý Vị vui lòng đọc tiếp đề người viết được trình bầy rõ ràng hơn.

 

VÀO TRUYỆN:

Không biết tự bao giờ, tôi cảm thấy thích thú với câu truyện sau đây, cũng không biết tác gỉa là ai, tôi đọc được ở đâu hay do ai kể cho nghe, cũng không còn nhớ nữa, nhưng thiết nghĩ nội dung câu truyện mới đáng để ta chú ý.

Xin được lên tiếng cảm ơn tác gỉa đã dựng được câu truyện này.

Truyện kể:

“Có một người chuyên thuần hóa rồi nuôi dậy thú hoang, thú dữ…biết hành động, làm trò vui khi nghe tiếng người sai khiến, để bán cho các gánh xiệc. Ông ta rất nổi tiếng trong giới làm xiệc, phải nói, ộng ta là một bậc thầy trong việc nuôi, dậy thú làm xiệc.

Đã nổi tiếng và giầu có nhờ tay nghề, nhưng ông ta có vẻ như chưa hài lòng với những thành công nuôi dậy thú vật của ông ta.

Ông ta nghĩ đến cách:

“phải làm thế nào để đưa một con cá lên sống trên cạn và phải đi được như động vật hai chân

Ông ta bắt đầu thực hiện bằng cách “mỗi ngày ông đổ bùn vào hồ nước nuôi cá”.

Hồ nước bị đặc dần dần theo ngày tháng, con cá ông nuôi cũng mỗi ngày dần dần bị đẩy lên sống trong vũng bùn lõang, lúc nào đầu cá cũng ngẩng cao trên mặt bùn để thở.

Mỗi lần cho cá ăn, ông ta thường tìm cách làm cho cá phải cất mình cao khỏi mặt bùn, ngóc đầu lên đớp mồi như những lần ông cho mèo hay chó ăn, chúng cũng phải chồm lên vồ mồi.

Bùn càng ngày càng khô dần, con cá ông nuôi cũng đã quen dần với môi trường sống thay đổi chậm chạp.

Không biết thời gian nuôi và dậy con cá này mất bao năm tháng?

Nhưng nay ông đã thành công.

Con cá ông nuôi từ bùn loãng, sệt, qua đặc, rồi sau cùng bùn đã trở nên khô cứng, cũng qua cách tập luyện kiên nhẫn của ông, đến nay, cá đã nghe được những tiếng gọi của ông, làm theo những gì ông chỉ dậy, và kỳ công hơn cả là con cá ấy đã đi được trên hai cánh đuôi như lòai động vật hai chân.

Ông có thể dẫn con cá của ông đi chơi như người ta dẫn chó, mèo đi dạo mát mỗi chiều.

Rồi có một buổi chiều, như nhiều buổi chiều ông vẫn dẫn cá đi chơi, ai thấy cũng nhòm ngó, chầm trồ thích thú vì quá lạ.

Không lạ sao được! Cá sống trên cạn, lại biết đi nữa!

Lạ quá đi chứ!!!

Bất chợt, trời đổ cơn mưa!!!

Cũng như những người khác, đang giắt chó, mèo, ông phải chạy tìm nơi trú mưa, mải nhìn trời xem cơn mưa bao giờ tạnh, ông cũng quên cả chăm sóc con cá của mình.

Đến khi trời ngớt mưa, định bước chân đi, ông nhìn lại, thấy con cá của ông không còn cột ở đầu dây ông vẫn dẫn nó đi chơi!!!

Ông vỗi chạy trở lại khu vườn ông vừa dẫn cá đi rong, xem nó lạc đâu mất….

Ông đi lại đọan đưòng ông và cá chạy trú mưa ……

Chợt một hình ảnh làm ông choáng váng, muốn ngã vật ra đất, khi ông nhìn thấy con cá ông nuôi dậy trong bao năm tháng, nay đã CHẾT, Nó CHẾT thật rồi, nó nằm trương bụng trong một vũng nước chỉ sâu hơn chiều cao của nó (Vì cá đã biết đi, nên gọi là chiều cao thay vì chiều dài)

 Con cá đã CHẾT ĐUỐI trong vũng nước sau cơn mưa!!!

Cuối câu truyện không thấy nói gì về người nuôi dậy thú này nữa.

 

Chẳng lẽ “ CÁ CHẾT LÀ HẾT TRUYỆN?”.

Không, truyện không hết ở đó dù cá đã chết đuối!

Cá đã chết, chết trong chính môi trường sống nguyên thủy của nó, chỉ vì nó: KHÔNG CÒN BƠI ĐƯỢC NỮA! NÓ KHÔNG CÒN THÍCH HỢP VỚI CHÍNH MỘI TRƯỜNG SỐNG CỦA NÓ … CÁ CHẾT ĐUỐI!!!

 

LUẬN TRUYỆN:

So sánh câu truyện “cá biết đi” hay “cá chết đuối” vào cuộc sống hiện nay của CSVN người ta thấy có nhiều tương đồng khá lý thú!

Ngày nào, mấy chú cộng sản từ Bắc vào Nam, Ngày nào mấy chú cộng sản từ núi rừng về thành phố, Ngày nào? thời đó! mấy chú cộng sản luôn mấp máy trên môi “ĐẠP ĐỔNG ĐÀI”.

Dân miền Nam, ngây thơ quá, thắc mắc hoài, sao mấy chú cộng sản cứ đòi phải “ĐẠP” cái “ĐỔNG ĐÀI”… miền Nam làm gì có cái “ĐỔNG ĐÀI” nào do “ Mỹ Ngụy” dựng lên đâu?

Chỉ có một bức tượng “THƯƠNG TIẾC” là quý nhất của dân miền Nam thì mấy chú cũng đạp đổ rồi còn gì nữa!!!

Nhưng cũng chẳng bao lâu, người dân mền Nam, hiền lành, chất phác nhưng dư thông minh để hiểu các chú cộng sản này nói gì và muốn gì!!!

- Những chiếc xe đạp cũ dân miền Nam đã gác xó bếp, nay được lau chùi hay sơn lại mới toanh!

- Những chiếc đồng hồ cũ được đánh bóng lại sáng choang!

- Những chiếc radio transitor, chạy được cả bằng pin lẫn điện cũng được lau chùi y như mới!

Một lô các lọai chợ này được thành hình tại Sai Gon và những tỉnh thành miền Nam, sau những ngày các chú cộng sản đổi tiền, đánh tư sản…. dân miền Nam trắng hai tay, còn lại cái khố che thân là may rồi!

Nơi ấy, nơi những cái chợ bất đắc dĩ thành hình, Nam Bắc gặp nhau! Nơi ấy, Quốc Cộng gặp nhau! Thay tiếng sung bằng những trận cười vang dội! Nhiều nụ cười ra nước mắt chung quanh cái “ĐẠP ĐỔNG ĐÀI”,

(thế ra các chú cộng sản đã biết đến “3 D” từ những ngày tháng đó!)

Nó cười vang, nó cười ra nước mắt vì kẻ bán người mua cùng chung một Dân Tộc, cùng chung một ngôn ngữ mà chẳng hiểu được nhau!!!

Nhiều trận cười vang chung quanh “CÁI ĐỔNG BA TAY, HAI CỬA SỔ”… trước những khuôn mặt ngây ngô của núi rừng.

Nhưng rồi cuối cùng, Bắc Nam cũng hiểu nhau…. Rồi từ đó các chú được dân miền Nam tặng hai chữ “CÁN NGỐ”.

Đó là những ngày sống xa núi rừng của các chú cán ngố, như cá tập sống trong môi trường từ nước lỏng đến bùn khô cứng…. để tập làm người!!!

Truyện ấy xưa rồi!!! Nói làm chi nữa!!! Nó hết NGỐ rồi, Nó vượt xa người luôn rồi!!! Chuyện ngày nay khác xưa nhiều lắm!!! Các chú cán ngố ngày nay quên béng ba chữ “ĐẠP ĐỔNG ĐÀI”!!!

Ngày nay, bụng các chú phệ xuống, cổ có nọng vài ba ngấn, mặt phẹt ra … đạp xe đạp sao nổi, Peugeot, Durat các chú cho vào sọt rác, thay vào đó con của các chú chơi những chiếc “xe khủng” trị giá bạc triêu đô la Mỹ!!! Những chiếc “xe khủng” này được các chú lôi lên từ những mảnh ruộng, mảnh vườn hay cả trong khu nghĩa trang khi các chú lấy quyền “thu lại đất đai” của Dân!!! Đổng thì các chú chê Seiko các chú cũng chả thèm longines, rolex… chả thấy chú nào nói đến cái gì là “ba tay, hai cửa sổ” nữa … Đài! thì ôi thôi, bây giờ được thay bằng Apple vàng, nạm kim cương, trị giá “ vài chục vé xanh ” các chú mới chịu rờ tay!….

Các chú như con cá biết đi trong cậu truyện kể trên đấy! Các chú là những con vật trong gánh xiệc của tụi Ba Tàu đấy! Nhưng các chú còn thua con vật trong gánh xiệc vì các chú không biết nghe tiếng người!!!

Ngày xưa khi các chú từ Bắc vào Nam, các chú từ rừng núi xuống đồng bằng, mặt các chú ngây ngô, ngờ ngệch trước TIẾNG NÓI của NGƯỜI. Ngày nay MẶT CÁC CHÚ CỨ LẠNH NHƯ TIỀN trước TIẾNG KHÓC CỦA NGƯỜI.

Tiếng khóc vang lên trong lòng Dân Tộc các Chú, nhưng các chú không nghe thấy hay vì không hiểu tiếng người hay các chú còn phải khom lưng làm con vật trong gánh xiệc của bọn giặc phương Bắc!

Thầy nào dậy các chú khi ra ngòai tuyên bố Biển Đông của Quốc Tổ gọi là Biển Nam Trung Hoa? Thầy nào dậy cho các chú “cắt đất” dâng biển cho ngọai bang? Thầy nào dậy cho các chú cướp đất của dân để làm nhà to cửa rộng? Thầy nào dậy cho các chú biết bỏ ĐẠP đi “XE KHỦNG”? Thầy nào dậy cho các chú bước chân ngênh ngang đạp trên mặt, trên lưng đồng bào? Thầy nào dậy cho các chú biết bỏ ĐỔNG chơi APPLE? Thầy nào dậy cho các chú …?

CHẲNG CÓ THẦY NÀO DẬY CÁC CHÚ NHƯ THẾ CẢ!!! CHÍNH LÒNG THAM VÔ ĐÁY TRONG CÁC CHÚ DẬY CÁC CHÚ ĐÓ THÔI.

Như ngày nào, “CON CÁ BIẾT ĐI” chết đuối trong chính môi trường sống nguyên thủy của nó là “NƯỚC”, thì cũng có một ngày, các chú sẽ “CHẾT TRONG LÒNG DÂN TỘC” là nơi đã sinh ra và nuôi dưỡng các chú lớn lên….

Các chú sẽ chết vì tội: PHẢN BỘI QUỐC TỔ. Các chú sẽ chết vì tội: BUÔN DÂN BÁN NƯỚC. Các Chú có quá nhiều tội, MÀ TỘI NẶNG NHẤT LÀ: “TỘI CÁC CHÚ KHÔNG BIẾT NGHE TIẾNG NGƯỜI!”

Thời VÀNG SON của các chú, một đời làm con vật trong gánh xiệc của bọn GIẶC PHƯƠNG BẮC như hôm nay sẽ biến mất trong một ngày không xa.

Vũ Trọng Khải

Read more

Bí ẩn về cái chết của Chúa Giêsu

VRNs (19.04.2014) – Sài Gòn - Thứ Sáu Tuần Thánh, ngày Đại Tang của các Kitô hữu, chúng ta cùng nhau xem lại hồ sơ vụ án của gần hai ngàn năm trước xem có điều gì khuất tất mà Chúa Giêsu đã phải bị chết oan tức tưởi như vậy.

Trong cuốn “Killing Jesus: The Unknown Conspiracy Behind the World’s Most Famous Execution” (Giết Chúa Giêsu: Âm Mưu Phía Sau Vụ Hành Hình Nổi Tiếng Nhất Thế Gian), tác giả Stephen Mansfield, viết: “Tôi đã nghiên cứu cuộc đóng đinh Chúa Giêsu trong 30 năm. Khi tôi còn là một sinh viên chưa tốt nghiệp, một thần học gia của Tòa Thánh đã nói với lớp thần học của  chúng tôi rằng chúng ta không biết gì về cuộc đóng đinh Chúa Giêsu”.

140419Nói về âm mưu giết Chúa Giêsu, một thần học gia viết: “Bạn chỉ biết về những gì được kể lại, điều bạn xem từ phim ảnh và sách vở. Thực ra còn khắc nghiệt hơn, dữ tợn hơn, đẫm máu hơn, kinh khủng hơn, hối lộ tồi tệ hơn bản tưởng”.

Tác giả Mansfield viết: “Và rồi học giả danh tiếng đó nói về quá trình đóng đinh, về sinh học và sinh lý học của việc đóng đinh, tính hợp pháp theo luật Rôma, luật Do Thái tối cao, và từ ngữ trong Kinh Thánh. Tôi đã bị thu hút vào cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu như chưa từng như vậy. Tôi thấy có những điều mà có thể chúng ta chưa từng thấy về cuộc khổ nạn và cái chết của Chúa Giêsu”.

Trong vụ án xử tử Chúa Giêsu có 9 điểm không bình thường:

1. Chúa Giêsu cản trở các quan chức hối lộ. Giới lãnh đạo Do Thái đã thối nát vì hối lộ, họ dùng Đền Thờ để trục lợi cá nhân. Họ không là những người bình dân, mà chính là các quan chức và các giáo sĩ thoái hóa. Họ bị Chúa Giêsu vạch mặt chỉ tên nên họ đã tìm mọi cách để giết chết Ngài.

2. Các kẻ thủ ác giàu sụ nhờ tham nhũng đồ thánh. Đó là sự thật tồi tệ về sự hối lộ trong giới lãnh đạo Do Thái, những người bán đứng đất nước mình cho ngoại bang Rôma, dùng Đền Thờ vì mục đích tư lợi. Như có lần Chúa Giêsu “nổi nóng”, đánh đuổi họ và nói: “Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện, thế mà các ngươi lại biến thành sào huyệt của bọn cướp” (Mt 21:13; Mc 11:17; Lc 19:46).

3. Họ cấu kết với quân ngoại bang Rôma. Hằng ngày họ phải cống nạp cho Hoàng Đế đủ thứ lễ vật, do đó họ cần tham nhũng để có “nguồn” cống nạp cho cấp trên. Người chức lớn cắn miếng lớn, người chức vừa cắn miếng vừa, người chức nhỏ hơn mút và chấm,… Cứ thế, từ trên xuống dưới là một hệ thống hối lộ tinh vi, rất “bài bản”.

4. Chúa Giêsu đe dọa cho “chiếc ghế quyền lực” của họ. Những người lãnh đạo hối lộ tìm cách điều hành quốc gia, vì họ sợ lời giảng dạy của Chúa Giêsu, và thực tế cho thấy người ta đang muốn tôn Ngài làm Vua.

5. Bọn quan quyền sợ dân chúng nổi loạn. Họ sợ rằng người Rôma đến và nắm quyền kiểm soát nếu người Do Thái tôn vị vua của họ. Dĩ nhiên điều này sẽ khiến Xê-da mất quyền thiên tử, không còn được cai trị thần dân.

6. Dạng Mafia cổ xưa. Có nhiều điều lén lút, khuất tất, với loại cấu trúc của Mafia trong Đền Thờ. Có âm mưu chính trị ngấm ngầm. Đa số người ta nghĩ đơn giản. Nhưng không phải vậy. Chúa Giêsu giảng dạy điều người ta không thích nên người ta tìm cách giết Ngài. Ngài chính là mối đe dọa cho những kẻ “ăn trên, ngồi trước”.

7. Chúa Giêsu luôn đối chất họ. Chúa Giêsu đe dọa chính phủ hối lộ của thế giới ngầm. Ngài như là mối đe dọa về cuộc nổi dậy cướp chính quyền đang kiểm soát Đền Thờ và quốc gia. Họ sợ lắm. Giới bình dân không biết chuyện này. Chúa Giêsu biết nên Ngài phải nói thẳng và nói thật. Vì thế mà Ngài bị họ bắt và giết chết.

8. Vụ án Chúa Giêsu vụ giết người vì chính trị. Kinh Thánh mặc khải sự thật nhưng sự kiện xảy ra trên thế gian như một tấn bi kịch rắc rối, vô liêm sỉ và trần tục. Chúa Giêsu không chủ ý làm chính trị nhưng mọi sự vẫn phải xảy ra trong xã hội với những con người làm chính trị, tham quyền và cố vị.

9. Vụ án Chúa Giêsu là vụ ám sát có “máu lạnh”. Chúng ta được biết một câu chuyện thô bỉ về vụ giết người dã man của một thời đại nhiễu nhương, một vụ giết người với kịch bản hoàn hảo. Có những điều chúng ta thực sự không thể tưởng tượng nổi trong vụ án Chúa Giêsu. Hãy suy nghĩ và cân nhắc từng câu chữ, và hình dung những gì đầy đủ nhất.

TRẦM THIÊN THU

(Chuyển ngữ từ beliefnet.com)

Read more

Tiếng ai hỏi lòng tôi?

VRNs (18.04.2014) – Sài Gòn

14041902“Tôi đã sinh ra

và đã đến thế gian vì điều này:

đó là để làm chứng cho sự thật.

Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi”

(Ga. 18, 37.)

 

Chiều nay trên con đường thập giá,

có tiếng Chúa bày tỏ trước nhân gian

ai đứng về sự thật thì nghe tiếng Chúa.

ai nghe tiếng Chúa thì đứng về phía sự thật.

 

Con đang đứng về phía nào của thời cuộc,

quyền lực dối gian hay sự thật cô đơn ?

con có còn vững bước đi theo Chúa,

có còn mạnh mẽ sống lời hứa đoan nguyền ?

 

Lm. Vinh Sơn Phạm Trung Thành, dcct.

Thứ Sáu Tuần Thánh 2014

Read more

Hôm nay, thứ Sáu Tuần Thánh, các tù nhân lương tâm ở Thái Nguyên tuyệt thực

VRNs (18.04.2014) – Nghệ An – Theo nguồn tin riêng, gia đình của tù nhân lương tâm Phêrô Trần Hữu Đức cho VRNs biết: Hôm nay, thứ Sáu Tuần Thánh các tù nhân lương tâm Phaolô Trần Minh Nhật và Phêrô Trần Hữu Đức sẽ tuyệt thực.

1404160005Qua một tin nhắn do cựu tù nhân lương tâm Phaolô Hồ văn Oanh cho biết thì “Đúng ngày thứ Sáu tuần thánh trở đi thì Đức và anh Nhật sẽ tuyệt thực cho đến khi mọi quyền lợi, mọi yêu cầu được đáp ứng thì mới thôi”.

Lý do dẫn đến quyết định này là do giám thị  và các quản giáo tại trại giam ở Thái Nguyên này đã chèn ép, đàn áp các tù nhân, vi phạm pháp luật, và nhất là tướt hết các quyền tôn giáo của các tù nhân.

Một nguồn tin được gia đình anh Trần Hữu Đức xác nhận là của anh nói rõ như sau:

“Lý do là vì chế độ cộng sản này cũng như mấy nhà tù cộng sản khác quá áp bức người dân cũng như mấy anh em đang bị giam cầm ở trong này. Ở trong này anh bị phân biệt đối xử, miệt thị, chèn ép từng tí từng tí một (từ những cái đơn giản như uống trà, uống cà phê cũng bị chèn ép gây khó khăn) không được học tập, đọc sách, báo chí, không được giữ Kinh Thánh, cả sách tôn giáo hợp pháp cũng không. Buống giam thì chật chội, mà lại luôn bị ở trong buồng giam, khu vui chơi giải trí không có. Chế độ chính sách thì bớt xén, nước sinh hoạt luôn thiếu, hàng hóa căng tin thì đắt gấp 2-3-4 lần, mua rất khó khăn (mua đôi dép cũng phải làm đơn), thức ăn mua không đủ hàm lượng, làm không vệ sinh. Cơm khẩu phân ăn luôn thiếu so với hàm lượng của chính sách, sáng mai ăn cơm toàn là cơm nguội, anh em nói nhiều rồi mà họ không sửa… Thái độ làm việc của các cán bộ từ giám thị cho đến cán bộ giáo dục, trực trại, trinh sát… đều rất vô lễ, ăn nói mất lịch sự, luôn hách dịch, cán bộ giáo dục và làm việc rất vô giáo dục (các cán bộ Hà Mạnh Thu, Nguyễn Ngọc Lễ, Phan Thanh Xuân, Phan Trung Hiếu, Phùng Mạnh Thắng, cán bộ trinh sát). Làm việc thì không đúng mà luôn đi tìm nhưng cái vô tình của anh em hay các quyền lợi mà anh em đòi để chèn ép, bắt bớ anh em đi kỷ luật”.

Anh Đức nhấn mạnh: “Đức làm việc này không phải vì cái tôi, vì danh tiếng mà là để cầu nguyện và để phản đối bị áp bức”.

Anh Đức xin cha mẹ và hai em gái là Ki và Tô xin cha xứ, quý sơ, các bạn sinh viên và bạn hữu cùng bà con thân thuộc cầu nguyện, chúc lành cho hai anh em Đức và Nhật.

“Xin Cha mẹ, hai em, hai bà và mọi người cầu nguyện và ủng hộ cho Đức và anh Nhật. Nếu được, Cha mẹ lên xin Cha xứ, xin các sở dòng, xin bà con, làng xóm, bạn bè, anh em xa gần, nhắn tin rồi cấu nguyện cho Đức và anh Nhật với. Tô, Ky nhắn tin cho bạn bè, anh em sinh viên các tổ cầu nguyện giúp cho anh với nha. Cần thiết thì cứ 4-5 ngày nhắn tin cầu nguyện một lần”.

Cuộc tuyệt thực dự kiến kéo dài bao lâu?

Theo gia đình, anh Đức quả quyết sẽ tuyệt thực cho đến khi những bất công đã kiến nghị được giải quyết. Anh Đức nói: “Đức và anh Nhật tuyệt thực để phản đối những vấn đề bị áp bức đó. Yêu cầu họ phải thực hiện cho đúng pháp luật cũng như Công Ước Quốc Tế về nhân quyền đồng thời để Đức và anh Nhật được hòa mình một chút vào cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, để xin Chúa chúc lành cho đất nước Việt Nam, biến đổi đất nước, cho đất nước được thoát khỏi chế độ độc tài này, mong cho Đất nướcViệt Nam có công bằng, hòa bình, tự do dân chủ ngự trị, đất nước phát triển văn minh”.

Anh Đức nhờ anh Hồ Văn Oanh nhắn với gia đình rằng khi đi thăm, có thể cán bộ sẽ nói là anh Đức từ chối gặp thân nhân. Đây là điều giám thị và các quản giáo nói dối. Anh Đức rất mong gia đình thăm nuôi vào ngày 24 tháng 4 này.

Anh Đức và anh Nhật cảm nghiệm sâu xa “Thiên Chúa là Tình Yêu” và các anh được Lời Chúa nâng đỡ cũng như làm sức mạnh: “Hạnh phúc thay khi chịu đau khổ vì sự công chính và thực thi điều công minh chính trực”.

Hiện nay hai gia đình đang rất lo lắng cho tình trạng sức khỏe của hai người con của mình là Phêrô Trần Hữu Đức và Phaolô Trần Minh Nhật. Có thể thông tin gia đình cung cấp cho VRNs và được công bố hôm nay sẽ làm cớ cho các anh Đức và Nhật bị trả thù, do đó, gia đình rất mong các tổ chức và mọi người cùng lên tiếng bảo vệ hai tù nhân lương tâm này.

Hiện hai anh Đức và Nhật đang bị giam ở trại giam k3 – Phú Sơn 4 thuộc xã Cổ Lủng, huyện Phú Lương, tỉnh Thái Nguyên.

PV. VRNs

Read more

Quý I/2014: Ít nhất có 7 trường hợp Chính phủ Việt Nam vi phạm tự do tôn giáo

VRNs (18.04.2014) – Sài Gòn – Hội bào vệ quyền tự do tôn giáo vừa phổ biến Báo cáo về các trường hợp Chính phủ Việt Nam xâm phạm tự do tôn giáo của công dân trong Quý I/2014. Theo đó, từ ngày 01.01 đến 31.03.2014, có ít nhất 7 vụ, trong đó, Phật giáo Hòa Hảo đã bị tấn công một cách có hệ thống.

Báo cáo về các trường hợp Chính phủ Việt Nam xâm phạm quyền tự do tôn giáo của công dân

Báo cáo số 01/2014: Quý I năm 2014

 

Điều 24, Hiến Pháp 2013, được Quốc Hội thông qua, ngày 28.11.2013, có hiệu lực từ ngày 01.01.2014 quy định:

1. Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật.

2. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo.

3. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật.

Nhưng từ ngày 01.01.2014 đến 31.03.2014 có ít nhất 7 vụ các cơ quan thuộc hệ thống Chính phủ Việt Nam đã xâm phạm quyền tự do tôn giáo của các công dân Việt Nam với tư cách cá nhân cũng như tập thể tôn giáo.

 

THÁNG 01.2014

1. Ngày 1, Phật giáo Việt Nam Thống nhất, chuyến bay Huế – Sàigòn:

Công an ngụy tạo lý do, bắt thành viên lãnh đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất.

Sáng ngày 1 tháng giêng năm 2014, trên chuyến bay từ Huế đi Saigon, Huynh trưởng Lê Công Cầu, Vụ trưởng Gia Đình Phật tử Vụ thuộc Viện Hóa Đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, bị công an bắt rời máy bay, lấy cớ khám xét hành lý vì có ‘nguy cơ’ đặt bom nổ máy bay. Công an đã “làm việc” suốt 13 tiếng đồng hồ, tố cáo ông Cầu vi phạm luật pháp vì hoạt động với tổ chức không được thừa nhận là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Công an cho rằng ông Cầu mang trong hành lý những tài liệu bất hợp pháp cho nên họ phải tạm giữ ông để mời về cơ quan công an điều tra hầu làm rõ sự việc. Tài liệu họ nói chỉ là những văn kiện thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất mà họ cho là những văn kiện bất hợp pháp. Ông đã bị quản chế tại nhà với sự canh gác của trên 15 công an sắc phục và thường phục (Phỏng vấn của phóng viên Ỷ Lan đài RFA với anh Lê công Cầu)

2. Ngày 10, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, tại Tu viện Long Quang, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa thiên Huế:

Hòa thượng Thích Như Đạt, Tân Viện trưởng Viện Hóa Đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất dự tính tổ chức tại Tu viện Long Quang ở Huế lễ Hiệp kỵ chư Lịch đại Tổ sư, chư Tiền bối Hữu công và chư Thánh tử đạo. Dự tính mời khoảng 300 đại biểu của các Ban Đại Diện Giáo hội và Gia Đình Phật tử Việt Nam trên toàn quốc về tham dự.

Nhưng nhà cầm quyền Thừa thiên Huế đã ngăn cấm kể từ ngày 1 tháng giêng, không cho các phái đoàn Tăng Ni, Gia Đình Phật tử từ các tỉnh phía Nam về Huế. Hòa thượng Thích Chơn Tâm bị trục xuất  khỏi Tu viện Long Quang hôm 9 tháng giêng đưa về Sài Gòn, 17 Huynh trưởng Gia Đình Phật tử bị bắt đi làm việc và ra lệnh quản chế từ ngày 7 tháng giêng.

3. Ngày 18, Giáo hội Công giáo VN, Thái Nguyên :

Tù nhân lương tâm Paul Trần minh Nhật là một giáo dân Công giáo, hiện đang chịu án tù tại nhà tù Thái Nguyên, đã gởi một lá thơ tới  Đức tổng giám mục Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, nguyên Chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam, Giáo hội Công giáo VN. Nội dung thơ nêu lên những hạn chế nhằm mục đích tước đoạt toàn bộ quyền con người của tù nhân trong đó có quyền tự do tín ngưỡng bao gồm: quyền tiếp cận những ấn phẩm tôn giáo, quyền thực hành những nghi thức, sinh hoạt tôn giáo.

4. Ngày 21, Giáo hội Công giáo, giáo phận Kontum – Ủy ban nhân dân thị xã Ayun Pa, Gia Lai đề nghị thuyên chuyển linh mục Vũ Văn Bằng ra khỏi nhiệm sở:

Ngày 21.01.2014, Ủy ban nhân dân thị xã Ayun Pa đã gởi văn thứ số 77/UBND-VX đến Tòa giám mục Kontum đề nghị thuyên chuyển linh mục Vũ Văn Bằng ra khỏi địa bàn thị xã Ayun Pa. Với lý do Ban tôn giáo TP. Hồ Chí Minh không công nhân cha Bằng là linh mục. Trong khi đó, theo Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo (Việt Nam, 2004), Ban tôn giáo cũng như tất cả các cơ quan thuộc Chính phủ, đều không được luật trao trách nhiệm công nhận hay không công nhận chức danh linh mục của đạo Công giáo.

Đây là hành vi lạm quyền và vi phạm pháp luật để xen vào nội bộ, gây rối tổ chức tôn giáo.

 

THÁNG 02

5. Ngày 20, Phât Giáo Hòa Hảo, Lấp Vò – Đồng Tháp:

Các tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo đang cư ngụ tại huyện Lấp Vò -  Đồng Tháp liên tục bị sách nhiễu, đe dọa sau khi Bà Bùi Thị Minh Hằng, Chị Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và anh Nguyễn Văn Minh bị bắt giam một cách tùy tiện cách đây 9 ngày tại đây. Ông Nguyễn Văn Hoa – một tín đồ Phât Giáo Hòa Hảo – đang cư ngụ tại xã Long Hưng B, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp trong cuộc nói chuyện với phóng viên An Nhiên đài RFA cho biết bản thân Ông và gia đình thì bị chặn đường, đe dọa bắt giam, công an kéo đến nhà rất đông gây áp lực buộc Ông phải lên công an xã làm việc, nhưng Ông kiên quyết từ chối vì ông lo sợ nếu ông đến công an xã làm việc có thể bị đánh đập, bị nguy hại đến tánh mạng. Công an huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp vẫn liên tục sách nhiễu, đe dọa một số các gia đình tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo đang cư ngụ tại đây

Một số tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo cho biết, hiên nay số lượng Phật tử PGHH có khoảng trên 2 triệu khắp ở Việt Nam, đa số tín đồ tập trung ở Miền Tây Nam Bộ, nhiều tín đồ PGHH chân tu tại Miền Tây đã bị hành hung, giam cầm, đe doạ thường xuyên chỉ vì Đức Tin Tôn Giáo và quyết không theo Giáo Hội PGHH mà do chính quyền Việt Nam lập ra.

Chính quyền Việt Nam luôn nói với dư luận quốc tế là nhà nước Việt Nam tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tự do tôn giáo. Tuy nhiên việc tiếp tục tấn công vào tín đồ PGHH tại các tỉnh Miền Tây cho thấy hành động của chính quyền địa phương đi ngược lại với những gì mà chính quyền trung ương đã nói.

 

THÁNG 03

6. Ngày 19 – 25, Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo, Chợ Mới, An Giang:

Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Việt Nam thường tổ chức lễ kỷ niệm ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ bị Việt Minh ám hại,vào ngày 25 tháng 2 âm lịch (năm 2014 nhằm ngày 25 tháng 3 dương lịch).

Một số tín đồ PGHH tại Chợ Mới, An Giang dự định sẽ tổ chức lễ kỷ niệm này tại nhà ông Nguyễn Văn Vinh số 393, Tổ 10, Ấp Long Hòa, Xã Long Giang, Chợ Mới (An Giang).Tuy nhiên, trưa ngày 18.03, nhà cầm quyền tỉnh An Giang đã đến cấm tổ chức và đe dọa trừng phạt, nếu dám tổ chức.

Ông Tống Văn Chính và ông Nguyễn Văn Vinh (chủ nhà) cương quyết phản đối, và hai ông cho rằng dù phải bị tù tội hay là bị bắn thì tín đồ PGHH vẫn phải tổ chức cho bằng được ngày Đại Lễ này.

Cụ Lệ Quang Liêm, Hội trưởng Trung ương PGHH Thuần Túy đưa ra Lời phán đối tối hậu, từ Sài Gòn.

7. Đêm ngày 19, Giáo hội Công giáo, Dòng Chúa Cứu Thế, Thái Hà, Hà Nội:

Nhà cầm quyền Hà Nội đêm 19 tháng 3 2014 đã sử dụng máy xúc và máy ủi để đổ đất lấp hồ trong tu viện DCCT Hà Nội mà họ chiếm dụng làm bệnh viện Đống Đa. Linh mục Lưu ngọc Quỳnh đại diện DCCT Hà Nội đã liên lạc với ông Lê Hưng giám đốc bệnh viện Đống Đa để yêu cầu dừng ngay việc phá hủy hiện trạng của khu đất hồ và tu viện cho nhà Dòng.

Ông Lê Hưng viện lí do nạo vét, cải tạo hồ để đổ đất xuống. Tuy nhiên, theo các nguồn tin đáng tin cậy cho biết: Nhà cầm quyền Hà Nội dự định xây trên khu đất hồ một tòa nhà cao tầng và lí do nạo vét hồ chỉ là một động thái ngụy tạo mà thôi. Như thế, cảnh quan và khuôn viện tu viện và nhà thờ Thái Hà sẽ bị phá hủy một cách trầm trọng.

Linh mục Giuse Nguyễn Văn Phượng, phó bề trên kiêm chính xứ Thái Hà cho biết: “Chúng tôi đã cố gắng hết sức để giáo dân phản đối một cách ôn hòa. Tuy nhiên, nếu như nhà cầm quyền cứ ngang nhiên phá hủy tu viện thì nhà cầm quyền phải tự chịu lấy những hậu quả do sự phẫn uất của giáo dân”.

Hiện tình, linh mục Phượng còn cho biết: “Giáo xứ Thái Hà đã mất mát quá nhiều do sự thiếu tôn trọng pháp luật của nhà cầm quyền. Các linh mục, tu sĩ và giáo dân Thái Hà đã trở nên những linh mục oan, tu sĩ oan, và giáo dân oan.Chúng tôi chung chia thân phận dân oan với những người dân đang bị đàn áp trên khắp đất nước Việt Nam”.

Bên cạnh tu viện Dòng Chúa Cứu Thế đang bị cưỡng chiếm, khu Hồ Ba Giang của giáo xứ cũng đang bị xâm hại trầm trọng và có nhiều dấu hiệu của tham nhũng.

 

Báo cáo đầu tiên nay, chúng tôi có thể còn thiếu xót rất nhiều những hoạt động xâm phạm tự do tôn giáo của chính phủ, do thiếu thông tin. Để khắc phục thiếu xót này, chúng tôi đề nghị quý vị khi thấy có hoạt động nào vi phạm tự do tôn giáo ở đâu trong nước Việt Nam xin vui lòng gởi ngay báo cáo về cho chúng tôi, với những bằng chứng là văn bản, hình ảnh, ghi âm ghi hình, và thời gian địa điểm cụ thể. Xin vui lòng gởi đến chúng tôi qua điện thư: [email protected]

HỘI BẢO VỆ QUYỀN TỰ DO TÔN GIÁO

—–

Ghi chú:

 

HỎI ĐÁP VỀ HỘI BẢO VỆ QUYỀN TỰ DO TÔN GIÁO

 

Hội bảo vệ quyền tự do tôn giáo được thành lập trên cơ sở luật pháp nào của Việt Nam?

Căn cứ theo các điều 24 và 25 của Hiến Pháp 2013, được Quốc Hội thông qua, ngày 28.11.2013, có hiệu lực từ ngày 01.01.2014.

“Điều 24

1. Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật.

2. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo.

3. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật.

Điều 25

Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”.

Cho đến nay, chưa có văn bản luật nào dưới Hiến pháp quy định thêm về việc Lập Hội, do đó, điều 25 của Hiến Pháp vừa là luật pháp Mẹ, vừa là văn bản luật pháp duy nhất quy định về việc lập hội để công dân thực thi quyền của mình.

 

Mục đích của Hội bảo vệ quyền tự do tôn giáo là gì?

Mục đích tối cao của Hội bảo vệ quyền tự do tôn giáo là giúp mọi công dân có thể thực thi quyền tự do tôn giáo, chống lại tất cả mọi hoạt động nhằm hạn chế hay cản trở quyền này.

 

Những ai có thể trở thành Hội viên của Hội bảo vệ quyền tự do tôn giáo?

Những người hội đủ các tiêu chuẩn sau đây đều có thể ghi danh trở thành Hội viên:

1. Đang thực hành đức tin trong một tôn giáo. Lưu ý tôn kính ông bà tổ tiên, không phải là tôn giáo, mà là một truyền thống hiếu thảo lâu đời của dân tộc Việt Nam. Đạo bác Hồ cũng không phải là tôn giáo.

2. Dám công khai danh tánh để hoạt động cho Hội.

3. Sẵn sàng dấn thân vì công ích, không cần hỗ trợ tài chánh khi hoạt động.

4. Đồng ý với mục đích và các hoạt động của Hội

 

Hội bảo vệ tự do tôn giáo sẽ có những ưu tiên hoạt động nào trong giai đoạn hiện nay?

Hội đang ưu tiên triển khai các dự án:

1. Lập báo cáo về việc chính phủ Việt Nam xâm phạm tự do tôn giáo theo mỗi quý.

2. Đòi Chính phủ Việt Nam phải chăm sóc đời sống tín ngưỡng, tâm linh và tôn giáo cho các quân nhân (những người đang thi hành nghĩa vụ quân sự).

2. Đòi quyền tự do tôn giáo cho các tù nhân, nhất là tù nhân lương tâm.

3. Yêu cầu hủy bỏ toàn bộ Pháp lệnh Tín ngưỡng và Tôn giáo hiện hành, hoặc ít ra phải soạn lại Luật tôn giáo mới theo hướng bảo đảm quyền tự do tôn giáo của công dân chứ không phải nhằm giúp chính phủ quản lý tôn giáo như hiện nay.

 

Khi nào Hội bảo vệ tự do tôn giáo sẽ giải tán?

Đó là khi mọi công dân Việt Nam công nhận quyền tự do tôn giáo đã được thực hiện dựa trên các đánh giá khách quan của các tổ chức độc lập trong nước và quốc tế.

VP. Hội bào vệ Quyền tự do tôn giáo

Read more

Quo vadis?

VRNs (18.04.2014) – Sài Gòn

Quo vadis? Thầy đi đâu?

Mà sao mặt máu, nát nhàu xác thân

Thập hình tủi nhục vai mang

Không ai chia sẻ nhọc nhằn thương đau!

 

Quo vadis? Thầy đi đâu?

Xin cho con cũng được theo bước Thầy

Tim con đầy vết lầm sai

Nhưng con sẽ ráng đêm ngày bước theo!

 

Quo vadis? Thầy đi đâu?

Thầy đi chịu chết tiêu điều vì con

Lạy Thầy, xin hãy xót thương

Mắt Thầy xin tỏa đầy lòng từ bi

 

Quo vadis? Thầy đi đâu?

Xin cho con cũng được theo bước Thầy

Dù đời con chất tội đầy

Chiều nay con chết với Thầy, Thầy ơi!

TRẦM THIÊN THU

Read more

Chúa Giêsu cứu độ

VRNs (18.04.2014) – Sài Gòn - Chúa Giêsu là nhân vật quan trọng nhất trong lịch sử nhân loại. Ngài là Thiên Chúa Ngôi Hai mặc xác phàm (Ga 1:1,14; Cl 2:9), là Thiên Chúa phục sinh (Lc 24:34; Ga 2:19-21), và là Đấng Cứu Độ (Cv 5:30-32). Ngài đến để chết cho các tội nhân chúng ta (Rm 5:8) và để giải thoát chúng ta khỏi án phạt đời đời, vì Ngài không muốn ai phải hư mất (Ga 17:12).

1404170002Bạn có bao giờ phạm tội? Nói dối, trộm cướp, vô lý tức giận người khác, ham muốn, tham lam? Nếu có, bạn đã vi phạm Luật Chúa. Thiên Chúa đã dạy: “Chớ trộm cướp; chớ nói dối; chớ thờ thần nào khác ngoài Ta; chớ giết người,…” (Xh 20:3-17). Ngài đã đưa ra tiêu chuẩn công chính, nếu bạn đã phá một luật nào trong các giới răn của Chúa thì bạn đã thiếu tiêu chuẩn và phải chịu hình phạt của Ngài. Khi bạn chết, bạn sẽ đối diện với Ngài, và Ngày Phán Xét Ngài sẽ xét xử công minh với mọi người. Ngài phải xử vì Ngài công chính.

Chúa Giêsu là Đấng bạn cần. Và chỉ cần mình Ngài thôi. Những gì bạn làm sẽ không thể giúp bạn (Rm 3:10-12; Is 64:6). Bạn không bao giờ có thể tốt đủ và cũng chẳng có gì để dâng lên Thiên Chúa ngoài tội lỗi của bạn. Chỉ nhờ ân sủng và tình yêu của Thiên Chúa có nơi Đức Giêsu và sự hy sinh cao cả của Ngài mà bạn được nên công chính, và nhờ thực hiện các điều luật của Ngài. Đức Giêsu có thể cứu bạn khỏi án phạt công minh của Thiên Chúa.

Ngày Phán Xét, Thiên Chúa sẽ xét xử mọi người về các tội lỗi đã phản nghịch Ngài. Ngài sẽ xét xử người nói dối, trộm cướp, lừa đảo, ham muốn nhục dục, phỉ báng người khác,… Ngài sẽ làm vậy vì Ngài là Đấng Thánh công chính. Thiên Chúa phải xử phạt người tội lỗi. Thiên Chúa không thể và sẽ không bao giờ làm ngơ bất kỳ người nào không giữ luật công chính. Luật này phản ánh đặc tính của Thiên Chúa. Do đó, phạm luật là chống lại Thiên Chúa và khước từ tính thánh thiện của Ngài. Ngài sẽ chứng minh và xử phạt.

Kinh Thánh nói rằng mọi người đều phạm tội và mất vinh quang của Thiên Chúa (Rm 3:23), nghĩa là tội lỗi đã tách chúng ta xa rời Thiên Chúa (Is 59:2), hậu quả hiển nhiên là sự chết (Rm 6:23) và án phạt (Ep 2:3). Cách duy nhất để được cứu là nhờ tin vào Đức Kitô (Ep 2:8-9; Rm 5:1). Bạn phải tin vào những gì Chúa Giêsu đã làm trên Thập Giá để tha thứ tội lỗi cho chúng ta chứ không tin vào thứ gì khác, dù là điều tốt mà bạn đã làm. Chỉ có Chúa Giêsu mới có thể xoay chuyển án công minh mà Thiên Chúa sẽ đổ lên người tội lỗi.

Phúc Âm nói rằng Chúa Giêsu vì các tội nhân mà chết trên Thập Giá, chịu an táng, và sống lại (1 Cr 15:1-4). Cái chết của Ngài là sự hy sinh đền bù mọi tội lỗi của chúng ta và của toàn thế giới (1 Ga 2:2).

Chúa Giêsu đã chết cho tội lỗi thế gian (1 Ga 2:2), Ngài là con đường duy nhất dẫn tới Chúa Cha (Ga 14:6), và Ngài mặc khải chính Thiên Chúa (Mt 11:27). Ngài có quyền trên trời và dưới đất (Mt 28:18), chỉ nhờ Ngài thì chúng ta mới được cứu độ (Ep 2:3). Ngài có quyền tha tội (Lc 5:20; Mt 9:2), có thể truất phế mọi tội lỗi nơi tâm hồn chúng ta. Ngài có thể giải thoát chúng ta khỏi mọi hệ lụy tội lỗi đã làm chúng ta mù lòa, yếu đuối hoặc thất vọng. Ngài có thể làm vậy vì Ngài mang mọi tội lỗi vào thân thể Ngài mà đưa lên Thập Giá (1 Pr 2:24) để những ai tin vào Ngài thì sẽ được cứu độ.

Nếu bạn không là Kitô hữu, và muốn thoát khỏi án phạt công minh của Thiên Chúa, hãy tìm đến Đấng đã chết vì tội lỗi thế gian, vì các tội nhân (Mt 11:28). Hãy tin tưởng và phó thác vào Chúa Giêsu. Hãy đón nhận Thiên Chúa làm người, đã chịu chết và đã sống lại (1 Cr 15:1-4), hãy xin ơn tha thứ và đón nhận Đức Giêsu Kitô là Thiên Chúa cứu độ (Ga 1:12). Hãy sám hối, ăn năn và chừa cải. Chỉ có Chúa Giêsu mới tẩy sạch mọi tội lỗi khỏi linh hồn bạn và cứu bạn khỏi án phạt công minh của Thiên Chúa. 

Hãy thành tâm sám hối và cầu nguyện với Chúa Giêsu, hãy tìm kiếm Ngài, hãy cầu xin Ngài cứu độ, và Ngài sẽ giải thoát chúng ta bằng Giá Máu Cứu Chuộc. Ngày Thứ Sáu Tuần Thánh:

Lạy Chúa Giêsu, con bất toàn và không thể làm vui lòng Ngài bằng mọi nỗ lực của con. Con biết con đáng phạt tương xứng với tội con đã phạm, vì con không có gì làm vui lòng Ngài. Xin thương xót và tha thứ tội con, xin tẩy rửa con nên tinh tuyền và làm cho con nên công chính. Con tin vào hồng ân cứu độ mà Ngài đã thực hiện trên Thập Giá. Con chỉ cậy nhờ công nghiệp của Ngài mà con có thể được hưởng sự sống đời đời. Xin cứu độ con, lạy Chúa Giêsu!

TRẦM THIÊN THU

Read more

Báo xa đảng, dân xa báo

VRNs (17.04.2014) – Washington DC, USA - Càng gần ngày Hội nghị Trung ương đảng  lần 9  diễn ra trước kỳ họp 7 của Quốc hội cuối tháng 5 (2014), làng  báo ở Việt Nam đã bị lãnh đạo chỉ trích ”còn bộc lộ không ít hạn chế, khuyết điểm, thiếu nhạy bén chính trị, chưa làm tốt chức năng tư tưởng, văn hóa, thậm chí có biểu hiện xa rời tôn chỉ, mục đích, xa rời đối tượng phục vụ, thiên về phản ánh các hiện tượng tiêu cực và tệ nạn xã hội…”

1404170001Tác gỉa Trương Minh Tuấn đã “hạch tội” báo chí như thế trên báo Nhân Dân ngày 11/04/2014, nhưng đây không phải là lần đầu tiên các báo “lề phải” bị chỉ trích không làm theo đúng những cam kết của cơ quan chủ quản (chủ báo) với đảng và nhà nước  như khi xin phép ra báo.

Cách đây 4 tháng, vào ngày 14 tháng 01/2014, Hội nghị báo chí toàn quốc của  600 lãnh đạo các cơ quan báo chí trung ương và địa phương đã phải nghe ông Đinh Thế Huynh, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương gay gắt: “Đầu tiên phải kể đến là tình trạng xa rời tôn chỉ, mục đích, thiên về khai thác mặt trái, giật gân, hình ảnh phản cảm nhằm câu khách vì mục đích kinh tế gia tăng đáng báo động ở một số đơn vị báo chí, nhất là trong các ấn phẩm phụ, số chuyên đề, chương trình truyền hình giải trí…” (Thông tin từ  Hội nghị )

Ông Huynh còn được báo chí trích lời phê bình rằng : “Vẫn còn một số cơ quan báo chí buông lỏng quy trình tác nghiệp, thiếu nhạy bén trong xử lý các tình huống, thông tin sai sự thật, thậm chí có thông tin sai sót ở mức nghiêm trọng, không thể khắc phục hậu quả…”

Cơ quan Tuyên giáo có trách nhiệm “giữ vững tư tưởng chính trị” trong đảng và báo chí để chống lại điều được chế độ gọi là “diễn biến hòa bình” và “chống phá của các thế lực thù địch”.

Những “kẻ thù vô hình” do đảng dựng lên còn bị khép tội  đã làm cho một số đông cán bộ, đảng viên “tự diễn biến” ,“tự chuyển hóa” và “suy thoái đạo đức cách mạng”.

Không thấy ông Huynh  kết tội báo chí cũng đã “tự diễn biến” và “tự chuyển hoá” như trong cán bộ, đảng viên.  Nhưng các người đứng đầu cơ quan chủ qủan báo, Tổng biên tập và có thể một số phóng viên, biên tập viên và số người viết bài cho tờ báo cũng là đảng viên cả.

Có hay chưa chuyện báo chí  đã “chệch hướng tư tưởng” của đảng thì chưa rõ, nhưng tất cả báo-đài  ở Việt Nam đều của các cơ quan, đòan thể và tổ chức của đảng nên khi  ông Đinh Thế Huynh hay bất cứ cấp lãnh đạo nào lên tiếng “vạch lá tìm sâu” trên báo để “hoạnh hoẹ” thì  chính là đảng đã “chửi chính mình” vì nó phản ảnh tình trạng “trên bảo dưới không nghe” hay “cha chung không ai khóc”.

 

NGUYÊN NHÂN SA SÚT

Nhưng tại sao đã xẩy ra tình trạng báo đảng rẽ ngang,  xé rào ? Lý do  vì  cơ quan chủ qủan cần có báo để bảo vệ quyền lợi và khoe thành tích.  Muốn tồn tại phải có tiền để vừa duy trì tờ báo, nuôi phóng viên, cán bộ  và trả tiền bài. Vì vậy họ không thể  cứ mãi mãi là cái loa mà phải nhịn đói để tuyên truyền cho đảng.

Bằng chứng như lời chỉ trích trong bài viết  trên báo Nhân Dân (11/04/2014) của Trương Minh Tuấn đã chê báo chí :”Ít thông tin, tuyên truyền điển hình tiên tiến, gương người tốt, việc tốt, cổ vũ các phong trào thi đua yêu nước…”

Lý do các báo ngại đưa các loại tin “khoe khoang” này vì chúng không đem tiền về cho cơ quan chủ qủan. Hơn nữa cơ quan chủ qủan báo cần phải dành chỗ cho đăng qủang cáo để thu lợi, hay ưu tiên cho việc viết khen “người tốt, việc tốt” của chính cơ quan mình chứ “rỗi công đâu” khen người ngòai để chả được xơ múi gì ?

Vì vậy, một số báo đã xuất bản đến 2 hay 3 phụ bản khác nhau để cạnh tranh lấy qủang cáo với báo khác. Đôi khi  có báo còn dùng cả các chiêu câu khách “phản cảm”, “thiếu văn hóa”, không cần giữ thể diện với “thuần phong mỹ tục” để kiếm tiền nuôi báo !

Vì vậy không lạ khi thấy Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Đinh Thế Huynh đã gay gắt : ““Không thể để tình trạng các báo có xu hướng lá cải tiếp tục hoành hành. Và những người làm báo phải dũng cảm, biết hy sinh, dám từ bỏ nếu có lợi ích trong việc ra đời những phụ trương, những “ấn phẩm bẩn”.

Trong khi ấy thì Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Nguyễn Thành Hưng báo cáo tình trạng đang đi xuống của các báo:” Đến hết tháng 12/2013 cả nước có 838 cơ quan báo chí in (tăng 25 cơ quan). Nếu số bản báo phát hành trên thị trường năm 2012 khoảng 850 triệu bản thì năm 2013 chỉ còn khoảng 836 triệu bản. Tổng doanh thu của báo chí in năm 2013 khoảng 4.100 tỷ đồng, giảm 0,8% so với 2012.

Hết tháng 12/2013, Việt Nam có 92 báo, tạp chí điện tử (cấp mới 19 báo, tạp chí điện tử ). Doanh thu quảng cáo trên báo điện tử trong năm 2013 dù tăng chậm nhưng dự báo thời gian tới rất khả quan.” (Báo Tiền Phong Online ngày 15/01/2014)

Lý do khác khiến báo in  đi xuống vì nhiều độc gỉa đã đọc báo trên mạng internet để vừa có nhiều thông tin lại tiếp cận được nguồn tin khác nhau từ các Nhà báo  Xã hội (Bloggers), nhất là những tin nhà nước không phổ biến hay các báo không dám viết.

Vậy đâu là nguyên nhân báo chí sa sút phẩm chất hay đội ngũ biên tập đã “tự diễn biến” và “tự chuyển hoá” tư tưởng ?

Trương Minh Tuấn có đáp số trên báo Nhân Dân ngày 11/04/2014: “Những ưu điểm, thành tựu cũng như các hạn chế, khuyết điểm của hoạt động báo chí thời gian qua bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân khách quan và chủ quan, trong đó nguyên nhân trước hết là do sự hạn chế, bất cập trong công tác chỉ đạo, quản lý của cơ quan chủ quản.

Thực tế thời gian qua cho thấy, có tình trạng buông lỏng quản lý, thiếu sâu sát, kiểm tra của cơ quan chủ quản và dường như tự cho rằng “vô can” trước những sai phạm của cơ quan báo chí thuộc quyền?”

Vẫn theo lời ông Tuấn thì : “Không ít cơ quan chủ quản, nhất là một số tổ chức xã hội, tổ chức nghề nghiệp buông lỏng vai trò và trách nhiệm chỉ đạo, quản lý theo quy định đối với cơ quan báo chí thuộc quyền. Có nơi, cơ quan chủ quản sau khi xin giấy phép thành lập cơ quan báo chí đã “khoán trắng” cho cơ quan báo chí toàn quyền quyết định hoạt động, dẫn đến tình trạng có cơ quan báo chí lại không chịu sự chỉ đạo, quản lý của cơ quan chủ quản. Một số cơ quan chủ quản thiếu quan tâm, hỗ trợ cơ quan báo chí tháo gỡ khó khăn, thậm chí còn yêu cầu cơ quan báo chí thuộc quyền đóng góp kinh phí hoạt động, lệ thuộc vào kinh phí của cơ quan báo chí; có trường hợp chưa tìm được cách tháo gỡ khó khăn, buộc phải giải thể cơ quan báo chí thuộc quyền. Nhiều trường hợp sai phạm của cơ quan báo chí xử lý không nghiêm hoặc giải quyết không dứt điểm, kịp thời các vụ việc tiêu cực trong cơ quan báo chí, có biểu hiện bao che cho người đứng đầu cơ quan báo chí, dẫn đến khiếu nại, tố cáo vượt cấp, tác động tiêu cực tới cán bộ, phóng viên, biên tập viên….”

Tại sao hàng ngũ báo đảng lại “loạn cào cào” đến thế ? Nó giống hệt như chuyện “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” từ năm 2007 đến nay vẫn chưa trừ được nạn tham nhũng, lãng phí và suy thoái đạo đức trong đảng.

Hầu hết cán bộ,đảng viên có “học” nhưng không bao giờ “hành” những điều “Bác” nói vì nếu thực hành thì “đói” trong khi những kẻ “có chức có quyền” lại cứ cho mình quyền “được tự do tham nhũng và lãng phí làm giầu trên mồ hôi và nước mắt của dân” mà không hề bấn gì !

Thất bại ê chề của Nghị quyết Trung ương 4 (Khoá XI)  về “một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”  là một bằng chứng.

Vì vậy người đứng đầu ngành tư tưởng-văn hoá Đinh Thế Huynh đã dọa sẽ “cạo đầu” cơ quan chủ qủan là nơi “làm chủ” tờ báo. Báo Tiền Phong viết  ngày 15/02/2014: “Ông Huynh khẳng định vai trò của cơ quan chủ quản là rất lớn, trực tiếp, có ý nghĩa quyết định. Vì vậy, trong quy hoạch tới đây sẽ tính đến việc cho dừng những tờ báo mà cơ quan chủ quản không còn hoạt động, hoặc  hoạt động không có hiệu quả, không có khả năng chỉ đạo, lãnh đạo, quản lý tờ báo.”

Chuyện “đảng ra tay  chính đốn và uốn nắn  hàng ngũ báo chí” để kéo cầy cho đảng cũng còn được Bộ Chính trị đặc biệt quan tâm và chỉ thị  phải hành động thay đổi.

Ông Lê Hồng Anh, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư đã thay mặt  16 Ủy viên Bộ chính trị yêu cầu Ban Tuyên giáo Trung ương nhanh chóng “khắc phục chồng chéo trong quản lý báo chí”

Lên tiếng tại Hội nghị toàn quốc tổng kết công tác tuyên giáo năm 2013 và triển khai nhiệm vụ năm 2014, tổ chức ngày 13/1/2014, ông Anh nói : “Trước yêu cầu mới và trước nhiều thách thức, báo chí cần thể hiện rõ tính chiến đấu, trở thành chủ lực trên mặt trận tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch. Tiếp tục đổi mới tư duy về công tác quản lý báo chí trong điều kiện hiện nay; nâng cao tính chủ động trong nắm bắt, phân tích, xử lý tình huống, vấn đề, sự kiện, chủ động trong thông tin, chiếm lĩnh thông tin để định hướng dư luận xã hội. 

Ông Lê Hồng Anh còn chỉ thị : “Cơ quan chủ quản cần phát huy vai trò trách nhiệm quản lý nhà nước; khắc phục sự lỏng lẻo, chồng chéo trong quản lý hoạt động báo chí; không để xảy ra tình trạng xa rời tôn chỉ, mục đích, giật gân câu khách của một số báo, nhất là trong một số ấn phẩm phụ, số chuyên đề, báo mạng, kênh truyền hình. Đẩy nhanh tiến độ quy hoạch tổng thể hệ thống báo chí, khắc phục tình trạng phân tán, trùng lặp, lãng phí nguồn lực.” (Báo Tiền Phong, 13/01/2014)

Nhưng liệu báo chí có nghe theo những lời  chỉ giáo của  các “lãnh đạo” Trương Minh Tuấn, Đinh Thế Huỳnh và Lê Hồng Anh không ?

Chỉ có tương lai mới trả lời được. Nhưng vào thời điểm đảng chuẩn bị họp Hội nghị 9 Trung ương, hay còn được gọi là “Hội nghị giữa nhiệm kỳ” của khóa đảng XI (2011-2016) thì câu chuyện phải “chuyên chính hóa báo chí” để  đặt những cơ quan chủ quản và người làm báo vào “khuôn phép” cho đúng với “đường đi nước bước” của Ban Tuyên giáo và Bộ Chính trị thì chuyện gì cũng có thể xẩy ra, tùy vào phe nào trong đảng  có hy vọng sẽ thắng thế từ nay đến Hội nghị Đảng XII dự trù vào tháng 01 năm 2016.

Có điều rất rõ là trong tình trạng “trâu-bò húc nhau” như thế này thì chỉ có người dân bị thiệt.  Bởi vì khi báo chí  không còn muốn chơi với đảng nữa thì người dân cũng chẳng muốn níu kéo báo chí ở lại với mình làm gì.

Lý do người dân còn mua báo đọc vì  họ không có sự lựa chọn nào khác để so sánh như người dân ở các nước có nền báo chí tự do.

Giữa đảng và “báo chí của đảng” thì thà đừng có cả hai còn hơn để bớt phiền muộn cho dân.

Phạm Trần

Read more