“Đọc
bản tường trình buổi họp ngày 11/4/2008 của cha con Xứ Thái Hà, tôi chợt nhớ
phát biểu của tiến sĩ Nguyễn Đức Truyến, chuyên gia xã hội học tôn
giáo tại Viện Xã hội học, Viện Khoa học Xã hội Việt Nam đã trả lời BBC nhân vụ
các Nữ tử Bác ái cầu nguyện tại vũ trường :
“Nhà nước bắt đầu lắng nghe, chứ
không từ chối đàm phán. Đấy là bước tiến bộ". Tiến bộ ? Phải chăng nhà nước
đã lắng nghe, đã đàm phán với Thái Hà qua buổi làm việc ngày 11/4 ? Theo tôi,
chính quyền chỉ nhượng bộ mời Thái Hà đến, tiếng là để họp nhưng thực chất là hù
dọa, đọc cho cha con Thái Hà nghe các thứ luật kiểu “phạt 80 ngàn” mà họ dự tính
áp dụng để đánh sập lều giáo dân Thái Hà và khai tử Phố Đức Bà, bằng chứng là
đang trong lúc phái đoàn Thái Hà đến cửa quan thì ở nhà chính quyền lại cho
nhiều “quan” đến tận lều “làm công tác tư tưởng” với giáo dân. Các quan cho rằng
giáo dân là những kẻ dại dột bị mấy ông cha dụ dỗ sa vào con đường tội lỗi cứng
đầu với nhà nước. Đánh giá giáo dân Thái Hà như thế là hơi bị yếu đấy ! Thái Hà
đã bao phen điêu đứng vì bị công an cài đặt khắp nơi nên dày dạn kinh nghiệm
chiến trường. Các quan định “hù ma Đức Giáo Hoàng” chăng ?
Gặp
gỡ, đối thoại là làm sao ? Xin lần lượt phân tích các quy định trong điều 8 Nghị
định53/2005/NĐ-CP:
Khoản 1: “Trong quá trình
giải quyết khiếu nại,
người giải quyết khiếu nại lần đầu phải gặp gỡ, đối
thoại trực tiếp với người khiếu nại, người bị khiếu nại, người có quyền, lợi ích
liên quan để làm rõ nội dung khiếu nại, yêu cầu của người khiếu nại và hướng
giải quyết khiếu nại; việc gặp gỡ, đối thoại phải tiến hành công khai,
dân chủ; nếu thấy cần thiết có thể mời đại diện tổ chức chính trị - xã hội tham
dự…”
Như thư tường trình của các
Cha Dòng Chúa Cứu Thế thì cuộc họp kéo dài 4 giờ. Trong đó, riêng vị chủ tọa
buổi họp đã khai mạc bằng bài thuyết trình, nêu ra hướng giải quyết chiếm mất
gần 2 giờ (từ 9g-10g45’). Điều này cho thấy chính quyền mời bên khiếu nại đến để
nghe “dạy bảo” là chính. Và vì phải dạy bảo “điều tốt” cho các bậc tu hành nên
cần bố trí công an hộ tống, cặp kè hai bên tả hữu. Thực ra nhà nước cần gì phải
mời Thái Hà lên mới biết nguyện vọng của họ, ngày hai lượt, họ bày tỏ nguyện
vọng vang cả phố, cứ là rõ mồn một. Chính quyền có thiện chí gì mới thì hãy mời,
còn luận điệu cũ rích “đất tao đã lấy hồi đó bây giờ là của tao” thì có quái gì
mà đối thoại !
Tiếp đó khoản 3 quy định :
“Khi gặp gỡ, đối thoại, người giải quyết khiếu nại phải nêu rõ nội dung cần
đối thoại, kết quả việc xác minh nội dung vụ việc khiếu nại; người tham
gia đối thoại có quyền phát biểu ý kiến, đưa ra những bằng chứng có liên quan
đến vụ việc khiếu nại và yêu cầu của mình”.
Bởi không nhằm đàm phán, đối
thoại nên vị chủ tọa đâu dám hé môi nêu rõ nội dung cần đối thoại như khoản 3
điều 8 quy định. Thế nhưng chẳng lẽ không cho bên khiếu nại trình bày. Thôi đành
chịu khó nghe 15 ý kiến “khó chịu”. Nghe đấy nhưng đâu có ai bắt phải trả lời
hoặc phải trả lời đúng trọng tâm !
Khoản 4 quy định như thế này
: “Việc gặp gỡ, đối thoại
phải được lập thành biên bản; biên bản phải
ghi rõ ý kiến của những người tham gia, tóm tắt kết quả về các nội dung đã đối
thoại, có chữ ký của người tham gia; trường hợp người tham gia đối thoại
không ký xác nhận thì phải ghi rõ lý do; biên bản này được
lưu vào hồ sơ vụ
việc khiếu nại”. Biên bản là chuyện nhỏ. Nếu cần ghi lấy lệ thì “ý kiến” của
các cấp chính quyền bao giờ cũng đáng kính trọng còn ý kiến của kẻ khiếu nại chỉ
là nhải tép ! Lập biên bản xong hình như chỉ có dân đen “trân trọng” còn nhà
nước coi như rác, cứ vi phạm tì tì mà chẳng ma nào làm gì được, vì vi phạm mà
lại có công an đứng gác, ví dụ như ở Thái Hà hoặc 32bis Nguyễn Thị Diệu … giống
mafia bảo kê sòng bài hay ổ nhện.
Riêng cái khỏan 5 Điều 8 thì khó nuốt quá ! “
Kết quả việc gặp gỡ, đối thoại
là một trong các căn cứ làm cơ sở cho việc giải quyết khiếu nại”. Khoản này
cầm chắc là bị quên và thay vào đó vụ việc sẽ được đưa lên báo chí tivi với nội
dung hư cấu như tiểu thuyết, mủ nón bay tá lả chụp ào ào vào đầu dân khiếu kiện.
Tất cả các thứ trích dẫn để quy tội cho dân đen khiếu kiện đều là những văn bản
dưới luật chứ không bao giờ là Hiến Pháp hay Bộ Luật dân sự. Một luật sư cười
ruồi giải thích thế này : Nhà quan có 2 cái ly uống nước : một cái bằng thủy
tinh, một cái bằng gáo dừa. Khi “khách quý” khiếu kiện đến nhà thì tiếp bằng ly
nào ? Hiến Pháp là văn bản pháp luật cao nhất, đó là cái ly bằng thủy tinh chỉ
để khoe, để đưa ra tiếp bè bạn các nước viếng thăm, còn đám dân kiện cáo thì ta
dùng các văn bản dưới luật mình sáng chế ra cỡ “cái gáo dừa” để cho chúng nó
uống là được rồi ! Tòa Khâm Sứ, Tu viện, Nhà thờ, nhà trẻ … đều được uống nước
“dừa” !
Ông
Trịnh Kiên Đĩnh cho biết mục đích của cuộc họp là “
thông báo” cho các
linh mục và giáo dân giáo xứ Thái Hà thì không thể coi đó là “gặp gỡ đối thoại”.
Như thế lời của tiến sĩ Nguyễn Đức Truyến : “Nhà nước bắt đầu
lắng nghe, chứ không từ chối đàm phán. Đấy là bước tiến bộ" trật lất. Bạn đọc cứ
để ý mà xem nay mai chính quyền TP Hồ Chí Minh sẽ tiếp mấy bà xơ Nử Tử Bác Ái
bằng cái gáo dừa tự chế. Mà rất có thể các bà xơ sẽ được úp lên đầu mấy cái gáo
dừa “phản động”, “nghe bọn xấu xúi giục”, “tiếp tay cho bọn phản động nước
ngoài” … và xa hơn còn có thể được “xịt nước hoa” trên đài truyền hình hay báo
chí nữa đấy !