<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Truyền Thông Chúa Cứu Thế</title>
	<atom:link href="http://www.chuacuuthe.com/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.chuacuuthe.com</link>
	<description>Ơn Cứu Chuộc Chứa Chán Nơi Đức Kitô :: Truyền thông Công Giáo</description>
	<lastBuildDate>Fri, 18 May 2012 00:24:40 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.2</generator>
<meta xmlns="http://www.w3.org/1999/xhtml" name="robots" content="noindex,follow" />
		<item>
		<title>Về biểu tình: Cần cho nhiều người biết quyền lợi của công dân được ghi trong hiến pháp</title>
		<link>http://www.chuacuuthe.com/archives/31526</link>
		<comments>http://www.chuacuuthe.com/archives/31526#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 17 May 2012 23:04:43 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bình Luận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.chuacuuthe.com/?p=31526</guid>
		<description><![CDATA[VRNs (18.05.2012) &#8211; Sài Gòn &#8211; Đây là cuộc phỏng vấn với Ông Lý Thái Hùng, tổng bí thứ đảng Việt Tân, ngày 17.05.2012 về vấn đề Biển Đông hiện nay, nhân sự kiện đối đầu rất quyết liệt giữa Trung Quốc và Philippines tại bãi cát ngầm Scarborough còn gọi là đảo Hoàng Nham [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>VRNs </strong><em>(18.05.2012)</em> &#8211; Sài Gòn &#8211; Đây là cuộc phỏng vấn với Ông Lý Thái Hùng, tổng bí thứ đảng Việt Tân, ngày 17.05.2012 về vấn đề Biển Đông hiện nay, nhân sự kiện đối đầu rất quyết liệt giữa Trung Quốc và Philippines tại bãi cát ngầm Scarborough còn gọi là đảo Hoàng Nham vừa qua. Qua sự kiện đó nhân dân Phi có những cuộc biểu tình chống lại sự xâm lăng từ Trung Quốc và Trung Quốc điều đến 33 tàu lớn nhỏ đến khu vực Biển Đông đang tranh chấp giữa các nước trong vùng, trong đó có cả Việt Nam nữa.</p>
<p style="text-align: justify;">Mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn về Biển Đông này:</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Thomas Việt (PV):</strong> <em>Chào Ông Lý Thái Hùng, tôi là Thomas Việt từ Truyền Thông Chúa Cứu Thế, VRNs, như Ông Lý Thái Hùng cũng biết Trung Quốc và Philippines đang có đối đầu tại Biển Đông, <a href="http://www.chuacuuthe.com/archives/31327" target="_blank">nhân dân Phi đang biểu tình chống lại sự xâm lăng từ Trung Quốc</a>, việc biểu tình này cũng giống như hơn 10 cuộc biểu tình tại Sài Gòn và Hà Nội gần một năm trước đây, bắt đầu từ việc tàu Hải Giám Trung Quốc <a href="http://dantri.com.vn/c20/s20-488289/tau-trung-quoc-lai-cat-cap-tau-tham-do-dau-khi-viet-nam.htm" target="_blank">cắt cáp tàu thăm dò dầu khí Bình Minh 02 vào ngày 26/05 và ngay sau đó vào ngày 09/06 tàu Viking 2 lại tiếp tục bị cắt cáp</a>.</em> <em>Xin chào ông Lý Thái Hùng phân tích là tại sao Phi Luật Tân đã có những chống đối khá mạnh mẽ đối với Trung Quốc quanh vùng biển có chủ quyền gần bãi cát ngầm Scarborough trong thời gian gần đây và liệu có dẫn đến những xung đột lớn trên biển Đông hay không? </em></p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Lý Thái Hùng (LTH):</strong> Thưa anh, giữa Phi Luật Tân và Trung Quốc đã có những xung đột về biển Đông từ hai thập niên qua, khởi đi từ lúc Trung Quốc chiếm bãi đá ngầm Vành Khăn nơi hải quân Phi Luật Tân đóng quân trong một cuộc tấn công bất ngờ vào năm 1995.</p>
<p style="text-align: justify;">Từ năm 2009, khi Trung Quốc ngang ngược công bố chủ quyền với bản đồ 9 khúc &#8211; hình lưỡi bò, chiếm 75% diện tích biển Đông thì những cuộc xung đột giữa Trung Quốc với một vài quốc gia ASEAN nằm trong khu vực biển Đông bắt đầu leo thang. Với chủ trương nói trên, Trung Quốc đã thường xuyên cho ngư dân của họ vào đánh cá trong các vùng biển của Phi cũng như đưa một số tàu thăm dò dầu khí ở vùng bãi cát ngầm Scarborough còn gọi là đảo Hoàng Nham.</p>
<p style="text-align: justify;">Bãi cát ngầm Scarborough cách đảo Luzon của Phi Luật Tân khoảng 230 cây số trong khi phần đất gần nhất của Trung Quốc cách bãi cát này là đảo Hải Nam, xa đến 1.200 cây số. Do đó theo Công Uớc Quốc Tế về Luật Biển 1982 của Liên Hiệp Quốc thì rõ ràng, Trung Quốc đã cố tình và ngang nhiên xâm phạm lãnh hải của Phi Luật Tân.</p>
<p style="text-align: justify;">Vì thế Phi Luật Tân đã có những phản ứng khá mạnh đối với Trung Quốc là điều dễ hiểu. Nếu mà chính quyền Phi Luật Tân không làm mạnh thì Trung Quốc sẽ tiếp tục lấn chiếm các quần đảo khác của Phi.</p>
<p style="text-align: justify;">Hơn thế nữa, Phi Luật Tân dưới thời của nữ Tổng Thống Gloria Macapagal Arroyo đã có những hành xử quá khiếp nhược đối với Bắc Kinh, khiến dân chúng bất mãn, nên khi Tổng thống Benigno Aquino III lên nhậm chức vào năm ngoái, đã có chính sách cứng rắn đối với Bắc Kinh để bảo vệ phần lãnh hải đã bị hải quân Trung Quốc xâm phạm trước đó.</p>
<p style="text-align: justify;">Hiện nay Trung Quốc đã đưa 33 tàu gồm tàu hải giám, ngư chính và một số tàu đánh cá đến khu vực bãi cát ngầm Scarborough để ngăn chận cũng như quấy nhiễu những ngư dân Phi Luật Tân đến đánh cá trong vùng biển này. Trong khi đó, Phi Luật Tân chỉ có hai tàu phòng vệ bờ biển được điều đến khu vực này để bảo vệ ngư dân và Hoa Kỳ thì phái Tàu ngầm cao tốc USS North Carolina đến cảng Subic Freeport của Phi Luật Tân nằm gần bãi đá ngầm Scarborough.</p>
<p style="text-align: justify;">Mặc dù không khí hiện nay khá căng thẳng vì quân đội của phía Trung Quốc và Phi Luật Tân đều tuyên bố sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ chủ quyền, nhưng tôi không nghĩ là cuộc xung đột hiện nay sẽ leo thang thành cuộc chiến lớn vì hai lý do:</p>
<p style="text-align: justify;">Thứ nhất, Trung Quốc đang gặp khá nhiều khó khăn nội bộ qua vụ Bạc Hy Lai và nhất là thành phần lãnh đạo thế hệ thứ tư gồm các ông Hồ Cẩm Đào &#8211; Ôn Gia Bảo sắp ra đi, thay thế bởi thế hệ lãnh đạo thứ năm là Tập Cận Bình &#8211; Lý Khắc Cường vào tháng 10 năm nay nên họ không muốn gây phức tạp tình hình.</p>
<p style="text-align: justify;">Thứ hai, Trung Quốc biết rằng nếu họ ra tay tấn công Phi Luật Tân vào thời điềm này thì chỉ làm lợi cho Hoa Kỳ tranh thủ công luận và thu phục các quốc gia ASEAN đứng về phía Hoa Kỳ chống lại Trung Quốc.</p>
<p style="text-align: justify;"> </p>
<p style="text-align: justify;"><em><strong>PV:</strong> Có ý kiến cho rằng trước những sự kiện như 2 nhà báo bị đánh tại Văn Giang; ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam, tuyên bố rằng:“Nhà nước ta không tam quyền phân lập&#8221;; hay những tin tức loan tải liên quan vụ xét xử các nhà báo thuộc câu lạc bộ nhà báo tự do, Blogger Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Anh Ba Sài Gòn&#8230; làm giảm sự chú ý của người dân Việt Nam trước sự xâm lăng của Trung Quốc tại Biển Đông. Ông Lý Thái Hùng có nhận xét gì về về ý kiến này?</em></p>
<p style="text-align: justify;"><strong>LTH:</strong> Qua những tin tức loan tải trên các báo chí và trên các mạng tại Việt Nam thì những điều mà anh vừa đề cập đã xảy ra như vậy. Tức là có bàn tay của Ban Tuyên Giáo trong việc “điều hướng” nội dung biên tập để không đề cập nhiều về sự cứng rắn của Phi Luật Tân đối với Trung Quốc qua những xung đột bãi cát ngầm Scarborough kể từ đầu tháng 4 cho đến nay.</p>
<p style="text-align: justify;"> </p>
<p style="text-align: justify;"><em><strong>PV:</strong> Theo ông thì tại sao Cộng sản Việt Nam lại phải làm như vậy?</em></p>
<p style="text-align: justify;"><strong>LTH:</strong> Điều này cũng dễ hiểu thưa anh. Họ không muốn người dân thấy rằng chính họ quá yếu và quá hèn đối với Trung Quốc so với lãnh đạo Phi Luật Tân.</p>
<p style="text-align: justify;">Vì bị mắc kẹt vòng kim cô “16 chữ vàng”, lãnh đạo CSVN không muốn phá vỡ tình hữu nghị môi hở răng lạnh hiện nay giữa họ với Bắc Kinh nên phải tìm cách ngăn chận mọi lỗ xì gây lên phong trào chống bá quyền Trung Quốc tại Việt Nam.</p>
<p style="text-align: justify;">Tuy nhiên tôi nghĩ là những nỗ lực đánh lạc hướng dư luận như CSVN đang làm hiện nay sẽ không thành công vì làn sóng công khai và bạch hóa mọi chuyện đang xuyên qua mạng Internet đến từng gia đình Việt Nam.</p>
<p style="text-align: justify;"> </p>
<p style="text-align: justify;"><em><strong>PV:</strong> Ông Edwin Lacierda, Người phát ngôn của tổng thống Philippines, nói rằng: chính phủ không thể chặn những người biểu tình vì<a href="http://www.tienphong.vn/the-gioi/576840/Bieu-tinh-lon-nhat-phan-doi-Trung-Quoc-tai-Philippines-tpp.html" target="_blank"> “hiến pháp của chúng tôi bảo vệ quyền tự do biểu đạt và quyền tụ tập hòa bình”</a>. Hiến pháp Việt Nam cũng có những điều khoản tương tự, nhưng dân Việt mà biểu tình thì bị đánh đập, bỏ tù. Vậy thì chúng ta phải làm gì để chống lại cách hành xử vi hiến của nhà cầm quyền?</em></p>
<p style="text-align: justify;"><strong>LTH:</strong> Trước hết, qua sự so sánh của anh về giá trị thực tiễn của hai bản hiến pháp Phi Luật Tân và Việt Nam, cho chúng ta thấy quyền con người tại Việt Nam là “đồ xa xí phẩm”. Nó chỉ để trưng bày trong tủ kiếng để phô trương với thế giới nền dân chủ ảo, hoặc đúng ra là để lãnh đạo Hà Nội tự lừa chính họ … như một đứa trẻ chơi ú tim đứng giữa đám đông, tự bịt mắt mình và tưởng là không ai trông thấy nó cả.</p>
<p style="text-align: justify;">Kế đến, hiến pháp Phi Luật Tân là kết quả trưng cầu ý kiến của mỗi người dân và đặt trên nền tảng phục vụ quyền lợi của người dân. Trong khi hiến pháp CSVN là kết quả của những nhượng bộ mà lãnh đạo cần phải sửa để thích ứng với các nhu cầu duy trì quyền lực độc tôn của đảng.</p>
<p style="text-align: justify;">Sau cùng, chúng ta đừng bao giờ chờ đợi đảng CSVN thay đổi hiến pháp để cho phép người dân không những được đi biểu tình mà còn được bảo vệ như Phi Luật Tân. Chúng ta chỉ có một con đường, là muốn thay đổi phải tích cực tạo áp lực, qua 2 nỗ lực:</p>
<p style="text-align: justify;">1/Cần cho nhiều người biết quyền lợi của công dân được ghi trong hiến pháp, lên tiếng đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải thi hành. Ví dụ việc Quốc hội CSVN khóa XII đã hứa rằng trong nhiệm kỳ này họ phải thông qua luật biểu tình. Việc Quốc Hội CSVN có giữ đúng lời hứa này hay không tùy thuộc vào sự kiên trì đấu tranh và đòi hỏi liên tiếp của chúng ta bây giờ cũng như về sau.</p>
<p style="text-align: justify;">2/Phải tạo điều kiện để có những phản kháng tập thể bằng phương thức đấu tranh bất bạo động. Sự kiện hàng ngàn đồng bào Huyện Văn Giang hay Nam Định đã cùng nhau tụ họp chống việc cưỡng chế chiếm đất trái phép của nhà cầm quyền cần phải làm sao lan rộng ở nhiều nơi thì CSVN mới thấy bị áp lực đủ để phải thay đổi hiến pháp.</p>
<p style="text-align: justify;"> </p>
<p style="text-align: justify;"><em><strong>PV:</strong> Câu hỏi sau cùng liên quan đến nghĩa vụ chung của người Việt Nam chúng ta là khi nhà cầm quyền cứ núp đàng sau 16 chữ vàng để không dám có những phản kháng mạnh mẽ đối với sự xâm lấn từ Trung Quốc, thì chúng ta phải làm gì để chống lại sự xâm lăng này?</em></p>
<p style="text-align: justify;"><strong>LTH:</strong> Thưa anh, trước đây biểu tình là điều khó xảy ra dù là để lên tiếng chống Trung Quốc đã từng sát hại ngư dân Việt Nam xảy ra hồi năm 2005 rồi năm 2009. Nhưng sự kiện đồng bào và giới trí thức đã thực hiện 11 cuộc biểu tình chống Trung Quốc năm ngoái, sau vụ họ cắt cáp tàu Bình Minh 02 trên phần lãnh hải của Việt Nam, đã cho thấy không có chế độ nào có thể ngăn nổi lòng yêu nước của người dân.</p>
<p style="text-align: justify;">Do đó, tôi nghĩ là chúng ta phải hành xử quyền yêu nước của mình đi biểu tình trong ôn hòa bất bạo động như nhân dân Phi Luật Tân, Đài Loan đã làm. Đồng thời vận động dư luận quốc tế và Hoa Kỳ cho vấn đề này, với sự liên kết cùng các quốc gia trong vùng biển tranh chấp.</p>
<p style="text-align: justify;"> </p>
<p style="text-align: justify;"><em><strong>PV:</strong> Cảm ơn Ông Lý Thái Hùng</em></p>
<p style="text-align: justify;"> </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.chuacuuthe.com/archives/31526/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Từng bước đi về&#8230;</title>
		<link>http://www.chuacuuthe.com/archives/31515</link>
		<comments>http://www.chuacuuthe.com/archives/31515#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 17 May 2012 20:40:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>cheoreo</dc:creator>
				<category><![CDATA[Blog Thành Viên]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.chuacuuthe.com/?p=31515</guid>
		<description><![CDATA[VRNs (18.05.2012) &#8211; Khác với những dư chấn đọng lại nơi các tông đồ vào hơn một tháng trước, lúc họ mới trải qua cơn hãi hùng về cuộc khổ nạn của Đức Giêsu, thì ngày hôm nay, khi tiễn biệt Đức Giêsu về trời, các tông đồ lại hoan hỉ hạnh phúc và tràn [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>VRNs</strong> <em>(18.05.2012)</em> &#8211; Khác với những dư chấn đọng lại nơi các tông đồ vào hơn một tháng trước, lúc họ mới trải qua cơn hãi hùng về cuộc khổ nạn của Đức Giêsu, thì ngày hôm nay, khi tiễn biệt Đức Giêsu về trời, các tông đồ lại hoan hỉ hạnh phúc và tràn đầy niềm vui. Niềm vui phục sinh giờ đây đã hoàn toàn chiếm hữu các ông.</p>
<p style="text-align: justify;">Sau 40 ngày ở lại để động viên, ủy lạo tinh thần các tông đồ, Đức Giêsu đã mặc khải mình ra cho các ông được xem thấy tỏ tường, được rờ tận tay, thấy tận mắt một Đức Giêsu chịu khổ nạn thực sự với những vết đinh, những mũi dao, những vết đòn từ cạnh sườn. Không còn hoài nghi ngờ vực gì nữa, các tông đồ như cùng được sống lại thật với Ngài. Từ nay, các ông hăng hái ra đi, loan truyền tin vui cứu độ. Tội lỗi, sự dữ không còn ngăn cản được các ông. Phải làm chứng, phải loan truyền về ơn cứu độ của Thiên Chúa. Phải nói cho thế giới biết rằng, Đức Giêsu người Nadareth mà họ đã đóng đinh vào thập giá đó, Ngài đã chết và đã sống lại, Ngài đã toàn thắng thế lực sự dữ mang lại niềm vui ơn cứu độ. Tận mắt chúng tôi đã thấy, đã tin và chúng tôi đang làm chứng.</p>
<p style="text-align: justify;">Từ những môn đồ nhát đảm, sợ sệt, nay đã trở thành những chứng nhân kiên cường. Quyền năng và ân sủng của Ngài luôn ở cùng các ông. Việc tử nạn và phục sinh của Đức Giêsu đã mang lại ơn cứu độ cho con người, <em>“Ai tin và chịu phép rửa thì được cứu độ, ai không tin thì bị kết án” </em>( Mc 16, 16). Đây là án phạt của tội cứng lòng, của việc ngoan cố, chai lì, phủ nhận sự hiện diện quyền năng và tình yêu vô biên của Thiên Chúa trên con người, trong vũ trụ.</p>
<p style="text-align: justify;">Sức mạnh phục sinh luôn hiện diện ở những kẻ tin, ở những con người thuộc về Thiên Chúa. Dấu lạ của những người tin: <em>“Nhân danh Thiên Chúa, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, họ cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tên trên người bệnh, thì những người này cũng sẽ được mạnh khỏe”</em> (Mc 16, 18).</p>
<p style="text-align: justify;">Khi tình yêu lên ngôi, cũng chính là lúc con người mạnh mẽ nhất. Chính tình yêu thúc đẩy họ làm được những việc phi thường mà không có một lý lẽ nào có thể giải thích. Chỉ cần có Thiên Chúa, chỉ cần có sự hiện diện của Ngài trong tâm hồn, con người có thể làm được tất cả. Các tông đồ, những chứng nhân đích thực của Tin mừng, các ngài đã có những trải nghiệm chân thực với Thiên Chúa cho nên các ngài đã dùng cả cuộc đời còn lại để minh chứng cho niềm tin của mình. Niềm tin lúc này đã trở thành máu thịt, đã trở thành nhiệt huyết trong tâm lòng các ông: <em>“Các tông đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng”</em> (Mc 16, 20). Riêng Đức Giêsu thì được đưa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa. Ngài đã hoàn tất sứ mạng Thiên Chúa Cha trao phó, bây giờ Ngài ủy thác lại cho chúng ta, những người tin, những người đã sống cận kề với Ngài, những người đã trải nghiệm đời sống linh thiêng với Ngài.</p>
<p style="text-align: justify;">Sứ mệnh loan báo Tin mừng không phải là trọng trách của riêng ai nhưng là của tất cả những kẻ tin, những người thuộc về Thiên Chúa. Chúng ta phải có bổn phận làm cho Ngài sống giữa lòng thế giới. Chúng ta phải có bổn phận truyền lửa phục sinh, loan truyền tin vui cứu độ cho muôn người, để tất cả thế giới ai cũng được nhận biết Thiên Chúa, ai cũng lãnh nhận ơn cứu độ.</p>
<p style="text-align: justify;">Thế nhưng, vấn nạn hệ tại làm thế nào để có thể loan báo Tin mừng, loan báo bằng cách nào, loan báo thế nào để nhân loại tin chính là vấn nạn nan giải đau đầu của Giáo Hội. Giảng về Chúa, giảng về giáo lý, huấn đức của Ngài thì rất dễ, nhưng sống chứng nhân về Ngài lại khó vô cùng. Chính vì điểm này mà hiếm người tin vào Chúa. Phần vì nhân chứng sống phản chứng, phần vì sự thách đố của đời sống đức tin… cuối cùng Thiên Chúa bị khước từ, quên lãng!</p>
<p style="text-align: justify;">Đức Giêsu đã về trời, câu chuyện lịch sử về Ngài đã khép lại, sứ mệnh của Ngài cũng đã hoàn tất. Phần còn lại đều là trách nhiệm, bổn phận của chúng ta, người Kytô hữu. Phải sống làm sao, sống như thế nào để minh chứng cho thế giới biết chúng ta cũng đang theo chân Đức Giêsu về trời trên con đường khổ nạn và phục sinh.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Lạy Chúa, cuộc sống của con là trên thiên quốc, hạnh phúc đời đời của con cũng là ở đó, vậy mà đôi lúc con sống như thể trần thế này là cứu cánh, là tất cả của con. Để rồi con sống nô lệ cho đồng tiền, lời khen, danh vọng, sắc đẹp và địa vị… như không còn biết Thiên Chúa là ai. Nếu như hiểu được giá trị cao quí của thiên quốc, có lẽ con đã sống tốt hơn, hăng say hơn, và không tự làm khổ mình đến vậy vì những tưởng cuộc đời chỉ là thập giá. Nguyện xin Chúa phục sinh luôn ở trong con, ở với con, cho con niềm tin, cho con sức mạnh, vượt thoát mọi cám dỗ, cạm bẫy ở đời, kiên cường làm chứng nhân cho ơn phục sinh toàn thắng. Ước gì mỗi khoảnh khắc qua đi, con đều cảm nhận được sự chờ đợi, yêu thương của Chúa,, giúp con can đảm từng bước đi về… với Ngài!</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em> </em></p>
<p style="text-align: right;"><strong>M. Hoàng Thị Thùy Trang.</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.chuacuuthe.com/archives/31515/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Việt Nam cần có một Hiến pháp mới</title>
		<link>http://www.chuacuuthe.com/archives/31514</link>
		<comments>http://www.chuacuuthe.com/archives/31514#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 17 May 2012 20:16:54 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bình Luận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.chuacuuthe.com/?p=31514</guid>
		<description><![CDATA[VRNs (18.05.2012) &#8211; California, USA &#8211; Hội nghị Trung ương 5 của Ban Chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam chấm dứt tại Hà Nội ngày 15-05-(2012) sau 9 ngày họp bàn chính về sửa đổi Hiến pháp 1992, chuyện đất đai của nước thuộc về ai và hỏi nhau tại sao tham [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>VRNs </strong><em>(18.05.2012)</em> &#8211; California, USA &#8211; Hội nghị Trung ương 5 của Ban Chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam chấm dứt tại Hà Nội ngày 15-05-(2012) sau 9 ngày họp bàn chính về sửa đổi Hiến pháp 1992, chuyện đất đai của nước thuộc về ai và hỏi nhau tại sao tham nhũng vẫn tràn lan để cuối cùng xác nhận lại quyền toàn trị của đảng theo kế hoạch “đánh bùn sang ao”.</p>
<p style="text-align: justify;">Đây là cách làm vá víu cố đám ăn xôi lạc hậu truyền thống của những người cộng sản Việt Nam ở thế kỷ 21 phản bội lại tinh thần và chủ trương dân là chủ đất nước của các Tác gỉả của Hiến pháp đầu tiên năm 1946, trong đó có người lập ra đảng Cộng sản Việt Nam Hồ Chí Minh.</p>
<p style="text-align: justify;">Không những thế, cứ mỗi lần đảng sửa Hiến pháp thì quyền của dân ghi trong Hiến pháp lại bị nhà nước lấy mất bởi những cán bộ, đảng viên lạm quyền hay bị nhà nước vô hiệu hoá bằng các luật lệ phản Hiến pháp.</p>
<p style="text-align: justify;">Hãy xem:</p>
<p style="text-align: justify;">Trong Điều thứ 1, Hiến pháp 1946 tuyên xưng : “<em>Nước Việt Nam là một nước dân chủ cộng hoà. Tất cả quyền bính trong nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam, không phân biệt nòi giống, gái trai, giàu nghèo, giai cấp, tôn giáo</em>.”</p>
<p style="text-align: justify;">Đến Điều thứ 21, tính dân chủ và ý thức tôn trọng quyền làm chủ đất nước của người dân cũng đã được xác định không quanh co, e dè : “<em>Nhân dân có quyền phúc quyết về Hiến pháp và những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia, theo điều thứ 32 và 70.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Điều thứ 32 viết: “<em>Những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia sẽ đưa ra nhân dân phúc quyết, nếu hai phần ba tổng số nghị viên đồng ý.</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Cách thức phúc quyết sẽ do luật định.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Điều thứ 70 còn quy định thêm quyền quyết định tối hậu phải thuộc về toàn dân: “ <em>Sửa đổi Hiến pháp phải theo cách thức sau đây:</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>a) Do hai phần ba tổng số nghị viên yêu cầu.</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>b) Nghị viện bầu ra một ban dự thảo những điều thay đổi.</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>c) Những điều thay đổi khi đã được Nghị viện ưng chuẩn thì phải đưa ra toàn dân phúc quyết.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Rất tiếc Hiến pháp 1946 chưa có thời gian thi hành thì bị chiến tranh làm gián đọan.</p>
<p style="text-align: justify;">Sau khi đất nước bị chia đôi bởi Hiệp định Geneve 1954, hai miền Nam-Bắc có hai thể chế chính trị khác nhau.</p>
<p style="text-align: justify;">Miền Bắc theo chế độ Cộng sản độc tài và miền Nam theo chế độ dân chủ, tự do.</p>
<p style="text-align: justify;">Từ lần sửa Hiến pháp năm 1959 ở miền bắc khi Hồ Chí Minh, người có trách nhiệm với Hiến pháp 1946 còn sống, quyền cao cả của dân ghi trong các Điều 21,32 và 70 bị đảng hủy bỏ mà dân không được hỏi ý.</p>
<p style="text-align: justify;">Dù khi ấy, một nửa nước Việt Nam ở miền bắc do đảng Lao động Việt Nam cai trị với tên gọi của nước là “Việt Nam dân chủ cộng hoà” với Ðiều 4 của Hiến pháp 1959 viết nguyên văn rằng: “<em>Tất cả quyền lực trong nước Việt Nam dân chủ cộng hoà đều thuộc về nhân dân</em>”, nhưng trong thực tế người dân sống từ bắc vỹ tuyến 17 đến biên giới Việt-Tầu không được tự do sử dụng quyền lực của mình mà phải hành xử quyền này “<em>thông qua Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp do nhân dân bầu ra</em>”.</p>
<p style="text-align: justify;">Vì vậy người dân miền bắc đã bị đảng khóa tay khi Ðiều 112 của Hiến pháp 1959 trao độc quyền sửa Hiến pháp cho Quốc hội, như đã viết : “<em>Chỉ có Quốc hội mới có quyền sửa đổi Hiến pháp. Việc sửa đổi phải được ít nhất là hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Sau khi chiếm được miền Nam (Việt Nam Cộng hòa) tháng 04/1975, đảng Lao động Việt Nam được đổi tên là đảng Cộng sản Việt Nam sau Đại hội đảng kỳ IV năm 1976, và nhà nước “<em>Việt Nam Dân chủ Cộng hòa</em>” đã được đổi thành “<em>Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Lãnh đạo đảng CSVN lúc đó là Lê Duẩn, Tổng Bí thư đảng, một người Cộng sản cực kỳ bảo thủ và cuồng tín đã cùng với Lê Đức Thọ, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương và Trường Chinh, Chủ tịch Quốc hội, chủ trương sửa Hiến pháp năm 1980 theo quan niệm “thừa thắng xông lên” nhuộm đỏ cả nước.</p>
<p style="text-align: justify;">Do đó Điều 2 của Hiến pháp 1980, thay cho Hiến pháp 1959, mới cực đoan và tham vọng viết rằng: “<em>Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước chuyên chính vô sản. Sứ mệnh lịch sử của Nhà nước đó là thực hiện quyền làm chủ tập thể của nhân dân lao động, động viên và tổ chức nhân dân tiến hành đồng thời ba cuộc cách mạng: cách mạng về quan hệ sản xuất, cách mạng khoa học &#8211; kỹ thuật, cách mạng tư tưởng và văn hoá, trong đó cách mạng khoa học &#8211; kỹ thuật là then chốt; xoá bỏ chế độ người bóc lột người; đập tan mọi sự chống đối của bọn phản cách mạng trong nước, mọi hành động xâm lược và phá hoại của kẻ thù bên ngoài; xây dựng thắng lợi chủ nghĩa xã hội, tiến tới chủ nghĩa cộng sản; góp phần củng cố hoà bình và đẩy mạnh sự nghiệp cách mạng của nhân dân thế giới.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Từ chủ trương độc tài độc trị này mà, lần đầu tiên trong Hiến pháp, những người CSVN mới công khai vạch áo cho thế giới xem lưng, khi họ viết trong Điều 4: “<em>Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong và bộ tham mưu chiến đấu của giai cấp công nhân Việt Nam, được vũ trang bằng học thuyết Mác &#8211; Lênin, <span style="text-decoration: underline;">là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo xã</span> <span style="text-decoration: underline;">hội</span>; là nhân tố chủ yếu quyết định mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam.</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Đảng tồn tại và phấn đấu vì lợi ích của giai cấp công nhân và nhân dân Việt Nam.</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Các tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Cũng giống như Hiến pháp 1959, nhóm Lê Duẩn tái khẳng định việc cướp mất quyền làm chủ của dân khi viết trong Điều 147 của Hiến pháp 1980 rằng: “<em>Chỉ Quốc hội mới có quyền sửa đổi Hiến pháp. Việc sửa đổi Hiến pháp phải được ít nhất là hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Sau khi Lê Duẩn (1986) và Trường Chinh (1988) lần lượt qua đời, thành phần có đầu óc thực tiễn hơn, sau khi đã thực hiện công cuộc được gọi là “Đổi mới” để cứu đảng khỏi tan và dân khỏi đói dưới thời Tổng Bí thư đảng Nguyễn Văn Linh, và tiếp theo sau sự tan rã gây chấn động toàn cầu của thế giới Cộng sản do Nga Sô lãnh đạo năm 1991, bản Hiến pháp 1992 của Việt Nam ra đời đã bỏ đi nhiều ngôn ngữ cuồng tín của thời Lê Duẩn.</p>
<p style="text-align: justify;">Tuy nhiên đảng này, vì nhu cầu tồn tại để tham quyền cố vị, vẫn ù lì viết ra Hiến pháp mới dựa theo nội dung của “<em>Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội</em>&#8220;, được Đại hội đảng kỳ VII chấp thuận ngày 27-6-1991. Đỗ Mười, một đảng viên bảo thủ giáo điều khác, thay Nguyễn Văn Linh làm Tổng Bí thư.</p>
<p style="text-align: justify;">Cương lĩnh lạc hậu này đã phản ảnh chủ trương “cố đấm ăn xôi” của thành phần lãnh đạo lạc hậu, không có lương tâm từ bỏ địa vị và quyền lợi phe nhóm để phá tan yêu cầu dân chủ hóa đất nước cho dân thoát khỏi đói nghèo và chậm tiến.</p>
<p style="text-align: justify;">Bằng chứng này đã thể hiện trong 3 đoạn quan trọng nhưng giáo điều, hão huyền và lạc hậu của phe bảo thủ trong đảng CSVN khi họ ngô nghê nhận định rằng:</p>
<p style="text-align: justify;">(1) “<em>Mâu thuẫn giữa các nước tư bản phát triển và các nước đang phát triển ngày càng tăng lên. Chính sự vận động của tất cả những mâu thuẫn đó và cuộc đấu tranh của nhân dân lao động các nước sẽ quyết định số phận của chủ nghĩa tư bản.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">(2) “<em>Chủ nghĩa xã hội hiện đứng trước nhiều khó khăn, thử thách. Lịch sử thế giới đang trải qua những bước quanh co; song, loài người cuối cùng nhất định sẽ tiến tới chủ nghĩa xã hội vì đó là quy luật tiến hoá của lịch sử.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Từ tư duy lạc lõng này, dù nhân dân Nga sau 70 năm bị xỏ mũi đã vứt chủ nghĩa Cộng sản vào sọt rác, Cương lĩnh vẫn khẳng định tiếp tục bám lấy chủ nghĩa Cộng sản:</p>
<p style="text-align: justify;">(3) “<em>Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc. Đảng lấy chủ nghĩa Mác &#8211; Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động, lấy tập trung dân chủ làm nguyên tắc tổ chức cơ bản.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Đó là lý do tại sao Điều 4 của Hiến pháp 1992 đã được viết rằng: “<em>Ðảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác &#8211; Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của Ðảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Và mặc dù Ðiều 2 của Hiến pháp 1992 đã minh thị “<em>Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân mà nền tảng là liên minh giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và tầng lớp trí thức”, </em>nhưng trong thực tế người dân không có quyền làm chủ đất nước.</p>
<p style="text-align: justify;">Các thành phần tạo thành lực lượng nồng cốt cho đảng gồm công nhân, nông dân và trí thức đã bị đảng vắt chanh bỏ vỏ, gạt ra ngoài mọi quyết định liên quan đến vận mệnh dân tộc.</p>
<p style="text-align: justify;">Tất cả mọi việc của dân đều do một thiều số lãnh đạo đảng có chân trong Bộ Chính trị, từ 14 đến vài chục người tùy theo thời kỳ, quyết định và tự làm lấy. Quyền<em> “phúc quyết về Hiến pháp và những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia” </em>của dân quy định trong Hiến pháp tiên khởi 1946 đã bị đảng tịch thu không cần có giấy biên nợ!</p>
<p style="text-align: justify;">Do đó mà Điều 147 của Hiến pháp 1980 đã được lập lại nguyên con trong Hiến pháp 1992 rằng: “<em>Chỉ Quốc hội mới có quyền sửa đổi Hiến pháp. Việc sửa đổi Hiến pháp phải được ít nhất là hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Như vậy, nếu so với nội dung Hiến pháp 1946 thì tinh thần dân chủ và quyền làm chủ đất nước của người dân đã được bảo vệ hơn 3 Hiến pháp sau này từ 1959,1980 đến 1992.</p>
<p style="text-align: justify;">Nói cách khác, càng sửa, Hiến pháp Việt Nam càng tụt hậu và phản dân chủ. Vậy mà ông Nguyễn Phú Trọng vẫn huênh hoang nói ngày 15-05 (2012) rằng: “<em>Có thể nói, Hiến pháp năm 1992 (được sửa đổi, bổ sung năm 2001) là thành quả rất to lớn của cách mạng, là bước phát triển nhận thức, đổi mới tư duy của Đảng ta, Nhà nước ta, đóng góp hết sức quan trọng, tạo nên những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử trong công cuộc đổi mới ở nước ta.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Nếu đảng đã đổi mới tư duy<em> </em>thì phải đổi mới cả về chính trị song song với đổi mới kinh tế thì đất nước và con người Việt Nam mới có thể “vươn lên ngang tầm thời đại” với thế giới.</p>
<p style="text-align: justify;">Đàng này đảng vẫn độc quyền chính trị, độc đảng cai trị và nắm toàn bộ hệ thống thông tin, báo chí để tuyên truyền cho chủ trương và chính sách của đảng, dù dân không muốn.</p>
<p style="text-align: justify;">Người dân, trong mọi giai đoạn có Hiến pháp mới, đã bị đảng gạt ra ngoài lề xã hội và đã bị dùng làm quân tốt cho các trò chơi dân chủ gỉả tạo như trong các cuộc bầu cử Quốc hội và Hội dồng nhân dân “đảng chọn dân bầu”.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng ông Trọng vẫn cứ nói bừa rằng: “<em>Các đề xuất sửa đổi, bổ sung phải dựa trên kết quả tổng kết sâu sắc thực tế thi hành Hiến pháp năm 1992 và các đạo luật có liên quan; quán triệt đầy đủ yêu cầu thể chế hoá Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển năm 2011) và Nghị quyết Đại hội XI của Đảng; tiếp tục kế thừa những quy định của Hiến pháp năm 1992 và các bản Hiến pháp trước đây còn phù hợp.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Phải chăng ông Trọng muốn cho mọi người biết rằng mọi sửa đổi Hiến pháp vẫn phải làm theo những gì đã có sẵn, nhất là nội dung của Cương lĩnh 1991 đã được bổ sung và phát triển thêm năm 2011?</p>
<p style="text-align: justify;">Do đó, không ngạc nhiên khi nghe ông Trọng nhắc lại rằng: “<em>Đảng Cộng sản Việt Nam &#8211; đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của dân tộc &#8211; là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Như vậy là Điều 4 của Hiến pháp 1992 giành độc quyền cai trị đất nước cho đảng vẫn được giữ nguyên và quyền “<em>phúc quyết về Hiến pháp và những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia” </em>như nói trong Hiến pháp 1946 sẽ tiếp tục bị loại bỏ.</p>
<p style="text-align: justify;">Ông Trọng cũng nói hôm 15-5 (2012) rằng: “<em>Về quy trình sửa đổi Hiến pháp, cần thực hiện theo tinh thần Nghị quyết Trung ương 2</em> (khoá XI) ngày 10-07-2011”, theo đó Ban chấp hành Trung ương đảng đã khẳng định rằng: “<em>Bản chất Nhà nước ta là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân, do Đảng Cộng sản lãnh đạo… khẳng định Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân và của dân tộc Việt Nam, theo chủ nghĩa Mác &#8211; Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, là Đảng cầm quyền, là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Ông Trọng còn bảo sửa đổi cũng phải làm theo “Điều 147 của Hiến pháp hiện hành”, có nghĩa “<em>Chỉ Quốc hội mới có quyền sửa đổi Hiến pháp. Việc sửa đổi Hiến pháp phải được ít nhất là hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành”.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Như thế thì sửa cũng như không dù mọi việc, theo Trọng phải <em>“tiến hành một cách chặt chẽ, khoa học, dưới sự lãnh đạo của Đảng</em>”, và cũng có “<em>sự tham gia của các chuyên gia, các nhà khoa học, các nhà quản lý và tổ chức lấy ý kiến rộng rãi của nhân dân về các nội dung sửa đổi, để Quốc hội có đầy đủ cơ sở xem xét, quyết định”.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng liệu Quốc hội của đảng có can đảm loại trừ quyền lãnh đạo toàn diện của đảng ghi trong Điều 4 Hiến pháp 1992 như Trọng đã lập đi lập lại nhiều lần không?</p>
<p style="text-align: justify;">Không ai nghĩ “phép lạ” này sẽ xẩy ra cho người dân Việt Nam.</p>
<p style="text-align: justify;">Vì vậy, Việt Nam cần phải có một Hiến pháp mới, trong đó quyền làm chủ đất nước, quyền quyết định tương lai chính trị của đất nước phải do dân tự quyết.</p>
<p style="text-align: justify;">Có như thế Việt Nam mới có thể vượt qua khỏi ngưỡng cửa của đói nghèo và chậm tiến trong thế kỷ 21. Mọi nỗ lực làm ngược lại, kể cả việc sửa đổi vá víu Hiến pháp 1992 chỉ làm cho đất nước tiếp tục nghèo nàn và nhân dân lạc hậu thêm mà thôi.</p>
<p style="text-align: justify;">Đó cũng chính là câu trả lời cho đảng tại sao đại đa số cán bộ đảng và viên chức nhà nước, nhất là những thành phần có chức có quyền chưa bao giờ nghiêm chỉnh tuân thủ Ðiều 8 của Hiến pháp 1992 viết rằng: “<em>Các cơ quan Nhà nước, cán bộ, viên chức Nhà nước phải tôn trọng nhân dân, tận tụy phục vụ nhân dân, liên hệ chặt chẽ với nhân dân, lắng nghe ý kiến và chịu sự giám sát của nhân dân; kiên quyết đấu tranh chống mọi biểu hiện quan liêu, hách dịch, cửa quyền, tham nhũng.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Ngược lại rất nhiều cán bộ, đảng viên không còn là “đây tớ” của nhân dân nữa mà là những “ông chủ giầu có” hách dịch, quan liêu, nhũng nhiễu, mất phẩm chất, thoái hoá, phản dân, coi dân như tôm tép để hành hạ, bòn rút của cải tệ hại hơn bất kỳ thời đại nào trong lịch sử.</p>
<p style="text-align: justify;">Đó là lý do tại sao dân bây giờ không còn muốn dây dưa, liên hệ máu thịt gì với đảng nữa.</p>
<p style="text-align: justify;"> </p>
<p style="text-align: justify;"><strong>ĐẤT CỦA DÂN NHƯNG NHÀ NƯỜC LÀM CHỦ</strong><strong><br /> </strong><br /> Bằng chứng đã thấy ở vụ đàn áp, cưỡng chế đất đai của gia đình nông dân-trí thức Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng ngày 05/01 (2012); vụ đánh người lấy đất ở Văn Giang, Hưng Yên ngày 24/04 (2012) và đánh dân thu đất ở Vụ Bản, Nam Định ngày 09/05 (2012).</p>
<p style="text-align: justify;">Nguyên do tại sao các vụ khiếu kiện đất đai hiện nay đã tăng lên từ 70 đến 80% đã được giải thích trong diễn văn bế mạc Hội nghị 5 ngày 15-05 (2012) của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng: “<em>Tuy nhiên, công tác quản lý nhà nước về đất đai còn nhiều bất cập. Quy hoạch sử dụng đất và quy hoạch chuyên ngành chưa đồng bộ, chất lượng thấp; việc thực hiện quy hoạch, thu hồi đất và tuân thủ pháp luật ở một số nơi chưa nghiêm; thủ tục hành chính còn rườm rà, thiếu công khai, minh bạch. Công tác đền bù, giải phóng mặt bằng, xác định giá đất, hỗ trợ tái định cư mỗi khi phải thu hồi đất rất khó khăn. Công tác giải quyết khiếu nại, tố cáo, tranh chấp về đất đai chưa đáp ứng yêu cầu, dẫn đến nhiều vụ việc phải qua nhiều cấp kéo dài, rất phức tạp. Việc sử dụng đất ở nhiều nơi còn lãng phí, thất thoát lớn. Thị trường bất động sản, trong đó có quyền sử dụng đất, phát triển không ổn định, thiếu lành mạnh, giao dịch &#8220;ngầm&#8221; khá phổ biến. Tình trạng đầu cơ đất đai, phát triển quá nóng thị trường bất động sản xảy ra ở nhiều nơi, nhất là ở một số thành phố lớn, tác động xấu đến ổn định kinh tế vĩ mô.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng có ai khác, ngoài cán bộ, đảng viên và những kẻ có chức, có quyền mới có thể lộng hành như thế và Trọng đã nhìn nhận: “<em>Lợi ích của Nhà nước và người dân có đất bị thu hồi chưa được bảo đảm tương xứng; chưa đáp ứng được nhu cầu nhà ở, đất ở của các đối tượng chính sách xã hội, cán bộ, công chức, người có thu nhập thấp. Chính sách đất đai đối với một số vùng đồng bào dân tộc thiểu số còn những vướng mắc chậm được giải quyết. Tổ chức bộ máy, năng lực đội ngũ cán bộ về quản lý đất đai chưa đáp ứng được yêu cầu thực thi nhiệm vụ. Một bộ phận cán bộ, công chức lợi dụng chức vụ, quyền hạn để trục lợi, tham nhũng. Việc thanh tra, kiểm tra, giám sát và xử lý các hành vi sai phạm trong quản lý đất đai còn chưa nghiêm.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng ông Trọng lại tiếp tục khẳng định rằng: “<em>Đất đai, rừng núi, sông hồ, nguồn nước, tài nguyên trong lòng đất, nguồn lợi ở vùng biển, thềm lục địa và vùng trời&#8230; thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước là đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý&#8230;”</em> thì rõ ràng ông Trọng đã lấy đất của dân, kể cả đất hương hỏa cha truyền con nối để giao cho Nhà nước quản lý.</p>
<p style="text-align: justify;">Như vậy thì dân chỉ còn “sở hữu miếng giấy, hay cái khố” ?</p>
<p style="text-align: justify;">Đó là lý do tại sao Ủy ban Công lý và Hòa bình của Hội đồng Giám mục Việt Nam, do Đức cha Nguyễn Thái Hợp (Giáo phận Vinh) làm Chủ tịch đã phê bình trong lời tuyên bố “<em>Nhận định về một số tình hình tại Việt Nam hiện nay”</em>, phổ biến ngày 15-05 (2012) như thế này: “<em>Luật đất đai hiện hành, vừa đi ngược tự nhiên, vừa không tôn trọng Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền. Đó là nguyên nhân của khoảng 80% các khiếu kiện trong nước. Các vụ khiếu kiện này đã đi từ khiếu nại cá nhân đến khiếu kiện tập thể; từ khiếu kiện bằng đơn từ đến tập họp phản đối và nay là dùng vũ khí chống lại việc thu hồi đất.</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Luật đất đai qui định đất đai thuộc sở hữu toàn dân, nhưng do Nhà nước quản lý đã làm cho hàng triệu người cảm thấy mất đất và chẳng có quyền tự do hành xử trên “mảnh đất ông bà tổ tiên”. Trên thực tế, sở hữu toàn dân không phải là phương thức quản lý đất đai tốt nhất, còn việc Nhà nước làm chủ sở hữu đã phát sinh đặc quyền, đặc lợi của chính quyền các cấp trong việc quy hoạch và thu hồi đất cho các dự án, tước mất quyền căn bản của người dân.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Căn bệnh trầm kha này, nếu không giải quyết tận gốc rễ thì muôn đời tham nhũng sẽ không bao giờ gỉảm bớt, chưa vội nói đến chấm dứt trong hệ thống cai trị hiện nay của nhà nước Việt Nam.</p>
<p style="text-align: justify;"> </p>
<p style="text-align: justify;"><strong>ÔNG DŨNG MẤT CHỨC CHỐNG THAM NHŨNG</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Đó cũng là lý do tại sao ông Trọng cho biết: “<em>Ban Chấp hành Trung ương đã quyết định chủ trương thành lập Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị; lập lại Ban Nội chính Trung ương, vừa thực hiện chức năng một ban đảng, đồng thời là cơ quan thường trực của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Tại sao có sự chuyển hướng này? Bởi vì, sau 5 năm giữ nhiệm vụ Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng đã tỏ ra bất lực và còn bị mang nhiều tai tiếng liên quan đến các dịch vụ thương mại của con cái và gia đình.</p>
<p style="text-align: justify;">Ông Trọng nói rằng: “<em>Công tác phòng, chống tham nhũng chưa đạt được yêu cầu &#8220;ngăn chặn, từng bước đẩy lùi tham nhũng&#8221;. Tình trạng tham nhũng, lãng phí vẫn còn nghiêm trọng với những biểu hiện ngày càng tinh vi, phức tạp hơn, gây bức xúc trong xã hội và là thách thức lớn đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự quản lý của Nhà nước. Tham nhũng, lãng phí vẫn xảy ra trên nhiều lĩnh vực, ở nhiều cấp, nhiều ngành, nhiều cơ quan, đơn vị, đặc biệt là trong các lĩnh vực và hoạt động liên quan đến đất đai, khoáng sản; đầu tư công; xây dựng cơ bản; quản lý vốn và tài sản của doanh nghiệp nhà nước; tín dụng, ngân hàng; thu chi ngân sách, mua sắm tài sản công; công tác cán bộ; quan hệ giữa cơ quan, cán bộ nhà nước với người dân, doanh nghiệp&#8230;”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Tất cả những tệ nạn này đều có trách nhiệm của ông Nguyễn Tấn Dũng, trong đó có vụ con tầu chìm Vinashin gây thiệt hại cho ngân qũy quốc gia gần 1,000 tỷ đồng mà Dũng vẫn không bị khiến trách hay kỷ luật.</p>
<p style="text-align: justify;">Ông Trọng không chỉ đích danh mà chỉ nói bâng quơ rằng: “<em>Một số cấp uỷ đảng, chính quyền và người đứng đầu chưa quyết tâm lãnh đạo và gương mẫu trong đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí; những bất cập về thể chế, nhất là trong việc ban hành, thực thi luật pháp, cơ chế, chính sách về quản lý kinh tế &#8211; xã hội; trên nhiều lĩnh vực vẫn còn sơ hở, bất cập, thiếu công khai, minh bạch và nhất quán; vẫn còn tình trạng &#8220;xin &#8211; cho&#8221;. Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, thiếu tu dưỡng, rèn luyện, giảm sút ý chí chiến đấu, không làm tròn trách nhiệm, bổn phận trước Đảng, trước nhân dân; kỷ cương, kỷ luật không nghiêm.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Trước đó tại Sài Gòn, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cũng nói với Báo Tuổi Trẻ ngày 02-05 (2012) rằng: “<em>Chống tham nhũng, lãng phí&#8230; thực chất cũng là xây dựng Đảng. Hai vấn đề này đều có mối quan hệ biện chứng với nhau. Chẳng hạn như nếu cuối nhiệm kỳ này, trung ương công bố rằng việc thực hiện nghị quyết trung ương 4 thật tốt, nhưng tham nhũng, lãng phí không giảm là không thành công. Chắc chắn là như thế. Hay nói rõ hơn, nếu như trung ương lãnh đạo chống tham nhũng, lãng phí trong nhiệm kỳ không làm giảm đi, không đẩy lùi được thì cũng có nghĩa nghị quyết trung ương 4 </em>( “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”) <em>không thành công. Nếu không muốn nói là thất bại. </em></p>
<p style="text-align: justify;">Như vậy, tương lai chính trị của ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ ra sao sau bài diễn văn “xẻ da lấy thịt” của ông Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị 5 là điều chưa ai biết, nhưng có một điều chắc chắn là từ nay ông Nguyễn Phú Trọng sẽ là người giữ chức Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng.</p>
<p style="text-align: right;" align="right"><strong>Phạm Trần</strong></p>
<p style="text-align: justify;"> </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.chuacuuthe.com/archives/31514/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Một ước mơ</title>
		<link>http://www.chuacuuthe.com/archives/31511</link>
		<comments>http://www.chuacuuthe.com/archives/31511#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 17 May 2012 19:53:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Blog Thành Viên]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.chuacuuthe.com/?p=31511</guid>
		<description><![CDATA[VRNs (18.05.2012) &#8211; Sài Gòn &#8211; Ngày 21.05.2012, một phái đoàn hùng hậu 92 người gồm một số linh mục và đa số là giáo dân, dưới sự lãnh đạo của Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và Đức cha phụ tá Nguyễn Khảm sẽ lên đường đi viếng Đất Thánh ở nước Do Thái. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>VRNs</strong> <em>(18.05.2012)</em> &#8211; Sài Gòn &#8211; Ngày 21.05.2012, một phái đoàn hùng hậu 92 người gồm một số linh mục và đa số là giáo dân, dưới sự lãnh đạo của Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và Đức cha phụ tá Nguyễn Khảm sẽ lên đường đi viếng Đất Thánh ở nước Do Thái. Chi phí cho cuộc hành hương này lên tới trên 9 tỉ đồng VN. Đó là chưa nói số tiền chi tiêu riêng mỗi người.</p>
<p style="text-align: justify;">Cách đây 2000 năm, đất Do Thái đã trở nên Đất Thánh vì Chúa Giêsu sinh tại đó và cũng đã chết tại nơi ấy. Đó là những kỷ niệm linh thiêng mà người Kitô hữu thao thức đến viếng đất Thánh đó.</p>
<p style="text-align: justify;">Ngày xưa đi viếng đất Thánh là chấp nhận nhiều gian khổ nhọc mệt để đến viếng thăm đất Thánh. Một cuộc hành hương như vậy mới thật là một việc đạo đức đáng giá. Ngày nay với những phương tiện tân thời như máy bay, xe cộ, cuộc hành hương được gói ghém trong một cuộc tham quan các nước trong vòng 15 ngày, không quá cực khổ, nên việc đạo đức cũng có phần nhẹ đi.</p>
<p style="text-align: justify;">Trước biến cố này, tôi lại mơ ước có một cuộc hành hương Đất Thánh trên đất nước Việt Nam do các Giám mục Việt Nam tổ chức.</p>
<p style="text-align: justify;">Đúng thế, Việt Nam là một Đất Thánh. Đất Thánh không chỉ vì mấy thế kỷ trước, bao nhiêu vị thừa sai, linh mục, giáo dân đã đổ máu đào vì Chúa Giêsu. Chính Chúa đã chết trong các vị tử đạo đó. Việt Nam còn là đất Thánh, vì trên quê hương đất nước chúng ta hôm nay, con người Việt Nam nói chung, người Công giáo nói riêng đang đau khổ, bị đày đọa tức là Chúa Giêsu đang đau khổ, đang bị đày đọa, đang tử nạn trong những người ấy.</p>
<p style="text-align: justify;">Hãy đến hành hương những nơi người nông dân bị chế độ cộng sản bóc lột, không còn nhà ở, không còn đất canh tác, không có công ăn việc làm, đi đòi công lý thì bị đẩy từ tòa dưới lên tòa trên, từ tòa trên xuống tòa dưới. Họ là những nông dân cách đây mấy năm từ các tỉnh Tiền Giang, An Giang, Kiên Giang, Bình Định, Bình Phước, Mỹ Tho, Bến Tre, Long An, Bà Rịa &#8211; Vũng Tàu đi đòi công lý. Và dân oan đó vẫn tiếp tục sống trong nghèo đói. Đó là Chúa Giêsu đang bị bóc lột trong đám dân oan đó. Qua cuộc hành hương, là sẽ dùng tiến của nâng đỡ họ, tức là nâng đỡ Chúa Giêsu.</p>
<p style="text-align: justify;">Hãy đến với những nông dân huyện Văn Giang, Hưng Yên, bị cướp đất ruộng của họ để làm khu đô thị Ecopark.</p>
<p style="text-align: justify;">Hãy đi hành hương nơi các nhà tù, nhà giam những người yêu nước. Chính Chúa Giêsu bị đày đọa trong thân xác và tâm hồn những người yêu nước, vì lý do duy nhất là họ sử dụng ôn hòa và chính đáng các quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do báo chí và tự do tôn giáo. Bao nhiêu người vì công lý và hòa bình đang khắc khoải, mòn mỏi, tiêu hao trong các nhà giam, nhà tù của cộng sản. Trong những nạn nhân ấy, chính Chúa Giêsu đang bị đày đọa. Giáo hội Công giáo nên tổ chức hành hương ở những nơi ấy.</p>
<p style="text-align: justify;">Hãy đi hành hương trên Tây Nguyên, nơi mà đảng cộng sản đã trao cho đảng cộng sản Trung Quốc khai thác bauxite, một việc làm hại đến cả dân tộc, cả thế hệ con cháu sau này sẽ gánh chịu hậu quả bi đát do sự hèn nhát câm lặng của thế hệ trước. Đó là nơi Chúa Giêsu đang tử nạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Hãy đi hành hương ở Thái Hà là nơi nhiều tín hữu dầm mưa giãi nắng, chấp nhận bao nhiêu thiệt thòi cho bản thân, cho gia đình, bất chấp bao phiền nhiễu, có người bị đánh đập, phải mang thương tích, phải ngồi tù. Chính Chúa Giêsu đau khổ trong những người hy sinh cho Giáo Hội. Đây cũng là Đất Thánh Chúa Giêsu đang tử nạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Hãy đi hành hương ở xứ đạo Tam Tòa là nơi 20 giáo dân bị công an đánh đập tàn nhẫn, bị giam giữ. Chính Chúa Giêsu đã bị đánh đập trong các giáo dân đó.</p>
<p style="text-align: justify;">Hãy đi hành hương ở Thánh địa Đồng Chiêm, nơi cộng sản điều động hàng ngàn công an, với chó nghiệp vụ và đủ loại vũ khí, rồi dùng hóa chất để cho nổ tung cây Thập giá, cố tình xúc phạm biểu tượng thiêng liêng của Kitô giáo.</p>
<p style="text-align: justify;">Cuộc hành hương này trên đất Việt Nam sẽ đem lại nhiều an ủi cho người đau khổ, đem nhiều ơn thiêng cho người đi hành hương và ít tốn kém và dâng tiền của nâng đỡ những nạn nhân đó, tức là đến với Chúa Giêsu tử nạn trên Đất Thánh Việt Nam.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi chắc rằng cuộc hành hương này làm đẹp lòng Chúa Giêsu đang đau khổ và chết với dân tộc Việt Nam, với người Công giáo Việt Nam.</p>
<p style="text-align: justify;">Mơ ước của tôi thấy có những cuộc hành hương trên Đất Thánh Việt Nam sẽ là hiện thực khi mỗi Giáo phận, Giám mục sẽ tổ chức những cuộc hành hương, mỗi xứ đạo tổ chức những cuộc hành hương trên Đất Thánh Việt Nam, nơi mà hiện nay Chúa Giêsu đang ngồi tù trong các trại giam, nơi Chúa Giêsu đang bị bóc lột, đang bị đánh đập, đang bị tra tấn, đang phải chết tức tưởi. Cuộc hành hương này sẽ làm tỉnh thức lương tâm con người Việt Nam và làm đẹp lòng Chúa Giêsu hơn mọi cuộc hành hương khác, kể cả cuộc hành hương Đất Thánh tại nước Do Thái.</p>
<p style="text-align: justify;">Cuộc hành hương hùng hậu 92 người tại Đất Thánh ở nước Do Thái sẽ lừa dối Vatican là Việt Nam có tự do tôn giáo. Chế độ cộng sản Việt Nam rất muốn các tôn giáo có những lễ hội rầm rộ để che mắt thiên hạ về những vi phạm nhân quyền và không có tự do tôn giáo. Còn những cuộc hành hương Đất Thánh trên nước Việt Nam sẽ chứng minh đất nước này không có tự do tôn giáo, không có tôn trọng nhân quyền.</p>
<p style="text-align: justify;">Và nhà nước cộng sản sẽ làm khó dễ những cuộc hành hương Đất Thánh Việt Nam. Có khó mới có công để làm vinh danh Chúa Giêsu đang tử nạn trên đất nước này và đánh thức lương tâm người Việt Nam.</p>
<p style="text-align: right;"><strong>Lm. Chân Tín DCCT</strong>   <strong></strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.chuacuuthe.com/archives/31511/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Quyết định không cho Nguyễn Hoàng Vi xuất cảnh có hợp luật?</title>
		<link>http://www.chuacuuthe.com/archives/31506</link>
		<comments>http://www.chuacuuthe.com/archives/31506#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 17 May 2012 19:40:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bình Luận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.chuacuuthe.com/?p=31506</guid>
		<description><![CDATA[VRNs (18.05.2012) – Sài Gòn – Theo ông Khổng Mạnh Hùng, phó trưởng phòng quản lý người VN xuất cảnh thì blogger Nguyễn Hoàng Vi chưa được xuất cảnh là do công an tp.HCM đề nghị, với lý do bảo vệ an ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội. Đó là nội [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;"><strong>VRNs </strong><em>(18.05.2012)</em> – Sài Gòn – Theo ông Khổng Mạnh Hùng, phó trưởng phòng quản lý người VN xuất cảnh thì blogger Nguyễn Hoàng Vi chưa được xuất cảnh là do công an tp.HCM đề nghị, với lý do <strong>bảo vệ an ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội</strong>. Đó là nội dung trả lời chính thức trong văn bản số 1052/CV-P3 của Cục quản lý xuất nhập cảnh (XNC) thuộc Bộ công an, do ông Hùng ký ngày 16.05.2012.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">Sự kiện bắt đầu như sau: Lúc 7 giờ sáng nay, 17.04.2012, Nguyễn Hoàng Vi bắt xe đi Phnompenh, Campuchia để tính chuyện buôn bán. Vì gần đây công ty nơi Vi làm việc đã bị áp lực của công an buộc phải ngưng hợp đồng với Vi, dẫn đến tình trạng Vi thất nghiệp.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">Khoảng 09 giờ 30, khi đang làm thủ tục xuất cảnh, tại cửa khẩu Mộc Bài, thì bị nhân viên hải quan giữ lại, yêu cầu kiểm tra đồ đạc, máy tính. Sau đó họ đưa ra lệnh cấm xuất cảnh, với lý do Vi có liên quan đến tổ chức bảo vệ công nhân của Đỗ Thị Minh Hạnh.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">Trở lại nhà, sau gần 3 tuần, không nhận được thông báo gì từ phía Cục quản lý xuất nhập cảnh – Bộ Công an, như những người làm việc ở cửa khẩu quốc tế Mộc bài nói, Nguyễn Hoàng Vi mang đơn khiếu nại đến Cục quản lý xuất nhập cảnh, sáng ngày 10.05.2012.</span></p>
<p><div id="attachment_31508" class="wp-caption aligncenter" style="width: 730px"><a href="http://www.chuacuuthe.com/images/adn.jpg"><img class="size-full wp-image-31508" title="adn" src="http://www.chuacuuthe.com/images/adn.jpg" alt="" width="720" height="960" /></a><p class="wp-caption-text">Công văn Cục quản lý XNC thuộc Bộ công an trả lời Nguyễn Hoàng Vi</p></div>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">Khi biết tin công an vừa trả lời lý do không cho Nguyễn Hoàng Vi xuất cảnh là do “bảo vệ an ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội”, các bloggers và các facebookers đã phản ứng. Tù nhân lương tâm Bùi Thị Minh Hằng đề nghị “thành lập HIỆP HỘI NHỮNG NGƯỜI BỊ CẤM XUẤT CẢNH? Sẽ có nhiều chuyện để hội này ‘lên tiếng’ đây”. Lý do có ý kiến này, vì từ hơn một năm qua, đã có quá nhiều người bị cấm xuất cảnh với những lý do mơ hồ như Hoàng Vi đây và với những thủ tục không đúng quy định của hành chánh. Những người bị cấm xuất cảnh hiện đang ở tại vùng Sài Gòn là cha Phạm Trung Thành, bề trên giám tỉnh DCCT VN, cha Đinh Hữu Thoại, chánh văn phòng DCCT VN, doanh nhân Lê Quốc Quyết, nhà thơ Bùi Chát, blogger Uyên Vũ …</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">Một blogger khác nói tiếu lâm với Hoàng Vi: “Em lại hiểu nhầm CA TPHCM rồi, Trung Cộng đang lăm le ăn hiếp dân ta thêm lần nữa, họ bắt em phải ở nhà là để lo công tác chuẩn bị biểu tình với phản đối, họ sợ em xuất cảnh rồi đi luôn, phải ở nhà mà lo chứ”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">Trong khi đó, một blogger nghiêm túc hơn đã trích lục văn bản luật như sau: “Nghị định số 136/2007/NĐ-CP ngày 17/08/2007 quy định về xuất cảnh, nhập cảnh của công dân Việt Nam.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">Chương 4: QUY ĐỊNH VỀ VIỆC CHƯA ĐƯỢC XUẤT CẢNH, CHƯA ĐƯỢC CẤP GIẤY TỜ CÓ GIÁ TRỊ XUẤT CẢNH, NHẬP CẢNH VIỆT NAM</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">Điều 21. Công dân Việt Nam ở trong nước chưa được xuất cảnh nếu thuộc một trong những trường hợp sau đây:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">1. Đang bị truy cứu trách nhiệm hình sự hoặc có liên quan đến công tác điều tra tội phạm.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">2. Đang có nghĩa vụ chấp hành bản án hình sự.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">3. Đang có nghĩa vụ chấp hành bản án dân sự, kinh tế; đang chờ để giải quyết tranh chấp về dân sự, kinh tế.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">4. Đang có nghĩa vụ chấp hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính, nghĩa vụ nộp thuế và những nghĩa vụ khác về tài chính trừ trường hợp có đặt tiền, đặt tài sản hoặc có biện pháp bảo đảm khác để thực hiện nghĩa vụ đó.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">5. Vì lý do ngăn chặn dịch bệnh nguy hiểm lây lan.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;"><strong>6. Vì lý do bảo vệ an ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội.</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">7. Có hành vi vi phạm hành chính về xuất nhập cảnh theo quy định của Chính phủ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">Và Điều 22, khoản 1, mục d nói rõ: “Bộ trưởng Bộ Công an quyết định chưa cho xuất cảnh đối với những người nêu tại khoản 6 Điều 21 Nghị định này”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">Đối chiếu lý do của ông Hùng, phó trưởng phòng Quản lý người VN xuật cảnh, đưa ra là “vì lý do bảo vệ an ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội”, mà chỉ nói do công an tp.HCM đề nghị, rồi không hề nhắc đến văn thư Quyết định của bộ trưởng công an chưa cho Nguyễn Hoàng Vi xuất cảnh theo điều 21, khoản 6 của Nghị định 136 là có nhiều bất ổn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">Giả thiết thứ nhất, nhân viên soạn thảo văn bản đã quên đưa căn cứ mang tinh pháp lý cụ thể và quan trọng nhất là Quyết định của Bộ trưởng vào thư trả lời, còn ông Khổng Mạnh Hùng thì quan liêu đến mức ký mà không thèm đọc xem mình ký cái gì, nên không nhận ra thiếu sót này.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">Giả thiết thứ hai là chỉ có ý kiến đề nghị của công an tp.HCM thôi, chứ không hề có Quyết định nào của Bộ trưởng như điều 22, khoản 1, mục d của Nghị định 136 quy định. Trường hợp này, Cục quản lý XNC đã lạm quyền, xâm hai quyền lợi của công dân.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">Một blogger góp ý với Hoàng Vi: “Về việc phản ứng đối với những văn bản sai trái có 2 cách:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">1- Theo kiểu chính thống: khiếu nại, tố cáo theo qui định của luật &#8220;khiếu nại tố cáo&#8221; để lấy thêm bằng chứng, mặt khác vừa kiện ra tòa, cách này thường mất thời gian và tốn chi phí hơi nhiều chỉ nên dùng đối với những văn bản sai trái mười mươi và/hoặc được nhiều người quan tâm theo dõi (trường hợp Bùi Hằng đối phó với QĐ 5225)</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">2- Theo kiểu dân oan: một mặt cũng khiếu nại, tố cáo theo qui định của luật &#8220;khiếu nại tố cáo&#8221; để lấy thêm bằng chứng, mặt khác vừa xuống đường biểu tình. Theo tôi An Đổ Nguyễn (nickname của Nguyễn Hoàng Vi) dùng cách này thích hợp hơn, một mặt thường xuyên gởi đơn đốc thúc nhắc nhở đề nghị giải quyết (nhớ giữ chứng cứ), mặt khác chọn thời điểm thích hợp xuống biểu tình (cầm biểu ngữ và/hoặc áo ghi yêu cầu phản đối đứng im lặng)”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: medium;">Hoàng Vi thì cho biết sẽ đi đến cùng, để đòi cho được quyền xuất cảnh của mình.</span></p>
<p style="text-align: right;"><span style="font-size: medium;"><strong>Thuỵ Minh, VRNs</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"> </p>
<p style="text-align: justify;"> </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.chuacuuthe.com/archives/31506/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện thứ hai của Lm. Nguyễn Trường Thăng (2)</title>
		<link>http://www.chuacuuthe.com/archives/31474</link>
		<comments>http://www.chuacuuthe.com/archives/31474#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 17 May 2012 19:32:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Lang Thang Internet]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.chuacuuthe.com/?p=31474</guid>
		<description><![CDATA[VRNs (18.05.2012) - Inrasara - Khi tôi ngỏ ý muốn giới thiệu nhà thơ Inrasara với Cha Thăng, thì thật bất ngờ, Cha đã trả lời như sau: “Anh Trần Can thân mến. Tôi chưa gặp anh Inrasara nhưng tôi rất yêu thơ và niềm tự hào Champa của anh.” Nghe vậy là thích rồi, nhà thơ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>VRNs </strong><em>(18.05.2012)</em> - Inrasara - Khi tôi ngỏ ý muốn giới thiệu nhà thơ Inrasara với Cha Thăng, thì thật bất ngờ, Cha đã trả lời như sau:</p>
<p style="text-align: justify;">“Anh Trần Can thân mến.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi chưa gặp anh Inrasara nhưng tôi rất yêu thơ và niềm tự hào Champa của anh.”</p>
<p style="text-align: justify;">Nghe vậy là thích rồi, nhà thơ của chúng ta cũng oách chứ nhỉ? Thơ Sara và niềm tự hào Champa là hai khái niệm riêng nhưng thật khó tách rời. Sara là giọng thơ của thời đại mới. Đẹp, hiện đại và minh triết. Không (thèm) oán than thù hận. Không (cần) rên xiết khóc hờn. Anh mang một dung mạo Chăm hoàn toàn tinh khôi, kiêu hãnh và thông tuệ.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh chính là chân dung Chăm của ngày mai…</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi nghĩ, đó chính là lý do khiến Lm. Nguyễn Trường Thăng, dù chưa một lần gặp anh, mà đã yêu quý đến thế…</p>
<p style="text-align: justify;">Dông dài vài hàng, xin phép được giới thiệu với các bạn độc giả Inrasara.com bài viết thứ hai của Lm. Thăng.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Trần Can</strong></p>
<h1 style="text-align: center;"> </h1>
<h1 style="text-align: center;"><strong>ĐÈN CHAMPA</strong></h1>
<p style="text-align: justify;">Bên cạnh những đồ đá, đồ gốm, vàng bạc, người Chăm còn là những người thợ đúc kim loại tài ba.</p>
<p style="text-align: justify;">Tại vùng Amaravati, tức vùng Thuận Quảng sau nầy (Quảng Bình đến Quảng Ngãi) người ta đã tìm được nhiều hiện vật quý giá bằng vàng, bạc, đồng, chì… Tượng Lokesvara BồTát Đồng Dương hay các Kosa Siva chứng tỏ nghề đúc kim loại Champa đạt đến đỉnh cao nghệ thuật.</p>
<p style="text-align: justify;">Thăm bảo tàng Sài Gòn, Guimet Paris, hay Bảo tàng Chăm Đà Nẵng, chúng ta có dịp chiêm ngắm những tác phẩm các vị Bồ Tát bằng đồng hoặc may mắn hơn chúng ta sẽ thấy các Kosa bằng vàng quý giá tại các bảo tàng ngoại quốc hay là quốc bảo trong hầm sâu các ngân hàng Việt Nam. Ngày nay với phương tiện Internet hiện đại, chúng ta cũng xem được những hình ảnh trên qua các bài viết của các tác giả như John Guy và Trần Đình Sơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Trong thời gian sống tại Trà Kiệu, tôi không sưu tầm được nhiều đồ đồng ngoại trừ một vài món đồ nhỏ trong đó có một phần hình đầu rồng makara mà khi đào được người ta tưởng vàng nên mỗi người một mảnh chia nhau đem đi mất. Một người thử mãi ở khắp các tiệm kim hoàn mà không tìm thấy vàng mới nhường lại cho tôi.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhân dịp Hội thảo về linh mục Léopold M. Cadière ở Huế, tôi có dịp chiêm ngắm một bộ sưu tập đèn rất độc đáo mà Ban tổ chức nói là của linh mục Giuse Nguyễn Hữu Triết không rõ là tặng hay cho mượn. Đèn bằng đồng và hình dáng rất lạ và cho rằng đây là đèn Champa.</p>
<p style="text-align: justify;">Một số đèn mang hình thần Ganesa (Thần hình voi ngồi). Tôi không tin là đèn Champa lắm vì xem ra chất đồng quá mới… Có thể xuất xứ từ Ấn Độ để dùng trong việc thờ tự của các tín đồ Ấn Giáo tại Việt Nam thế kỷ 19, 20. Nhưng sau đó có một loạt nhiều chiếc đèn được trưng bày mang một phong cách rất lạ và rất Champa.</p>
<p style="text-align: justify;">Bộ đèn đồng có thể có nguồn gốc Chăm rất độc đáo. Tại cuộc triển lảm tại Trung tâm mục vụ Huế, tôi thấy có nhiều kiểu dáng rất lạ. Có cái dạng đứng giống bình đựng hương công giáo với hình rắn hổ Naga cách điệu. Nhiều đèn treo rất đẹp với sợi xích đồng chắc chắn và những hình trang trí bắt mắt nói lên niềm tin tôn giáo của dân tộc Champa. Không trực tiếp quan sát mà chỉ xuyên qua tủ kính trưng bày, ánh sáng lại thiếu nên không thể nhìn rõ các chi tiết, dù vậy qua các họa tiết trang trí chúng ta có thể tin rằng đây quả thật là những đèn Chăm cổ. Thời điểm nào: thế kỷ 11-13 theo như các chuyên viên Sài Gòn đã cho cha Triết biết? Có thể lắm nếu các hiện vật nầy tìm thấy nằm ở vùng Amaravati. Lý do, trước sức tấn công của Đại Việt vào các thế kỷ 10, 11. Người Chăm không thể bảo vệ an toàn kinh đô Simhapura, Sư tử thành Trà Kiệu buộc họ phải di chuyển kinh đô vào miền Viyaya, Bình Định tức thành Đồ Bàn trước thế kỷ 12. Thời gian trước đó, dân tộc Chăm miền Amaravati theo Ấn Giáo và Phật Giáo. Phân tích họa tiết và trang trí trên các đèn không thấy dấu vết Phật Giáo ví dụ như hoa sen rất đặc trưng nhưng chỉ là những tượng thần Ấn Giáo như Ganesa, Siva hoặc các nam nữ thần khác. Họa tiết trang trí như dây leo theo hình rắn naga, đầu hồi với hình khối rồng nước (makara) trang trí các cạnh tháp như Mỹ Sơn rất rõ nét. Nhóm đèn nầy cũng giúp chúng ta hình dung các ngôi nhà Chăm thời xưa. Mái nhà có ảnh hưởng Trung Quốc nhưng ít cong như ở nước Đại Việt mà chỉ hơi cong vào đoạn kết thúc.</p>
<p style="text-align: justify;">Trong các loại đèn, thấy có loại thắp một tim đèn, có loại hai tim, có loại đến 4 tim đèn. Nguyên liệu thắp đèn vào thời chưa có dầu lửa nên phải dùng dầu thực vật. Dầu gì? Dầu dừa? Cây dừa vẫn còn rất xa lạ tại vùng cực Bắc Vương quốc Champa? Dầu mù u? Mù u chỉ phát triển từ thời vua Gia Long? Theo tôi, dầu phụng là nguyên liệu chính dùng để thắp đèn, ảnh hưởng còn kéo dài đến tận thế kỷ 20 tại vùng Quảng Nam cho đến khi được dầu lửa thay thế.<br />Linh mục Giuse Nguyễn Hữu Triết cũng cho những thông tin về một chiếc đèn đặc biệt cũng thuộc di sản Champa, không trưng bày trong cuộc triển lãm tại Huế vừa qua. Về chiếc đèn rất độc đáo nầy có những thông tin như sau:</p>
<p style="text-align: justify;">1. Chất liệu: đồng thau<br />2. Số đo: cao 30cm – rộng 18cm<br />3. Niên đại: thế kỷ 11-13<br />4. Xuất xứ Quảng Nam – Đà Nẵng<br />5. Tình trạng: nguyên vẹn<br />6. Miêu tả: máng dầu hình vuông chia làm 4 ô có vách, ngăn như vậy có thể thắp một lúc 4 ngọn, 4 hoa văn ôm 1 bệ hình mái tháp ở trung tâm – Hoa văn hình rắn naga cách điệu.</p>
<p><a href="http://inrasara.com/wp-content/uploads/2011/01/LM02-den1.jpg"><img class="aligncenter" src="http://inrasara.com/wp-content/uploads/2011/01/LM02-den1.jpg" alt="" width="300" height="222" /></a><br /><a href="http://inrasara.com/wp-content/uploads/2011/01/LM02-den2.jpg"><img class="aligncenter" src="http://inrasara.com/wp-content/uploads/2011/01/LM02-den2.jpg" alt="" width="144" height="298" /></a></p>
<p><a href="http://inrasara.com/wp-content/uploads/2011/01/LM02-den3.jpg"><img class="aligncenter" src="http://inrasara.com/wp-content/uploads/2011/01/LM02-den3.jpg" alt="" width="210" height="299" /></a><br /><a href="http://inrasara.com/wp-content/uploads/2011/01/LM02-den4.jpg"><img class="aligncenter" src="http://inrasara.com/wp-content/uploads/2011/01/LM02-den4.jpg" alt="" width="200" height="298" /></a></p>
<p><a href="http://inrasara.com/wp-content/uploads/2011/01/LM02-den5.jpg"><img class="aligncenter" src="http://inrasara.com/wp-content/uploads/2011/01/LM02-den5.jpg" alt="" width="224" height="298" /></a><br />Một đai treo hình cong giống vòm cửa tháp Chăm, trên đai trang trí hình chim. Điểm đặc biệt nhất là giữa bệ có hình tượng thần Siva cưỡi bò thần Nandin.</p>
<p style="text-align: justify;">Qua bài viết nầy, tôi muốn giới thiệu sơ qua các cây đèn trên với quý độc giả và xin những nhà chuyên môn văn hóa Ấn Độ và Champa tham gia ý kiến. Tôi chỉ là một người yêu văn hóa Chăm rất “amatơ” (amateur) nghiệp dư nên không thể bàn thêm gì ngoài tầm hiểu biết.</p>
<p style="text-align: right;"><strong>Lm. Antôn Nguyễn Trường Thăng</strong></p>
<p style="text-align: justify;"> </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.chuacuuthe.com/archives/31474/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đường lên Trời</title>
		<link>http://www.chuacuuthe.com/archives/31498</link>
		<comments>http://www.chuacuuthe.com/archives/31498#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 17 May 2012 16:49:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>cheoreo</dc:creator>
				<category><![CDATA[Blog Thành Viên]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.chuacuuthe.com/?p=31498</guid>
		<description><![CDATA[VRNs (17.05.2012) - Suy niệm Tin Mừng Lễ Chúa Lên Trời 2012 Cây Thánh Giá có hai chiều ngang dọc. Chúa xuống thế theo chiều dọc. Ngài đã đi giữa cuộc đời theo chiều ngang, rồi lại về Trời theo chiều dọc thẳng đứng. Hành trình dương thế của mỗi tín hữu được ghi ấn [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>VRNs</strong> <em>(17.05.2012) </em>- Suy niệm Tin Mừng Lễ Chúa Lên Trời 2012</p>
<p style="text-align: justify;">Cây Thánh Giá có hai chiều ngang dọc. Chúa xuống thế theo chiều dọc. Ngài đã đi giữa cuộc đời theo chiều ngang, rồi lại về Trời theo chiều dọc thẳng đứng. Hành trình dương thế của mỗi tín hữu được ghi ấn tín là Thánh Giá Chúa Kitô trên thân mình, trong cuộc đời, hẳn phải bước theo sát dấu chân, theo đúng hành trình Chúa Kitô. Với xác tín ấy, mỗi tín hữu không thể muốn bay lên Trời theo chiều dọc, mà lại không muốn đi ra khỏi lâu đài của mình theo chiều ngang để đến với tha nhân, với cuộc đời.</p>
<p style="text-align: justify;">Chúa Giêsu đã lên Trời, về ngự bên hữu Thiên Chúa Cha trên ngai tòa với vương quyền thống trị cả vũ hoàn, đại đế khắp trên trần gian… (Tv 46). Thế thì, những tưởng nhắc lại chuyện Thánh Giá của Chúa Kitô có phải là chuyện không hợp thời chăng ? Hay là nhắc chi chuyện cũ thêm đau lòng cho thân phận Con Thiên Chúa ?</p>
<p style="text-align: justify;">Thiết tưởng, trình thuật về biến cố lên Trời của Chúa Giêsu hôm nay qua nét bút của Thánh Marcô, trình bày một bức họa sống động: Bức Họa Thánh Giá.</p>
<p style="text-align: justify;">Có phải thế không? Ô kìa! Chúa Giêsu lên Trời, một chiều thẳng đứng, và các Tông Đồ ra đi khắp nơi rao giảng Tin Mừng theo chiều ngang. Như thế không phải đã tạo nên một bức họa Thánh Giá tuyệt vời ấy sao ? <strong><em>“Vậy sau khi nói với các môn đệ, Chúa Giêsu lên Trời, và ngự bên hữu Thiên Chúa. Phần các ông, các ông đi rao giảng khắp mọi nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và củng cố lời rao giảng bằng những phép lạ kèm theo”</em></strong> <strong><em>( Mc 16, 20 ).</em></strong></p>
<p style="text-align: justify;">Sẽ không còn là chuyện tưởng tượng hay ảo tưởng, nhưng là một sự thật từ căn tính của biến cố lên Trời: Chúa Giêsu Lên Trời, Chúa không bảo các Tông Đồ “hãy cùng lên Trời với Ta”, nhưng lại bảo các Tông Đồ “hãy ra đi rao giảng Tin Mừng”.</p>
<p style="text-align: justify;">Vậy, muốn bay lên tới tận Trời hãy bay ra khỏi lòng mình mà đi tới với mọi người, mời gọi mọi người và cùng mọi người bay lên tới cõi cao siêu, nơi gặp gỡ Tình Yêu Thiên Chúa. Đó cũng chính là sứ điệp Tin Mừng hôm nay: <strong><em>&#8220;Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin Mừng cho muôn thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, thì sẽ được cứu độ; ai không tin, sẽ bị luận phạt.”</em></strong> Đó không phải là thông điệp nhắc tới mầu nhiệm Thánh Giá sao ?</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu trước đây đời sống đạo đức của Giáo Dân chỉ theo một chiều dọc là hướng lòng lên tới Thiên Chúa, ái mộ những sự trên Trời, và có thể đã xếp lệnh truyền ra đi theo chiều ngang là hàng thứ yếu, thì hôm nay, đã có bao tín hữu thực hiện vừa song toàn vừa cân đối lại vừa đúng thánh ý Chúa hơn: Quan tâm đến cuộc sống đời thường của tha nhân, làm cho cuộc sống ấy nên hoàn thiện hơn, và cùng tha nhân hướng về Quê Trời: cốt lõi của việc Rao Giảng Tin Mừng.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Quan tâm đến đời thường,</strong> quan tâm đến tất cả chiều kích làm nên cuộc sống phàm tục của mỗi con người. Cuộc sống ấy có xác có hồn, có tương quan nhân vị và có tương quan siêu nhiên, vô hình. Tạm gọi là đời thường, vì cái nhìn quá xoàng thường dành cho một hành trình dương thế vẫn cụ thể nơi chúng ta, mà quên rằng, giá trị vĩnh cửu bắt nguồn từ cuộc vượt qua những điều xoàng thường ấy. Học Thuyết Xã Hội của Giáo Hội Công Giáo đã mở ra cho mọi người một hướng đi ra với chiều ngang cần thiết cách cấp bách nhất, hướng tới những điều tưởng như rất xoàng thường, nhưng xác tín có sự can thiệp của Thiên Chúa, Đấng khôn ngoan thượng trí, làm cho những điều xoàng thường ấy trở nên bậc thang của đường lên Trời.</p>
<p style="text-align: justify;">Vì thế, việc cần thiết thể hiện sự quan tâm ấy không cho phép chúng ta đứng hay ngồi yên vị một chỗ ở trên cao mà ngó xuống, một chỗ êm ấm trong nhà ngó ra, một chỗ ích kỷ trong lòng mình không thèm ngó ra hay ngó xuống… mà phải thực hiện ngay một cuộc vi hành cần có, vi hành đến tận hang cùng ngõ hẻm, đến tận vực sâu xoàng thường nhất trong thiên hạ, trong cõi nhân sinh. “Các con hãy đi khắp thế gian…”</p>
<p style="text-align: justify;">Muốn đi khắp thế gian hẳn phải ra khỏi vỏ ốc của mình. Trong cái vỏ ốc ấy chứa đựng biết bao là định kiến, kỳ thị, phân cấp, óc thống trị, quyền bính… nhưng cũng chứa đựng cả sự lười lĩnh, nhát đảm, sợ hãi, ngại khó, lòng tham, vô cảm…</p>
<p style="text-align: justify;">Những thứ lỉnh kỉnh trong cái vỏ ốc ấy cứ như những gông cùm, xiềng xích nó trói con người ta lại không cho bước ra, huống chi chuyện cất bước lên đường ? Kẻ này nhìn người kia, người kia nhìn kẻ nọ, thấy ai cũng yên vị trong pháo đài, trong lô cốt mà giữ cái đạo chiều dọc của mình, làm phát sinh sự thiếu vắng trầm trọng những gương mẫu chiều ngang cần thiết của việc “Ra Đi Loan Báo Tin Mừng”.</p>
<p style="text-align: justify;">Con số các tín hữu Công Giáo khiêm tốn trên tổng dân số Việt Nam là con số biết nói hai điều: một là chúng ta đã có một thời tự thu mình trong cái vỏ ốc cầu an, hai là đã đến lúc chúng ta phải ra khỏi cái vỏ ốc ấy để đối diện với một toàn cảnh xã hội đang có nguy cơ xóa nhòa ảnh hưởng của Tin Mừng, và khẩn cấp khơi dậy ý thức “Ra Đi” cho đúng nghĩa lệnh truyền Chúa Giêsu. Việc ra khỏi vỏ ốc của mình mà đến với tha nhân, đồng nghĩa với việc thiết lập một Thánh Giá mới trên cuộc đời mình, và đó là bảo chứng cho một niềm hy vọng được lên Trời của chính mình hôm nay và mai sau.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Làm cho cuộc sống của tha nhân nên hoàn thiện</strong> đòi hỏi phải chấp nhận không ít những gian lao đau khổ, thậm chí có thể phải hy sinh cả danh dự, hy sinh cả sự nhàn nhã, yên ổn, hy sinh cả quyền cao chức trọng, hy sinh cả tánh mạng… Và đó lại là yêu cầu chính yếu của lệnh truyền: Hãy ra đi loan báo Tin Mừng. Tự việc ra khỏi vỏ ốc lòng mình đã là một chặng đường từ Thập Giá đến Thánh Giá.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>- Trước tiên hoàn thiện phẩm vị làm con cái Thiên Chúa.</strong> Vâng, có thể thấy: đang có những người chưa tin vào Thiên Chúa. Có người chống lại Thiên Chúa. Có người tin Thiên Chúa nhưng không tin người có đạo. Cũng đang có những người có đạo, nhưng không giữ luật Chúa, giữ luật Giáo Hội như bạn, như tôi và có thể như hết thảy chúng ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Sứ điệp ra đi hẳn đang mời mỗi chúng ta phải là người trước tiên giữ luật Chúa, giữ luật Giáo Hội, để tha nhân nhìn thấy cuộc sống của chúng ta mà ngợi khen Cha trên Trời. Bởi người ta không tin hoặc chống lại Thiên Chúa cũng là do một phần cuộc sống của chúng ta cũng không hay ho tốt lành gì, không là họa ảnh xinh đẹp của những người làm con Chúa, không là họa ảnh là anh cả anh hai con lớn của Chúa trong đoàn chiên, không là họa ảnh tốt lành của Thiên Chúa giàu lòng thương xót và công minh chính trực.</p>
<p style="text-align: justify;">Đức Tin Cậy Mến và đời sống chân chính sẽ là gương phản chiếu ánh sáng Tin Mừng vào bóng tối trần gian. Thánh Phaolô nói: “Khốn cho tôi nếu tôi không Rao Giảng Tin Mừng” nhưng thiết nghĩ còn “khốn cho tôi hơn nếu tôi không sống Tin Mừng”. Vì thứ nhất, tôi chẳng được phúc gì cho tôi, và thứ hai chẳng đem được phúc gì cho người, cho đời. Không ai có thể cho cái mình không có.</p>
<p style="text-align: justify;">Ngày nay, nhiều tín hữu đã ý thức hơn về sứ mệnh Loan Báo Tin Mừng. Họ gia nhập đoàn này, hội nọ với mục đích thánh hóa bản thân và loan báo Tin Mừng, tự hoàn thiện chính mình và hoàn thiện tha nhân. Đó là tín hiệu đáng vui mừng cho Giáo Hội. Tuy nhiên họ cũng gặp không ít những cản trở, khi chưa có một sự đồng thuận, nhất tâm chung trong mọi thành phần Dân Chúa.</p>
<p style="text-align: justify;">Hai hội viên Legio hướng đến một người bỏ xưng tội lâu năm chỉ vì bất mãn một cha xứ. Họ cầu nguyện chung, riêng. Họ đi thăm năm lần bảy lượt đến mòn đường chết cỏ. Họ tìm đủ cách khuyên giải để một hối nhân trở về với Thiên Chúa, qua Tòa Cáo Giải. Họ vui mừng vì đương sự đã thành tâm tha thiết trở về. Họ gõ cửa cha xứ xin cho hối nhân xưng tội. Và điều gì đã xảy ra ? Có người được xưng tội ngay, bất cứ giờ nào, ra về lòng thanh thản. Có người bị từ chối ngay vì đến không đúng giờ giải tội, quay đi thấy tủi thân, càng bất mãn hơn !</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>- Và sau đó làm cho hoàn thiện phẩm giá làm người,</strong> có nhân vị, có tự do, có chính nghĩa, có luân thường đạo lý, có công lý, có đạo đức… xứng với Tin Mừng Chúa dạy.</p>
<p style="text-align: justify;">Thật đáng tiếc, có quá nhiều minh họa cụ thể trong muôn vàn bức tranh tương phản, bất nhất trong Giáo Hội hôm nay: Thiếu vắng sự “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” giữa Giáo Dân và Giáo Sĩ, thiếu vắng sự hướng dẫn, cỗ vũ, trợ giúp khi Giáo Dân làm Tông Đồ trong thế giới ngày nay giữa muôn vàn làn tên mũi đạn của những bất công gian dối, bạo lực côn đồ, thiếu vắng chỗ dựa vững chắc nơi cây cao bóng cả, lại còn bị cho là “bao đồng” làm mất ảnh hưởng, mất thế giá của hàng Giáo Sĩ, của Giáo Hội. Hoặc kẻ nào hăng say dấn thân bênh vực cho Công Lý của Chúa, hăng hái bước ra và bước đi đến mọi cảnh ngộ gian trần bất kể là ở đó có kẽm gai, có dùi cui, có lựu đạn cay, có hàm oan tù tội… thì lại bị chính anh em cho là kẻ dại dột, thiếu khôn ngoan, liều lĩnh, và thế thì… “sống chết mặc bay” !</p>
<p style="text-align: justify;">Lời Chúa hôm nay củng cố cho mỗi chúng ta một xác tín: chỉ có khi nào thực sự bước đi theo con đường của Chúa là đưòng đến với trần gian và làm cho trần gian nên hoàn thiện mới là con đường đích thực lên Trời.</p>
<p style="text-align: justify;">Con đường của Chúa Giêsu không phải là con đường ẩn mình trong cái vỏ ốc cầu an, nhưng là con đường đi ra với tha nhân và đi lên với Thiên Chúa: Con đường Thánh Giá.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong><em>Lạy Chúa Giêsu, lệnh truyền của Chúa đang thôi thúc chúng con thánh hóa bản thân và ra khỏi cái ích kỷ của mình để làm chứng cho mọi người biết rằng: chân lý của Chúa Giêsu phải là chân lý toàn thắng. </em></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><em>Xin cho chúng con biết ngưỡng vọng lên Trời, về cuộc sống vĩnh cửu bằng chính sự quan tâm đến đời thường hôm nay, và nhờ ơn Chúa, hoàn thiện đời thường của mình và của mọi người. Amen.</em></strong></p>
<p style="text-align: right;" align="right"><strong>PM. CAO HUY HOÀNG, 16.5.2012 </strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.chuacuuthe.com/archives/31498/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Phiên tòa xét xử 4 thanh niên Công giáo ngày 24 tháng 5</title>
		<link>http://www.chuacuuthe.com/archives/31489</link>
		<comments>http://www.chuacuuthe.com/archives/31489#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 17 May 2012 09:17:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator>cheoreo</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tin Việt Nam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.chuacuuthe.com/?p=31489</guid>
		<description><![CDATA[VRNs (17.05.2012) – Nghệ An &#8211; Theo tin chúng tôi vừa nhận được, phiên tòa xét xử 4 anh em sinh viên công giáo thuộc Giáo phận Vinh là Antôn Đậu Văn Dương, Phêrô Trần Hữu Đức, Gioan B. Hoàng Phong và Antôn Chu Mạnh Sơn sẽ diễn ra lúc 7h00 ngày 24 tháng 5 [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>VRNs</strong> <em>(17.05.2012)</em> – Nghệ An &#8211; Theo tin chúng tôi vừa nhận được, phiên tòa xét xử 4 anh em sinh viên công giáo thuộc Giáo phận Vinh là Antôn Đậu Văn Dương, Phêrô Trần Hữu Đức, Gioan B. Hoàng Phong và Antôn Chu Mạnh Sơn sẽ diễn ra lúc 7h00 ngày 24 tháng 5 tới đây tại tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An.</p>
<p style="text-align: justify;">Theo như thành viên gia đình anh Đậu Văn Dương và Trần Hữu Đức cho biết gia đình không nhận được thông báo từ phía Tòa án, mà trong chuyến thăm nuôi các anh vào sáng ngày hôm nay (17 tháng 5) đã được các anh cho biết như vậy.</p>
<p style="text-align: justify;">Em gái anh Đậu Văn Dương có nhờ ban truyền thông chúng tôi chuyển lời đến quý vị: “Kính mong quý cộng đoàn dân Chúa và toàn thể anh chị em thắp nến và hiệp ý cầu nguyện đặc biệt cho các anh trong phiên tòa xét xử sắp tới. Em xin thay mặt gia đình cảm ơn tất cả mọi người và mong mọi người loan báo tin này cho những người bạn hữu để cùng nhau hiệp thông trong Đức Kitô”</p>
<p style="text-align: justify;">Hai anh em bạn Dì Đậu Văn Dương và Trần Hữu Đức bị bắt cùng ngày 2/8/2011, Chu Mạnh Sơn bị bắt ngày 3/8/2011 và Hoàng Phong bị bắt ngày 29/12/2011. Tất cả đều bị bắt cóc khi đang đi học và làm việc và đều bị nhà cầm quyền cho rằng vi phạm vào điều 88 BLHS “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN”. Suốt những tháng giam giữ vừa qua chưa một lần đưa ra xét xử cũng không có bằng chứng luận tội. Tuy chưa có thông báo chính thức từ phía nhà cầm quyền nhưng kính mong mọi người hiệp ý cầu nguyện để cho công lý sớm được thực thi trả tự do cho những anh em bị bắt vô cớ trong năm vừa qua.</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://www.chuacuuthe.com/archives/31489/120517-4tniennghean" rel="attachment wp-att-31490"><img class="aligncenter size-full wp-image-31490" title="120517-4tnienNghean" src="http://www.chuacuuthe.com/images/120517-4tnienNghean.jpg" alt="" width="223" height="226" /></a></p>
<p style="text-align: center;">Trái qua phải, trên xuống dưới là Đức, Dương, Phong và Sơn</p>
<p style="text-align: right;"><strong>HV</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.chuacuuthe.com/archives/31489/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thà chết chứ không phạm tội</title>
		<link>http://www.chuacuuthe.com/archives/31486</link>
		<comments>http://www.chuacuuthe.com/archives/31486#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 17 May 2012 00:28:14 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bài Giảng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.chuacuuthe.com/?p=31486</guid>
		<description><![CDATA[VRNs (17.05.2012) - Đồng Nai - Có thể nói: tôn giáo là nhu cầu của con người. Là người ai cũng có tôn giáo. Ai cũng tin vào thần thánh, tin vào ơn trên. Tôn giáo xuất phát từ bản tính tự nhiên của con người luôn quy hướng về Đấng tạo thành. Vì thế, có rất [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>VRNs </strong><em>(17.05.2012)</em> - Đồng Nai - Có thể nói: tôn giáo là nhu cầu của con người. Là người ai cũng có tôn giáo. Ai cũng tin vào thần thánh, tin vào ơn trên. Tôn giáo xuất phát từ bản tính tự nhiên của con người luôn quy hướng về Đấng tạo thành. Vì thế, có rất nhiều tôn giáo. Mỗi tôn giáo đều dạy người ta ăn ngay ở lành, đều quy hướng con người về với Đấng tạo hoá để sống thanh thoát với những đam mê trần gian. Điểm chung của các tôn giáo là tin có đời sau. Hay có thể nói là các tôn giáo đều tin có sự sống siêu nhiên, sự sống vô hình. Người ta thường chia cuộc sống con người thành hai thái cực: trần gian và thiên đàng. Trần gian thì tạm bợ. Thiên đàng thì vĩnh cửu. Cuộc sống ở trần gian là đi tìm hạnh phúc. Cuộc sống ở Thiên đàng là ở trong hạnh phúc. Người ở trần gian phải chiến đấu, phải nỗ lực vươn lên. Người ở thiên đàng thì vui thoả những công lao mình đã lập được ở trần gian. Thiên đàng là chung cuộc mà ai cũng mong đạt được sau cuộc sống trần gian. Thiên đàng là vương quốc của yêu thương, của hạnh phúc vô biên. Vì thế, người ta có thể vì hạnh phúc thiên đàng mà hy sinh những lợi ích tầm thường ở trần gian. Người ta không vì những bổng lộc trần gian mà đánh mất thiên đàng mai sau khi vì nó mà sống hèn hạ, sống thất đức . . .</p>
<p style="text-align: justify;">  Người ta kể rằng: Năm 1285, quân Nguyên Mông sang xâm chiếm Đại Việt, Trần Bình Trọng được giao coi giữ Thiên Trường (thuộc tỉnh Nam Định ngày nay). Khi giặc đánh xuống, vì lực lượng yếu, Trần Bình Trọng bị bắt, Lý Hằng sai giải đến cho Thoát Hoan. Thoát Hoan thấy Bình Trọng người cao lớn, dáng đi hùng dũng, nét mặt đường hoàng, không có chút gì là sợ sệt thì biết không phải là tướng thường, nên muốn khuyên dỗ về hàng, liền tiếp đãi rất tử tế, mời ăn uống hẳn hoi. Nhưng Bình Trọng không ăn. Hỏi đến việc nước, Bình Trọng cũng không nói. Sau Thoát Hoan lại hỏi: &#8220;Tướng quân có muốn làm vương đất Bắc không?&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;">Bình Trọng trả lời: &#8220;Ta thà làm quỷ nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc. Nay ta đã bị bắt thì chỉ có chết là cùng, can gì phải hỏi lôi thôi&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;">Thoát Hoan không thuyết phục nổi Trần Bình Trọng hàng, nhưng vì có ý mến phục, cũng không nỡ giết, cho giải theo quân. Được mấy hôm, lại sợ Bình Trọng trốn mất, mới sai mang ra chém. Trần Bình Trọng bấy giờ mới 26 tuổi.</p>
<p style="text-align: justify;">Bình Trọng không bán nước cầu vinh. Bình Trọng chọn chết vinh hơn sống nhục. Không vì giầu sang hay chức vụ mà sống hèn hạ, sống lệ thuộc, sống mất tự do. Bình Trọng chọn cái chết để trung thành với quê hương đất nước. Rất đáng được người muôn thế hệ noi theo.</p>
<p style="text-align: justify;">Là người ky-tô hữu chúng ta cũng có một vương quốc để yêu mến, để phụng sự. Đó chính là Nước Trời. Đó chính là quê hương đích thực của đời người chúng ta. Chúa Giê-su Ngài đã về trời sau một cuộc đời phụng sự Chúa Cha. Ngài về trời như một ân thưởng mà Chúa Cha dành cho Ngài về một cuộc đời luôn tìm kiếm và thi hành thánh ý Chúa Cha.</p>
<p style="text-align: justify;">Biết bao các tín hữu từ xưa tới nay đã can đảm từ khước những cám dỗ mời mọc để sống trung thành theo Chúa. Họ thà chết chứ không phạm tội. Họ thà nghèo đói mà tâm hồn thanh thoát còn hơn là giầu có mà đầy lo âu bất an. Họ sẵn sang đánh đổi tính mạng của mình để bảo vệ đức tin, để làm chứng cho tin mừng. Họ không thể làm tôi hai chủ, nhưng luôn chọn Chúa làm gia nghiệp đời mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Sứ điệp Chúa về trời luôn nhắc nhở chúng ta hãy làm chứng cho Chúa. Làm chứng bằng cách sống chiến thắng những tham sân si của lòng người. Làm chứng bằng đời sống hy sinh, sống cao thượng trước những cám dỗ của đam mê thấp hèn. Làm chứng cho nhân thế thấy rằng có một cuộc sống thiêng liêng, cuộc sống hạnh phúc vô biên mà chúng ta dám đánh đổi mọi sự để đạt được là Nước Trời. Làm chứng nghĩa là chọn Chúa, là trung thành phụng sự Chúa. Làm chứng nghĩa là không bán rẻ linh hồn mình vì một chút bổng lộc trần gian. Cuộc sống của người ky-tô sống dưới thế gian, nhưng không thuộc về thế gian. Người ky-tô không thể vì một chút bổng lộc trần gian mà đánh mất nước trời mai sau.</p>
<p style="text-align: justify;">Lạy Chúa, Chúa đã lên trời vinh hiển sau một cuộc đời trần gian đầy hy sinh, gian khổ. Xin cho chúng con biết theo gương Chúa mà đón nhận thập giá trong bổn phận hằng ngày. Xin giúp chúng con biết sống thanh thoát khỏi những đam mê thấp hèn ngõ hầu mai sau chúng con cũng được vinh hiển bên Chúa trong Nước Trời. Amen</p>
<p style="text-align: right;">Lm. Jos Tạ Duy Tuyền</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.chuacuuthe.com/archives/31486/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bà Tạ Phong Tần xin được ban &#8220;Phép xức dầu&#8221;</title>
		<link>http://www.chuacuuthe.com/archives/31482</link>
		<comments>http://www.chuacuuthe.com/archives/31482#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 16 May 2012 23:30:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Lang Thang Internet]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.chuacuuthe.com/?p=31482</guid>
		<description><![CDATA[VRNs (17.05.2012) - RFAVietnamese - Vụ việc ba blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, AnhbaSaigon Phan Thanh Hải và Công Lý &#38; Sự Thật Tạ Phong Tần đang khiến dư luận quan tâm. Lý do là vào sáng ngày 4 tháng 5 có quyết định của Tòa án nói sẽ đưa cả ba ra xét xử vào [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>VRNs </strong><em>(17.05.2012)</em> - RFAVietnamese - Vụ việc ba blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, AnhbaSaigon Phan Thanh Hải và Công Lý &amp; Sự Thật Tạ Phong Tần đang khiến dư luận quan tâm.</p>
<p style="text-align: justify;">Lý do là vào sáng ngày 4 tháng 5 có quyết định của Tòa án nói sẽ đưa cả ba ra xét xử vào ngày 15 tháng 5; tuy nhiên đến chiều thì các luật sư được thông báo sẽ hoãn.</p>
<p style="text-align: justify;"> </p>
<h3 style="text-align: justify;">Tình trạng đáng báo động</h3>
<p style="text-align: justify;">Một trong ba người là bà Tạ Phong Tần, blogger Công Lý &amp; Sự Thật vào thời điểm đó được luật sư bào chữa cho hay tuyệt thực tại trại giam đã 35 ngày và sức khỏe rất yếu. Bà này muốn được các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế, nơi bà được rửa tội vào Đạo Công giáo, đến làm các bí tích cuối cùng cho bà. Linh mục An tôn Lê Ngọc Thanh đã gửi thư đến cho cơ quan chức năng để được vào trại theo yêu cầu của bà Tạ Phong Tần.</p>
<p style="text-align: justify;">Đến nay yêu cầu đó được đáp ứng ra sao, Gia Minh hỏi chuyện linh mục An tôn Lê Ngọc Thanh và được ông cho biết như sau:</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>LM An tôn Lê Ngọc Thanh: </strong>Luật sư của chị Tạ Phong Tần đến báo cho chúng tôi biết là tình trạng sức khỏe của chị rất yếu bởi vì đến thời điểm đó đã qua 35 ngày tuyệt thực &#8211; còn đến lúc này chúng tôi không có thông tin, không biết chị còn tuyệt thực hay không; nếu còn thì đã trên 40 ngày, gần 50 ngày rồi nên tình trạng rất đáng báo động. </p>
<p style="text-align: justify;">Nguyện vọng xin xức dầu mà chính chị Tạ Phong Tần nói với luật sư là một bí tích rất quan trọng đối với người Công Giáo. Tất cả các linh mục dù bận đến cách mấy khi có yêu cầu đó phải đáp ứng yêu cầu cho giáo dân. Do đó tất cả các cha Nhà Dòng chúng tôi, trong đó Cha Tín và tôi đứng làm đơn, đều sẵn sàng vào trại tạm giam để làm bí tích xức dầu cho chị Tạ Phong Tần.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Gia Minh:</strong> Dòng Chúa Cứu Thế đã có đơn, và đơn đó được phản hồi chưa?</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>LM An tôn Lê Ngọc Thanh:</strong> Từ ngày gửi đơn là 6/5 đến nay chúng tôi chưa nhận được bất kỳ thông tin gì. Trong đơn chúng tôi có để số điện thoại để có thể thông tin miệng cho chúng tôi; không nhất thiết phải có văn bản cho phép, vì đây là việc cần phải làm ngay; nhưng đến nay chúng tôi không nhận được bất cứ tin tức gì.</p>
<h3 style="text-align: justify;"> </h3>
<h3 style="text-align: justify;">Chưa từng có tiền lệ</h3>
<p style="text-align: justify;"><strong>Gia Minh:</strong> Đây là sự việc chưa có tiền lệ, vậy Nhà Dòng có hy vọng gì không?</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>LM An tôn Lê Ngọc Thanh:</strong> Tôi nghĩ đây là một nhu cầu chính đáng của công dân.Thậm chí nếu chị Tạ Phong Tần đã ra tòa và có án thì vấn đề tự do tôn giáo vẫn được bảo hộ cho những người tù nhân theo Công ước của Hội Chữ Thập Đỏ và Trăng Lưỡi Liềm Đỏ Quốc tế. Tôi nghĩ, từ trước đến giờ không có người nào nêu ra như một nhu cầu cần thiết; nhưng bây giờ có người nêu ra như nhu cầu cần thiết, theo tôi nghĩ cần phải đáp ứng thôi. Không có tiền lệ vẫn phải thực hiện thôi. </p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Gia Minh: </strong>Từ năm 1975 đến nay ở miền Nam và trước đây ở miền Bắc, linh mục có biết là giới tu sĩ có được vào trại giam để thực hiện thiên chức của họ theo yêu cầu của tù nhân không?</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>LM An tôn Lê Ngọc Thanh:</strong> Suốt 37 năm qua về mặt chính danh để tu sĩ đến tại nhà giam, nhà tù để làm nhiệm vụ của họ thì không có; nhưng trong thực tế vào thời kỳ cải tạo, thì giữa các linh mục và giáo dân cũng như giữa các linh mục và tù cải tạo khát khao học giáo lý trong các trại cải tạo đã cùng nhau học giáo lý, cùng nhau rửa tội, cùng nhau cử hành các nghi thức phụng vụ, cùng nhau xức dầu bệnh nhân, và ban Phép Mình Thánh Chúa là phổ biến. Tuy nhiên đó là việc làm ‘chùng lén’ với nhau, không làm công khai. Nhưng chính phủ phải xem lại chính sách khi để người ta phải thực hành những hoạt động tôn giáo một cách ‘chùng lén’ như vậy; khi mà chính phủ nói ‘nhất quán’ về vấn đề tự do tôn giáo. Chính phủ phải giải quyết chuyện đó chứ.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Gia Minh:</strong> Đối với những cáo buộc đối với blogger Tạ Phong Tần và qua những việc làm thực tế của bà, thì linh mục có nhận xét thế nào?</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>LM An tôn Lê Ngọc Thanh:</strong>Tôi thấy những cáo buộc đó hết sức vô lý. Thứ nhất, Câu Lạc Bộ Nhà báo Tự do là một danh nghĩa gọi với nhau chứ không phải là một tổ chức. CLB này không có điều lệ, không có ban điều hành, không có quĩ nên không thể coi đó là một tổ chức được. Từ đó không thể cáo buộc chị Tạ Phong Tần cũng như anh Điếu Cày, AnhbaSaigon là những người trong một tổ chức tuyên truyền, chống phá Nhà Nước. </p>
<p style="text-align: justify;">Qua theo dõi tôi biết đây chỉ là một danh xưng như một nhóm bạn mà thôi chứ không phải một tổ chức xã hội gì cả. Không biết sau này nhóm có thành tổ chức hay không, chứ đến thời điểm nay nó chưa phải tổ chức. Tôi hỏi đi hỏi lại rất nhiều người, và cũng từng hỏi chị Tần và chị nói với tôi rằng ai mà nói là người điều hành của CLB Nhà báo Tự Do đó là người nói láo. Lý do chưa hề bao giờ có bầu bán hay bất cứ hình thức mang tính tổ chức của CLB Nhà báo Tự do đó cả. Nên tôi nghĩ kết án họ là những người tuyên truyền chống Nhà nước có tổ chức như vậy là hoàn toàn sai. Tôi hoàn toàn ủng hộ quan điểm của anh Điếu Cày và Chị Tần cho rằng họ vô tội nếu nói về tội đó.</p>
<h3 style="text-align: justify;"> </h3>
<h3 style="text-align: justify;">Vì sao đình hoãn phiên tòa?</h3>
<p style="text-align: justify;"><strong>Gia Minh:</strong> Còn những bài viết mà họ đưa lên mạng?</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>LM An tôn Lê Ngọc Thanh: </strong>Tôi nghĩ phải coi lại cách đánh giá. Một mặt ‘mình’ nói xã hội cần phải lên tiếng để phản biện, giúp đóng góp xây dựng đất nước; tôi nghĩ đó là bằng chứng rõ nét sự tham gia của dân vào tiến trình xã hội hóa. Tôi nghĩ không có gì là phản động cả. Có nhiều khi ‘mình’ nghĩ rằng đất nước này là ưu tiên của mình, chứ không phải của toàn dân, bị lấn quyền gì đó thì ‘mình’ mới thấy bị xúc phạm.  </p>
<p style="text-align: justify;">Còn đây là đất nước Việt Nam, của toàn dân Việt Nam, ‘mình’ là một người lãnh đạo trong một giai đoạn nhất định, thì đó là điều ‘mình’ phải nghe tiếng dân, chứ tại sao xem đó là điều phản động. Có thể có những cách nói không khôn khéo, không khôn ngoan làm cho mình khó nghe. Điều quan trọng phải xem đó có phải là sự thật hay không. Nếu đó là sự thật thì phải đón nhận chứ.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Gia Minh:</strong> Đối với việc đưa ra quyết định xử ba blogger vào ngày 15 tháng 5, sau đó hoãn lại thì linh mục nhận định ra sao?</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Linh mục An Tôn Lê Ngọc Thanh: </strong>Tôi có nghe một vài người bàn về chuyện đó. Họ nói không chắc chắn lắm, tôi cũng nói lại theo tinh thần không chắc chắn lắm, chỉ để lấy thông tin mà suy nghĩ: ‘họ’ nói việc đưa ra rồi rút lại đó là do lỗi của bộ phận hành chánh. Tức văn bản đã ký xong nhưng chưa có quyền phát hành; nhưng bộ phận hành chánh phát hành sớm nên phải thu hồi lại. </p>
<p style="text-align: justify;">Còn có tin nói là luật sư của chị Tạ Phong Tần khi gặp chị thì chị hỏi là đã nhận được ‘bản’ đó chưa. Điều đó chứng tỏ lệnh xử vào ngày 15 tháng 5 đã không được thông báo đến cho ‘tù nhân’ ; nên lý giải là do lỗi của người làm hành chính là không đúng lắm. Mà có lẽ đằng sau đó là có can thiệp gì quan trọng hơn, nên họ phải dừng lại. Tôi có cảm giác ‘rất cá nhân’, một cơ sở trực giác chứ không phải là lý luận gì, ‘họ’ còn dây dưa việc này nhiều lần nữa để tạo dư luận kéo dư luận vào việc đó. Còn vì sao thì tôi không biết rõ. </p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Gia Minh: </strong>Cám ơn linh mục An tôn Lê Ngọc Thanh.</p>
<p style="text-align: right;"><strong>Gia Minh, RFA</strong></p>
<p style="text-align: right;"><em>Nguồn:  <a href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/tpt-wait-help-faith-practice-gm-05152012172323.html">http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/tpt-wait-help-faith-practice-gm-05152012172323.html</a></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.chuacuuthe.com/archives/31482/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

